Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 77
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:11
Ôn Nam cười nói: "Vâng."
Trần Tự xách một thùng nước khác đi tới ruộng bên cạnh, quân tẩu đang ăn bánh ngô vội vàng đứng dậy đi qua: "Trần doanh trưởng, tưới bên này trước, thật sự cảm ơn cậu, nếu không phải cậu giúp tôi tưới nước, một mình tôi đi đi lại lại xách nước cũng không biết phải chạy bao nhiêu chuyến nữa."
Quân tẩu vừa nói vừa chỉ chỗ tưới nước, sau đó có chút ngại ngùng, từ trong túi vải lấy bánh ngô muốn chia cho Trần Tự, Trần Tự nói: "Không cần đâu, em gái tôi mang cơm cho tôi rồi."
Nói xong xách hai cái thùng rỗng lại đi ra suối xách nước.
Quân tẩu ngồi ở đầu bờ ruộng, cười nhìn Ôn Nam, trong miệng không ngừng khen Trần Tự, nói anh là Lôi Phong sống, không chỉ giúp bà ấy gánh nước tưới ruộng, còn tưới nước cho hai mảnh đất tự lưu bên cạnh, hai mảnh đất tự lưu kia đều có quân tẩu đang trồng rau cho nhà mình, quân tẩu nói chuyện với Ôn Nam tên là Đinh Hồng Quyên, năm nay bốn mươi tám tuổi, con trai đi lính trong bộ đội, nửa năm trước vừa thăng lên liên trưởng, xin được một căn nhà ở khu gia thuộc mới đón bà ấy tới.
Con trai bà ấy đến giờ vẫn chưa kết hôn, Đinh Hồng Quyên sốt ruột hơn ai hết, mỗi ngày có thể giục con trai bà ấy mấy lần, có thể cũng là bị bà ấy giục đến phiền, người ta chạy ra ngoài luyện binh rồi, nửa tháng cũng chưa về.
Đinh Hồng Quyên nhìn thoáng qua Trần doanh trưởng đang xách thùng nước đi tới, nói với Ôn Nam: "Thím nghe người trong khu gia thuộc nói anh cả và anh hai cháu đến giờ vẫn chưa có đối tượng, dì nãi nãi cháu tuổi cũng lớn rồi, có một số việc vẫn là khó nói trước, thím cảm thấy cháu vẫn nên nói chuyện đàng hoàng với dì nãi nãi cháu, để bà ấy làm công tác tư tưởng cho hai anh em Trần doanh trưởng nhiều vào, sớm tìm đối tượng kết hôn, để dì nãi nãi cháu bế chắt trai."
Bà ấy nghĩ tới mình, vuốt tóc trước trán ra sau gáy, than thở: "Cháu nhìn con trai thím xem, cũng lớn tướng rồi, bảo nó tìm đối tượng thích hợp sớm định chuyện đi, người ta cứ không chịu, vừa nói nó, nó liền bảo chưa gặp được người thích hợp, làm thím c.h.ế.t vội."
Đinh Hồng Quyên nói một tràng, đa số đều là oán trách con trai mình không vội kết hôn, thuận tiện lại nói vài câu về hai anh em Trần Tự và Trần Châu, cũng chỉ lo gây dựng sự nghiệp, không suy xét vấn đề cá nhân, làm trưởng bối lo sốt vó.
Ôn Nam:...
Quả nhiên, bất luận ở thời đại nào, chỉ cần đến tuổi, đều không thoát khỏi số phận bị giục cưới.
Trần Tự giúp Đinh Hồng Quyên tưới nước xong, giao thùng cho Đinh Hồng Quyên: "Thím Đinh, lúc thím về đi ngang qua thì trả thùng cho bộ đại đội thôn Hạnh Hoa nhé."
Đinh Hồng Quyên: "Không thành vấn đề, Trần doanh trưởng, cảm ơn cậu nhé."
Ôn Nam ngồi ở đầu bờ ruộng, chờ Trần Tự đi tới, cô vén tấm vải trên làn ra, lấy bình tông màu xanh quân đội đưa cho anh: "Uống chút nước đi."
Trần Tự nhận lấy bình tông tu một ngụm lớn, anh ngồi xổm xuống, từ trong làn lấy ra hộp cơm nhôm mở ra, Ôn Nam đặt cái làn bên chân anh, sau đó hai tay chống cằm nhìn mặt trời treo trên đỉnh núi, nghĩ đến lời Đinh Hồng Quyên vừa nói, lại nghĩ đến tuổi tác Trần nãi nãi cũng lớn rồi, vì thế trầm mặc một lát quay đầu nhìn về phía Trần Tự, mím môi, cân nhắc xem nên bắt đầu nói từ đâu đây?
