Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 49
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:08
Trần Tự nghe vậy, quét mắt nhìn một đám chiến sĩ đang cắt cỏ bên kia, từng người từng người ngoái đầu nhìn về phía bên này, mấy chục đôi mắt tò mò đều rơi trên người Ôn Nam, anh sợ Ôn Nam không thích ứng được, sẽ cảm thấy sợ hãi, mày mắt chợt trầm xuống, hét lên một tiếng: “Mau cắt cỏ đi, chiều nay phải hoàn thành công việc!”
Đây là lần đầu tiên Ôn Nam thấy Trần Tự lạnh mặt, trầm giọng nói chuyện.
Lúc người đàn ông lạnh mặt, mày mắt tự mang theo một cỗ sắc bén, đường nét xương hàm góc cạnh cũng căng c.h.ặ.t, cô không khỏi nhớ tới lần đầu tiên gặp Trần Tự, người đàn ông hung dữ cảnh cáo cô, bảo cô đừng đến gần nhà bọn họ, Trần doanh trưởng lúc đó đều không hung dữ như khoảnh khắc này.
Nói thật, Ôn Nam suýt chút nữa bị dọa sợ rồi.
Nghĩ đến khoảng thời gian này Trần Tự đối xử hòa nhã và quan tâm cô, khiến cô gần như sắp quên mất, lúc đầu nếu cô mặt dày mày dạn bám lấy Trần Tự, sẽ có hậu quả gì?
Bị đưa đến khoa bảo vệ?
Hoặc là bị Trần Tự đưa về quê của nguyên chủ?
Lúc Ôn Nam đang ngẩn người xuất thần, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp ôn hòa của Trần Tự: “Nấu cơm gì vậy?”
Hoàn toàn khác biệt với ngữ khí vừa nãy.
Ôn Nam hoàn hồn: “Bánh nướng và cà tím kho tàu.”
Trần Tự ngồi xổm trên mặt đất, vặn nắp bình nước đưa cho cô: “Em có muốn uống chút nước không?”
Ôn Nam lắc đầu: “Em không khát.”
Cô ngồi xổm xuống sát bên Trần Tự, thấy người đàn ông uống nửa bình nước xong, cầm đũa gắp bánh nướng ăn cùng cà tím kho tàu, anh ăn cơm rất nhanh, một lát công phu ba cái bánh nướng đã vào bụng rồi, Ôn Nam hai tay chống cằm nhìn các chiến sĩ đang cắt cỏ cách đó không xa, bọn họ khom lưng uốn lưng, tay cầm lưỡi liềm, tốc độ đặc biệt nhanh, Ôn Nam trong lòng bắt chước động tác của bọn họ, nghĩ lát nữa đến bãi cỏ cũng thử xem có thể giống như bọn họ không.
Cô nhìn đến nhập thần, không chú ý tới các chiến sĩ ở phía xa vừa cắt cỏ vừa quay đầu nhìn cô, mấy người chạm phải đôi mắt sáng ngời xinh đẹp của đồng chí nữ, từng người từng người làm việc càng ra sức hơn.
Trần Tự ăn xong cái bánh nướng cuối cùng, thấy Ôn Nam cứ ngây ngốc nhìn về phía xa, anh quay đầu quét mắt nhìn một cái, mấy người liên tục nhìn về phía bên này xoạt một cái thu hồi tầm mắt, thành thật cúi đầu cắt cỏ, anh uống hết chỗ nước còn lại, vặn nắp lại đặt vào trong giỏ, hỏi cô: “Nghĩ gì thế?”
Người bên cạnh im lặng, không đáp lại.
Trần Tự nhíu mày một cái khó mà phát hiện, rũ mắt lại liếc nhìn Ôn Nam vẫn đang chống cằm ngẩn người, ho một tiếng: “Ôn Nam, đi thôi.”
Giọng nói trầm thấp ngay bên tai, Ôn Nam ngẩn người, tầm nhìn của đồng t.ử cũng bắt đầu lấy lại tiêu cự, lúc này mới phát hiện cô vậy mà lại nhìn chằm chằm mấy chiến sĩ cắt cỏ kia rất lâu.
Ôn Nam: …
Người đàn ông bên cạnh đứng dậy, một tay xách gùi khoác lên vai, tay trái tay phải cầm giỏ và cuốc.
Ôn Nam vội vàng đuổi theo, lấy giỏ từ trong tay anh: “Cái này để em cầm, lát nữa để vào trong gùi, buổi tối em mang về nhà.”
Trần Tự: “Ừ.” Lại hỏi: “Vừa nãy em đang nghĩ gì vậy? Gọi em cũng không có phản ứng.”
