Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 58
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:09
Bây giờ thu phục được lòng của Trương Tiểu Nga, cô sẽ không còn gì phải sợ nữa.
Ôn Nam về đến nhà, Trần nãi nãi đang ngồi trong sân hóng mát, cô gọi một tiếng “Dì nãi nãi” rồi vào bếp rửa hoa hòe. Trần nãi nãi cười hiền hậu nhìn Ôn Nam qua cửa sổ bếp: “Nam Nam, hái được đầy một giỏ cơ à?”
Ôn Nam cười nói: “Vâng ạ.”
Cô bỏ hoa hòe đã rửa sạch vào một cái chậu tráng men khác, bưng nước hắt ra sân: “Dì nãi nãi, cơm tối để cháu làm, cháu làm chút bánh hoa hòe cho cả nhà nếm thử, mềm mềm dẻo dẻo, ngon lắm ạ.”
Trần nãi nãi đứng dậy: “Được, vậy để bà nếm thử xem.”
Bà chắp tay sau lưng đi ra chuồng gà, băm ít cỏ ném vào cho gà, trên đầu tường bất ngờ truyền đến giọng nói của Trương Tiểu Nga, kể lại chuyện vừa xảy ra ở đầu hẻm cho Trần nãi nãi nghe. Trần nãi nãi rải thức ăn cho gà, bảo chúng đừng tranh giành, nghe xong lời Trương Tiểu Nga nói, quay đầu nhìn Ôn Nam đang bận rộn trong bếp, cô cúi đầu, mày mắt thư giãn, hai tay đặt trong chậu bột nhào nặn.
Trần nãi nãi cười một cái, nói với Trương Tiểu Nga: “Tôi thấy Nam Nam nói không sai, Hoa Phượng Trân chính là quá chiều hư con trai rồi.”
Trương Tiểu Nga nằm bò trên đầu tường “cục cục” mấy tiếng trêu gà con, nghe vậy cũng phụ họa: “Cháu cũng thấy Ôn Nam nói có lý.” Bà ấy liếc nhìn Ôn Nam đang bận rộn trong bếp, nhỏ giọng nói: “Thím Hầu, thím tiết lộ cho cháu chút đi, có phải Ôn Nam muốn tìm một đối tượng là bộ đội ở bên này để gả không? Nếu phải, cháu giúp thím nghe ngóng, cũng để lão Đỗ nghe ngóng trong đoàn, xem có đồng chí nam nào ưu tú ngang ngửa Trần doanh trưởng giới thiệu cho con bé không.”
Trần nãi nãi: “Chuyện của bọn trẻ cô đừng bận tâm.”
Bà đặt cái que gỗ cạnh ổ gà: “Được rồi Tiểu Nga, trời cũng không còn sớm nữa, Đỗ đoàn trưởng và Kiến Minh sắp về rồi, cô mau về nấu cơm tối đi.”
Trương Tiểu Nga: …
Thím Hầu rõ ràng không muốn tiết lộ, Trương Tiểu Nga thật không hiểu nổi, chuyện này có gì mà không thể nói chứ?.
Tia nắng cuối cùng rơi xuống chân trời, bóng tối mờ ảo bao trùm cả khu gia thuộc, ống khói nhà nào nhà nấy đều bốc lên làn khói trắng lượn lờ.
Ôn Nam bận rộn trong bếp cả nửa buổi chiều, Trần nãi nãi vào giúp đều bị cô dỗ dành đi ra.
Trong sân thoang thoảng mùi thơm nồng của bánh hoa hòe, còn có mùi thơm giòn của tiêu, chỉ ngửi mùi thôi đã khiến người ta thèm đến nuốt nước miếng. Ôn Nam lau mồ hôi trên trán, đi ra ngoài bếp, bứt hai quả ớt khô treo trên tường, nghe thấy tiếng bước chân ngoài cổng sân, quay đầu nhìn lại.
Triệu Tiểu Mạch đeo cái gùi, ủ rũ cúi đầu, trông có vẻ héo hon.
“Tiểu Mạch.”
Ôn Nam đi ra cổng sân, bước chân Triệu Tiểu Mạch khựng lại, cúi đầu không nói gì. Ôn Nam hỏi: “Cậu sao thế?”
Ngón tay Triệu Tiểu Mạch nắm c.h.ặ.t dây gùi trên vai đến trắng bệch, cô bé do dự một chút, lắc đầu: “Tớ không sao.”
Vẫn luôn không dám ngẩng đầu nhìn Ôn Nam.
Ôn Nam nhíu mày, cứ cảm thấy Triệu Tiểu Mạch không bình thường, cô nhìn về phía nhà họ Triệu cách đó không xa, chẳng lẽ buổi chiều Hoa Phượng Trân chuyên môn ra bãi cỏ tìm Tiểu Mạch?
