Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 62
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:09
Rửa sạch nồi, trước tiên chiên hấp món thịt cuộn cà tím hình hoa, lại xào một món miến thịt băm.
Món này theo lý thuyết là "Kiến leo cây", tiếc là dùng miến khoai lang chứ không phải miến dong, mùi vị kém chút, nhưng khẩu cảm cũng tạm được.
Lần này cô xào rau dùng một nửa là mỡ lợn rán ra từ thịt mỡ, thơm phức bay ra khỏi bếp, Trần nãi nãi nằm trong phòng không yên nữa, Trương Tiểu Nga ở cách vách ngửi thấy gà quay trên thớt cũng không thơm nữa, bà ấy hít hít mũi, lại trèo lên đầu tường, thấy Trần nãi nãi từ trong nhà đi ra, không kìm được hỏi Trần nãi nãi: “Thím Hầu, Ôn Nam lại làm món gì ngon thế?”
Trần nãi nãi cười nói: “Không biết, tôi mới định đi xem đây.”
Trương Tiểu Nga nghe vậy: “Tôi cũng đi xem cái!”
Trong bếp vốn không lớn, nấu cơm nhóm lửa bên trong cũng nóng hầm hập, người Ôn Nam đều ra một lớp mồ hôi mỏng, hai má cũng bị hơi nóng hun đến ửng hồng, Trần nãi nãi và Trương Tiểu Nga vừa vào, khiến nhà bếp trở nên chật chội, Trương Tiểu Nga nhìn hai món ăn trên thớt, đặc biệt là món cà tím thịt băm, làm giống như nụ hoa, bên trên còn rắc hành hoa thái nhỏ, bên cạnh bày cà chua thái lát hình ngôi sao năm cánh.
Tinh tế đẹp mắt, còn cực kỳ thơm!
Trương Tiểu Nga kinh thán nói: “Ông trời của tôi ơi! Món này xào đẹp như hoa thế này, còn làm sao cho người ta hạ đũa được, nếu là tôi tôi cũng không nỡ động vào nó.”
Trần nãi nãi cũng kinh ngạc, đi đến trước mặt Ôn Nam, thấy Ôn Nam ép cục bột ngô thành cái bánh mỏng, ở giữa phết một lớp mỡ, bỏ thịt hạt lựu vào trong, bà ngửi ngửi: “Nam Nam, cháu phết mỡ gì thế?”
Ôn Nam cười nói: “Mỡ lợn ạ.”
Vừa nãy cô chừa lại một ít mỡ lợn rán ra phết lên cục bột ngô, trộn lẫn với vị thịt lợn, ăn vào càng thơm.
Cơm tối làm xong, trời cũng tối hẳn.
Trong sân nhỏ sáng lên ánh đèn vàng ấm áp, Trần nãi nãi bưng hai bát cháo thịt nạc rau xanh ra khỏi bếp, nhìn thấy Trần Tự trở về, nếp nhăn trên mặt bà cụ đều là ý cười: “Tiểu Tự, hôm nay cháu có lộc ăn rồi, Nam Nam làm rất nhiều món ngon.”
Mắt Trần Tự mang theo ý cười: “Lát nữa cháu sẽ ăn nhiều chút.”
Anh ngước mắt nhìn vào trong bếp nơi Ôn Nam đang bận rộn, cô đeo tạp dề đứng bên bếp lò, tóc b.úi cao, sau gáy có chút mồ hôi, có vài lọn tóc dính trên làn da trắng tuyết, cô xới một bát cơm đặt lên bếp lò, có lẽ là bị bỏng, vẩy vẩy tay xoa xoa lên dái tai.
Vành tai phấn nộn, đầu ngón tay cũng hơi đỏ.
Trần Tự phát hiện mình nhìn chằm chằm Ôn Nam vài giây, khẽ ho một tiếng thu hồi tầm mắt, đi đến bên giếng bơm nửa chậu nước lạnh vỗ lên mặt.
Ôn Nam bưng đĩa rau đi ra ngoài, thấy Trần Tự đang ngồi xổm bên giếng, người đàn ông quay lưng về phía cô, lúc cúi người cong lưng, xương bả vai hơi nhô lên, cô cong mày cười nói: “Ăn cơm thôi.”
Trần Tự: “Được.”
Cơm tối làm ba món, ngoài cà tím thịt băm và miến thịt băm, còn có một món thịt kho tàu xào lăn, một cân thịt mua về Ôn Nam làm mất hơn nửa cân, cô kiếm được một đồng linh hai xu, tiêu hết bảy hào chín, còn lại hai hào ba.
Haizz.