Ôn Nam một tay xách giỏ, tay phải cầm gậy gõ gõ lên nền đất ven đường, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Trần Tự cao hơn cô rất nhiều: “Em đang nghĩ, nhà ăn của bộ đội các anh còn cần sư phụ nấu ăn không? Tay nghề nấu ăn của em không tồi, cũng biết làm rất nhiều món ngon, hơn nữa ở nhà ăn mỗi ngày có thể nhìn thấy rất nhiều người, nói không chừng đối tượng mà anh trai em giới thiệu cho em ngày nào đó lại để em gặp được thì sao?”
Cô chạy nhanh hai bước, đi lùi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn cười tủm tỉm nhìn Trần Tự: “Anh thấy thế nào?”
Mặc dù Ôn Nam chưa nấu được mấy bữa cơm, nhưng Trần Tự biết, cô nấu ăn rất ngon, tay nghề nấu ăn so với sư phụ của nhà ăn còn giỏi hơn một bậc.
Ôn Nam ở phía trước anh đi lùi, bước chân nhỏ bước không nhanh, Trần Tự sợ cô lại giẫm phải hố ngã nhào, liền thả chậm bước chân, gật đầu nói: “Không thành vấn đề, hôm nào anh đến nhà ăn giúp em hỏi thăm một chút.” Thấy trong mắt Ôn Nam hiện lên ý cười rạng rỡ, anh lại bổ sung vài câu: “Nhưng em cũng đừng ôm hy vọng quá lớn, công việc ở nhà ăn không dễ tranh giành đâu.”
Ôn Nam gật đầu: “Không sao ạ.”
Đi đến ngã ba đường, Ôn Nam nhận lấy gùi Trần Tự đưa tới, đặt giỏ vào trong gùi, cõng gùi nhanh ch.óng chạy về phía bãi cỏ, đến bãi cỏ xong, cô bé mặc áo khoác đỏ lúc trước chỉ vào một đống cỏ cách đó không xa nói: “Chị gái lớn, đây là cỏ chị Tiểu Mạch giúp chị cắt, đều chất ở đó.”
Ôn Nam: “Được rồi.”
Cô lấy giỏ ra đặt sang một bên, trong đầu nhớ lại một lượt động tác cắt cỏ của các chiến sĩ, đeo găng tay sợi vào bắt đầu hành động.
Kết quả chính là sự khác biệt giữa người bán và người mua…
Lúc màn đêm buông xuống, Trần Tự và Triệu Tiểu Mạch vừa đưa cỏ lợn xong cùng nhau đi tới, Trần Tự ôm một xấp cỏ nhét vào trong giỏ, nhét đầy ắp cái gùi, lại mượn gùi của Triệu Tiểu Mạch, nhét đầy một gùi cỏ, như vậy vẫn chưa đủ, còn phải chạy thêm một chuyến nữa, Trần Tự xách hai cái gùi nặng trĩu lên, rũ mắt liếc nhìn Ôn Nam đang khom lưng lấy giỏ, đáy mắt hiện lên ý cười: “Hôm nay hai người cắt được không ít.”
Nói xong lại tiếp tục: “Hai người về trước đi, lát nữa anh sẽ tới.”
Ôn Nam gật gật đầu, cùng Triệu Tiểu Mạch rời đi, lúc về đến khu gia thuộc trời đã tối rồi, Ôn Nam rửa sạch bát và đĩa buổi trưa, lại quét dọn nền nhà bếp, Trần nãi nãi đã làm xong bữa tối rồi, đang ngồi hóng mát trong sân, thấy Ôn Nam vừa về đã bận rộn trước sau, cười nói: “Được rồi được rồi, làm việc cả ngày rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi, thức ăn cũng sắp nguội rồi, cháu qua ăn cơm trước đi.”
“Sắp xong rồi ạ.”
Ôn Nam hướng ra ngoài gọi một tiếng, sau đó rửa sạch nồi, đổ một nồi nước vào trong, lại thêm vài thanh củi khô vào trong bếp, định lát nữa ăn xong cơm, gội đầu tắm rửa, lại giặt sạch quần áo của cô và Trần Tự, đợi lửa trong bếp bùng lên, Ôn Nam lúc này mới rửa sạch tay đi ra khỏi bếp, vừa vặn gặp Trần Tự từ bên ngoài về.
Người đàn ông đặt gùi dưới mái hiên, treo lưỡi liềm lên đinh tán trên tường, Ôn Nam đi đến bên bàn ngồi xuống, cười nói: “Ăn cơm thôi.”
