Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 55
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:08
Từ khu gia thuộc đến nhà ăn bộ đội phải đi vòng qua cổng lớn của bộ đội, bên này còn là một ngã ba đường, một đường thông đến khu gia thuộc, một đường thông đến bộ đội, một đường thông đến nhà ăn, đây là lần thứ hai Ôn Nam đến bên này, cô tò mò liếc nhìn vào trong bộ đội, một con đường đi thẳng vào bên trong, hai bên trồng những cây cổ thụ chọc trời, cành lá rậm rạp che khuất ánh nắng mặt trời chiếu xuống, bên trong thỉnh thoảng có vài người mặc quân phục đi cùng nhau, bọn họ bất luận là tư thế đứng hay là đi đường, sống lưng đều thẳng tắp.
Trương Tiểu Nga liếc nhìn ánh mắt Ôn Nam liên tục liếc vào trong bộ đội, trong lòng lại nổi lên sự hóng hớt, hỏi: “Ôn Nam à, cháu có phải muốn ở bên này nhờ Trần doanh trưởng giúp cháu tìm một đối tượng ưng ý gả đi không? Có phải cảm thấy huyện Phong Lâm chúng ta đặc biệt tốt không?”
Thẩm Hầu nói Ôn Nam chỉ là tạm trú ở bên này, nhưng mọi người đều biết, cô là muốn ở bên này tìm một đối tượng gả đi.
Trần Tự tuổi còn trẻ đã làm doanh trưởng, thằng nhóc Trần Châu đó cũng không tồi, nghe lão Đỗ nhà bà ấy nói, Trần Châu đến thành phố Đông Hoa rèn luyện hai ba năm về, chắc chắn cũng có thể thăng chức doanh trưởng, Ôn Nam là em họ ruột của hai anh em nhà họ Trần, vậy ánh mắt chọn em rể chắc chắn rất kén chọn, Ôn Nam lại xinh đẹp, bà ấy đoán a, nhất thời nửa khắc khó mà tìm được.
Nhưng Ôn Nam xinh đẹp thì xinh đẹp thật, nhưng làm việc không được, kiều khí lắm, Trương Tiểu Nga đảo đảo tròng mắt, quét mắt nhìn Ôn Nam từ trên xuống dưới một cái.
Dáng người không cao, gầy gò, m.ô.n.g không to.
Không dễ sinh đẻ, nhìn là biết rất khó sinh con trai.
Ôn Nam thu hồi tầm mắt, không để ý đến ánh mắt Trương Tiểu Nga nhìn loạn trên người mình, biết bà ấy là cái loa lớn không giấu được chuyện, uyển chuyển nói: “Cháu không nghĩ nhiều như vậy.” Sau đó chuyển chủ đề: “Trương thẩm, cái sân cách vách nhà chúng ta có phải không có người ở không? Cháu thấy trong sân bên đó luôn im ắng, cổng sân cũng khóa.”
Trương Tiểu Nga nói: “Đó là Liêu doanh trưởng của đoàn chúng ta ở đấy, cậu ấy không phải bị phái đi huấn luyện binh lính rồi sao, vừa khéo vợ cậu ấy mang thai, để cô ấy một mình ở nhà không yên tâm, liền đưa cô ấy về quê rồi, đợi mẹ cậu ấy làm xong việc đồng áng lại dẫn vợ cậu ấy cùng qua đây, thím đoán chắc còn phải đợi một thời gian nữa mới về.”
Thì ra là vậy.
Cô đã nói sao ở bên này nửa tháng rồi, luôn không thấy cách vách có người.
Trương Tiểu Nga dẫn Ôn Nam đi vào một cánh cửa sắt lớn của nhà ăn, cửa có cảnh vệ đứng gác, gọi một tiếng: “Trương thẩm.”
Trương Tiểu Nga cười ha hả "ừ" một tiếng, dẫn Ôn Nam vừa đi vào, liền nghe thấy phía sau có tiếng ô tô ầm ầm.
Ôn Nam cũng nghe thấy rồi.
Cô quay đầu nhìn sang, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Trần Tự đang ngồi trên ghế lái phụ.
Bên ngoài cánh cổng sắt lớn là ba chiếc xe tải thùng kín rất lớn, loại xe quân sự kiểu cũ, bên trong chở rất nhiều vật tư.