Hoa Phượng Trân chịu ấm ức ở chỗ cô, chạy đến chỗ Tiểu Mạch trút giận?
Triệu Tiểu Mạch vẫn luôn cúi đầu, Ôn Nam chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu cô bé, cô hơi cúi người, muốn nhìn sắc mặt Triệu Tiểu Mạch, Triệu Tiểu Mạch lại như bị kinh hãi quay đầu đi: “Ôn Nam, tớ về nhà trước đây.” Nói xong liền chạy đi.
Ôn Nam mím môi nhìn bóng lưng Triệu Tiểu Mạch chạy về nhà.
Cô rũ mắt, nhìn quả ớt trong tay, thở dài một tiếng xoay người về sân. Một lát sau, ngoài sân truyền đến tiếng nói chuyện và tiếng bước chân, giọng Đỗ đoàn trưởng to nhất, vừa vào cửa đã gọi Trương Tiểu Nga: “Tiểu Nga, vừa nãy tôi gặp Kiến Minh trên đường, nó bảo tối nay không về, ngoài ruộng phải tưới nước, nó phải trông nước.” Nói xong lại hít hít mũi: “Ủa, hôm nay bà làm không phải cơm hấp hoa hòe sao? Sao mùi vị không đúng nhỉ?”
Trương Tiểu Nga thò đầu ra từ cửa sổ bếp: “Đó là mùi thơm bay sang từ nhà thím Hầu đấy, Ôn Nam đang làm món ngon mà!”
Bà ấy bưng cơm hấp ra, lại nói: “Lát nữa ông mang chút cơm qua cho Kiến Minh, đừng để nó đói bụng làm việc.”
“Biết rồi.”
Đỗ đoàn trưởng lại hít hít cái mùi thơm quấn quýt kia, ngửi được mà không ăn được.
Đừng nhắc đến là khó chịu thế nào.
Ngay cả món cơm hấp hoa hòe mà ông ấy mong nhớ mấy ngày nay cũng chẳng còn thơm nữa.
Cách vách nhà họ Trần.
Trong sân truyền đến tiếng bước chân, Ôn Nam nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn chạm phải ánh mắt Trần Tự nhìn sang. Khuôn mặt người đàn ông phản chiếu dưới ánh đèn vàng ấm áp, ánh sáng màu ấm điểm xuyết vài phần tối nơi sống mũi anh, trên đầu anh có chút mồ hôi mỏng, cổ áo cũng bị mồ hôi thấm ướt, Ôn Nam thậm chí có thể nhìn thấy hơi nóng tỏa ra từ người đàn ông trong ánh sáng mờ ảo.
Cũng không biết mỗi ngày anh vận động bao nhiêu.
Ngày nào thấy anh về, quân phục trên người đều là mồ hôi.
Khóe môi Trần Tự nhếch lên một nụ cười: “Cơm làm xong rồi à?”
Ôn Nam gật đầu: “Vâng, rửa tay ăn cơm thôi.”
Trần nãi nãi từ trong nhà đi ra, thấy Trần Tự ngồi xổm bên giếng rửa mặt, bà nhớ tới lúc cháu trai út chưa đi, hai anh em ngày nào cũng cùng nhau về nhà ngồi xổm bên giếng rửa mặt, kẻ trước người sau gọi bà là bà nội. Mắt Trần nãi nãi hơi cay cay, cũng không biết Tiểu Châu ở thành phố Đông Hoa thế nào rồi.
Bà ngồi xuống trước bàn: “Tiểu Tự, bà nói với cháu chuyện này.”
Trần Tự đứng dậy dùng khăn mặt lau tay lau mặt, quay đầu nói: “Bà nói đi ạ.” Anh lại dùng khăn lau sau gáy và chân tóc.
Trần nãi nãi nói: “Bà muốn viết cho Tiểu Châu một bức thư, bà không biết chữ, cháu viết giúp bà, nói luôn với nó chuyện của Nam Nam, để nó biết nó bây giờ có một cô em họ.”
Trần Tự gật đầu: “Được ạ, hai hôm nữa cháu sẽ viết.”
Anh vắt khăn mặt lên dây phơi, vào bếp giúp Ôn Nam bưng cơm. Mùi thơm nồng trong sân đã khiến người ta thèm ăn khó nhịn, cơm canh đầy đủ sắc hương vị trong bếp càng câu dẫn sự thèm ăn. Trần Tự đi đến trước bếp lò, nhìn những chiếc bánh ngọt được xếp ngay ngắn đẹp mắt, thuận tay cầm một miếng c.ắ.n vào miệng, mùi thơm của hoa hòe và mùi vị của bột ngô hòa quyện vào nhau, trộn lẫn với vị ngọt mềm dẻo tràn ngập trong khoang miệng.