Đang do dự, bên cạnh chợt truyền đến giọng nói của Trần Tự: "Cô có chuyện muốn nói?"
Ôn Nam ngẩn ra, nhìn Trần Tự cúi đầu ăn cơm, cơ hàm người đàn ông khẽ động, theo động tác nuốt thức ăn, gân xanh trên cổ hơi căng lên, yết hầu lồi ra cũng lăn lộn lên xuống.
Cô chớp mắt, tầm mắt rơi trên sườn mặt góc cạnh rõ ràng của Trần Tự, đuôi mắt cong lên, nhỏ giọng hỏi: "Anh, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?"
Động tác ăn cơm của Trần Tự khựng lại, quay đầu nhìn thoáng qua Ôn Nam đang cười tít mắt bên cạnh: "26."
Ôn Nam "ồ" một tiếng.
Mới 26 tuổi, thật ra cũng không lớn, ở thế kỷ mới thì đây chính là độ tuổi phấn đấu.
Có điều nghĩ đến tuổi tác của Trần nãi nãi, cô vẫn lắm miệng nói một câu: "Anh, anh cũng không còn nhỏ nữa, có từng nghĩ tới tìm vợ kết hôn, sinh cho dì nãi nãi một đứa chắt trai mập mạp không?"
"Khụ khụ "
Cháo Trần Tự vừa húp vào suýt chút nữa sặc ra, anh nắm tay để bên môi ho khan vài tiếng, quay đầu nhìn thoáng qua Ôn Nam vẻ mặt ân cần vô tội, nghĩ đến vừa rồi cô ngồi với thím Đinh ở đầu bờ ruộng nửa ngày, e là thím Đinh lại nói chuyện của anh và Trần Châu trước mặt cô rồi.
Trần Tự nói: "Chuyện của tôi cô đừng bận tâm, lo liệu xong chuyện của cô trước đã."
Người đàn ông bỏ hộp cơm vào trong làn, đứng dậy: "Chuyện đối tượng của cô tôi vẫn đang giúp cô tìm, doanh bộ của Triệu doanh trưởng còn có một người họ Trần, trước đó về thăm người thân xong lại đi ra ngoài dã ngoại rèn luyện, chưa kịp tìm cậu ta, hai ngày nữa cậu ta về tôi giúp cô hỏi xem có phải cậu ta không."
Ôn Nam nghe vậy, bỗng nhiên đứng dậy, trong mắt đều lấp lánh ánh sáng: "Thật ạ?"
Cô ngồi lâu, đột ngột đứng dậy đầu liền bắt đầu choáng váng, thân mình cũng không khống chế được ngã ra sau một cái, cô còn chưa kịp bước chân ra để ổn định thân mình, cẳng tay đã bị một lực đạo mạnh mẽ kéo về phía trước Ôn Nam kinh hô một tiếng, thân mình lần nữa không khống chế được nhào về phía trước, cứ thế không hề báo trước nhào vào trong lòng n.g.ự.c Trần Tự, l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông cứng rắn, khoảnh khắc Ôn Nam đụng vào, cứ như đụng phải vách tường, bàn tay đang để không kia theo bản năng chống ở trước người, cứ thế dán thẳng lên l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn của người đàn ông, cách một lớp vải dệt mỏng manh, Ôn Nam thậm chí có thể cảm giác được hơi nóng hừng hực và tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực truyền tới dưới lòng bàn tay.
Từng nhịp từng nhịp, đ.á.n.h vào lòng bàn tay cô.
Ôn Nam:!
Đậu xanh!
Sao bỗng nhiên lại có cái tình huống xấu hổ muốn độn thổ thế này?!
Cô sợ Trần Tự hiểu lầm cô là nữ lưu manh, đang cố ý sờ soạng anh, chiếm tiện nghi của anh, sợ tới mức vội vàng đứng thẳng người, khuôn mặt cũng nổi lên ráng đỏ động lòng người, cúi đầu vội vàng nói: "Trần doanh trưởng, tôi không cố ý!"
Trần Tự cứng đờ tại chỗ, vừa rồi anh chỉ nghĩ kéo Ôn Nam lại để tránh cho cô bị ngã, chỉ là không ngờ cô lại dễ kéo như vậy, nhẹ nhàng kéo một cái đã ngã nhào tới rồi.