Hai hào ba còn mua được gì nhỉ?
Ôn Nam không nghĩ đến những chuyện này nữa, trên bàn cơm Trần nãi nãi vừa ăn vừa khen Ôn Nam, Trần Tự ăn cũng nhiều hơn bình thường, cô ăn một cái bánh thịt một bát cháo là no rồi, Trần nãi nãi ăn cũng không ít, chỗ còn lại đều vào bụng Trần Tự, lúc Ôn Nam đứng dậy thu dọn bát đũa, bị Trần Tự ngăn lại: “Để anh làm, em đi nghỉ đi.”
Hôm nay lại đi chợ phiên, về lại bận rộn nấu cơm, không cần nghĩ cũng biết hôm nay cô mệt cả ngày rồi.
Trần nãi nãi đi bộ trong sân tiêu thực, bàn bạc với Ôn Nam chuyện ngày mai trồng rau ở đất tự lưu, giọng nói của Trần Tự từ trong bếp truyền ra: “Bà, ngày mai cháu đi trồng rau, bà ở nhà dọn dẹp vườn rau trong sân là được.”
Trần nãi nãi nghĩ nghĩ: “Cũng được.”
Bà cũng biết thân thể mình không so được với lúc còn trẻ, quãng đường từ khu gia thuộc đến đất tự lưu không gần, chạy đi chạy lại cũng đủ cho bà mệt bở hơi tai.
Trần nãi nãi một lát sau liền về phòng ngủ.
Trần Tự rửa xong nồi bát giúp Ôn Nam đun một nồi nước nóng, lúc Ôn Nam bưng nước nóng nói: “Tối nay anh ăn hơi nhiều, ra ngoài chạy bộ chút.”
Ôn Nam gật đầu: “Vâng.”
Sau khi Trần Tự ra ngoài, Ôn Nam bưng nước nóng từng chuyến đi vào trong phòng, tiếng nước rào rào, cô vắt khô khăn lau cánh tay, nghĩ đến thái độ của Tiểu Mạch đối với cô hai lần này, Ôn Nam mím môi, bất kể Tiểu Mạch có để ý đến cô hay không, cô đã hứa cho Tiểu Mạch đồ ăn ngon, sẽ không nuốt lời.
Còn việc Tiểu Mạch có cần hay không, đó là chuyện của cô bé.
Ôn Nam tắm xong, hắt nước vào vườn rau, về phòng cầm cái áo ba lỗ nhỏ sát người và cái áo lót kiểu bà già thay ra, còn có quần áo bẩn đều mang ra giếng giặt, thấy trong chậu giặt còn có một cái áo khoác đen của Trần nãi nãi, Ôn Nam giặt luôn một thể, thời đại này không có máy giặt, giặt quần áo đều dùng bàn giặt.
Ôn Nam vò đến mỏi tay.
Cô giặt quần áo nhỏ sát người trước phơi lên dây phơi, sau đó giặt áo sơ mi của cô và áo khoác của Trần nãi nãi.
Tiếng chạy bộ ngoài sân dừng lại, Trần Tự đẩy cổng sân liền nhìn thấy Ôn Nam đang ngồi giặt quần áo trong sân, người đàn ông theo bản năng nín thở, thấy trên người Ôn Nam mặc áo sơ mi, cổ áo cũng cài kín, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vẫn chưa ngủ à?”
Trần Tự đi đến bên giếng múc nước.
Ôn Nam nói: “Dù sao cũng không ngủ được, giặt quần áo trước đã.”
Cô giặt xong cái áo khoác đen của Trần nãi nãi, lúc đứng dậy vắt có chút tốn sức.
Trước mắt vươn tới một bàn tay thon dài có lực, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu: “Đưa anh, anh vắt cho.”
Ôn Nam không khách sáo đưa cho anh.
Tay người đàn ông rất mạnh, tùy tiện vắt một cái, trên áo đã không còn chút nước nào.
Anh giũ giũ cái áo phơi lên dây phơi, ai ngờ vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy cái áo ba lỗ nhỏ phơi trước mắt, cái áo ba lỗ nhỏ màu trắng tinh vừa nhỏ vừa ngắn, còn chưa bằng bàn tay anh, bị gió thổi qua, đung đưa trước mắt.
Trên khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của Trần Tự bỗng nhiên dâng lên một vệt đỏ.
Anh nhanh ch.óng dời tầm mắt, phơi cái áo khoác đen ở đầu bên kia, môi mỏng người đàn ông mím c.h.ặ.t, mắt nhìn thẳng về phía chuồng gà, tứ chi đều có chút cứng đờ không nghe sai khiến.