Ba chiếc xe nối đuôi nhau chạy vào trong sân lớn của nhà ăn. Ôn Nam nhìn thoáng qua nhà ăn, nhà ăn rất rộng, có thể chứa được rất nhiều người, phía trước nhất là năm gian nhà gạch xây thành hàng dài. Xe vừa dừng lại trước cửa chính nhà ăn, từ bên trong ào ào chạy ra rất nhiều người, người ngồi ghế lái mở cửa xuống xe, có người hô lên một tiếng: “Tư vụ trưởng, lần này có thực phẩm gì ngon không?”
Người đàn ông được gọi là Tư vụ trưởng cười nói: “Các cậu tự dỡ hàng chẳng phải sẽ biết sao.”
Trần Tự bước xuống từ ghế phụ lái, thuận tay đưa đơn hàng cho Tư vụ trưởng. Tư vụ trưởng nhỏ giọng hỏi một câu: “Trần doanh trưởng, kia có phải là em họ của anh không?”
Trần Tự ngước mắt nhìn, Ôn Nam đang đứng ở cửa nhà ăn, nhìn Trương Tiểu Nga trò chuyện với mấy thím trong nhà ăn. Cô mím môi im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng cười phụ họa, dường như cảm nhận được ánh mắt của anh, Ôn Nam quay đầu nhìn sang, Trần Tự gật đầu với cô coi như chào hỏi.
Anh nói với Tư vụ trưởng: “Ừ, em họ tôi.”
“Trần doanh trưởng.”
Tư vụ trưởng cười hì hì, còn chưa kịp mở miệng, Trần Tự đã phóng một ánh mắt sắc lẹm sang: “Đừng có đ.á.n.h chủ ý lên con bé, em họ tôi tạm thời không xem mắt.”
Tư vụ trưởng: …
Anh ta còn chưa mở miệng mà!
Chỉ là muốn hỏi thăm chút thôi mà!
Một đám người dỡ vật tư từ trên xe chuyển vào trong nhà ăn, lúc dỡ hàng đi ngang qua đều sẽ liếc nhìn Ôn Nam đang đứng cạnh Trương Tiểu Nga. Cô an tĩnh đứng đó, tết một b.í.m tóc, là một gương mặt lạ, chưa từng gặp bao giờ, trông cực kỳ xinh đẹp. Bọn họ còn chưa nhìn đủ thì đã thấy Trần doanh trưởng đi đến bên cạnh Ôn Nam, hai người trò chuyện thân thiết.
Ôn Nam ngẩng đầu, cong môi cười nói: “Anh.”
Trần Tự hỏi: “Sao em lại đến đây?”
Ôn Nam lắc lắc cái giỏ trong tay: “Thím Trương gọi em qua hái hoa hòe, tối về em làm bánh hoa hòe, anh nếm thử xem có ngon không.”
Trong mắt Trần Tự mang theo ý cười: “Được.”
Thấy ánh mắt của mấy người kia thỉnh thoảng lại liếc về phía Ôn Nam, Trần Tự nhíu mày, ngước mắt lạnh lùng quét qua, đám lính đang dỡ hàng lập tức nhìn mũi nhìn tim, chạy vào trong nhà ăn mới dám thì thầm trao đổi: “Hóa ra cô ấy chính là em họ của Trần doanh trưởng.”
“Đúng như trong đoàn đồn đại, trông xinh thật.”
“Cậu nhìn cái dạng kia của Trần doanh trưởng xem, coi cô em gái như bảo bối ấy.”
“Cậu nói không phải thừa sao, đó mà là em gái tôi, tôi cũng phải trông chừng cho kỹ, lỡ bị thằng nhóc con nào lừa đi mất, tôi chẳng tức c.h.ế.t à?”.
Bên ngoài nhà ăn, mấy người phụ nữ cũng ngạc nhiên nhìn Ôn Nam.
Bọn họ không ngờ nữ đồng chí này lại là em họ của Trần doanh trưởng. Mấy người phụ nữ kẻ một câu người một câu nói chuyện với Ôn Nam, Ôn Nam khách sáo trả lời, sau đó khi Trương Tiểu Nga gọi cô ra phía sau hái hoa hòe, cô nhỏ giọng nói với Trần Tự một câu: “Anh, nhớ giúp em hỏi xem nhà ăn có thiếu người không nhé.”
Nói xong vội vàng đi theo Trương Tiểu Nga.
Tư vụ trưởng kiểm tra qua những thứ vừa dỡ xuống, đi đến trước mặt Trần Tự hỏi: “Trần doanh trưởng, anh không đến đoàn bộ sao?”
Trần Tự: “Phải đi.”
Đợi các thím ở cửa nhà ăn đều đã vào trong, Trần Tự liền hỏi: “Chí Đồng, bên nhà ăn các anh còn thiếu nhân thủ không?”
