Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiêu Kỳ Và Chàng Binh Vương Cuồng Vợ - Chương 187

Cập nhật lúc: 08/04/2026 17:51

“Ông chủ vừa rút ra đã là một xấp lớn, chỗ ông ta tem thư không thiếu, toàn là mấy loại chẳng có tác dụng gì.”

Ông chủ cũng không ngốc, ông ta làm nghề này bao nhiêu năm nay, biết có những người chỉ thích đồ cũ, đặc biệt là loại hiếm có.

Nhưng loại tem in sai hiếm hoi đó cũng chẳng đến lượt rơi vào tay ông ta, các nhân vật lớn đã sớm thu gom về sưu tầm hết rồi.

Thẩm Đường vốn định đến nhặt nhặt đồ tốt, nhưng sau khi thấy đống tem này đều là loại phổ biến thì không còn mấy hứng thú nữa.

Cô biết bản “Cả nước sơn hà một màu đỏ" bản lỗi và tem “Khỉ" rất có giá trị, nhưng bản lỗi kia chỉ lưu thông một lượng cực nhỏ, phát hành được nửa ngày đã bị thu hồi.

Trong nhà ông nội cô ngược lại rất thích sưu tầm mấy thứ này, có mấy tờ tem “Cả nước sơn hà một màu đỏ", còn tem Khỉ thì vẫn chưa được phát hành.

Thẩm Đường chọn lấy mấy tờ có hình dáng đẹp mắt mua lại, vì mua quá ít, ông chủ cũng chẳng buồn thu tiền của cô, bảo cô cứ trực tiếp cầm đi là được.

Sách quá nặng nên Thẩm Đường không mua thêm đồ gì khác.

Tuy nhiên đã hứa mua sô-cô-la cho Hạ Chấp nếm thử, Thẩm Đường bèn ghé qua cửa hàng Hữu Nghị một chuyến.

Phiếu ngoại hối cô không có mấy tờ, đều là hai vị ông nội ở phía Kinh Đô không biết làm cách nào kiếm được rồi gửi bưu điện cho cô.

Thời buổi này nhân viên bán hàng ở cửa hàng Hữu Nghị cực kỳ kiêu ngạo, nói tiếng Trung kẹp tiếng Anh, đầu ngẩng cao, gần như nhìn người bằng lỗ mũi.

Nếu không phải thấy Thẩm Đường ăn mặc chỉnh tề, lịch sự, cô có gọi mấy tiếng cũng chẳng có ai thưa.

Thẩm Đường không hề dùng tiếng Anh để vả mặt, nhân viên bán hàng thời đại này vốn dĩ đã có vốn liếng để cao ngạo.

Nhân viên ở bách hóa còn dùng con mắt khác để nhìn người, đối xử với người thành phố và người nông thôn là hai thái độ rõ rệt, huống chi là loại nhân viên chuyên phục vụ người nước ngoài này.

Cô mua một hộp sô-cô-la bơ ca cao, bên trong tổng cộng chỉ có ba thanh, giá sáu đồng tiền.

Thẩm Đường thầm tặc lưỡi, đắt thật đấy, chai Mao Đài ở kệ bên cạnh cũng mới có mười đồng thôi.

Thứ này đúng là hàng hiếm.

Về đến khu nhà tập thể, tiểu Hạ Chấp nắm tay Hồng Mai lon ton chạy về.

Hồng Mai năm nay cũng đến tuổi vào tiểu học, con bé trông rất xinh xắn, miệng lại ngọt, trên đầu buộc hai bông hoa, vừa thấy Thẩm Đường đã ngọt ngào gọi:

“Chị ơi~"

Tiếng gọi làm Thẩm Đường ngọt lịm cả lòng, hoa trong tim như đua nhau nở rộ.

Hạ Chấp chạy đến thở hổn hển, thầm phồng đôi má bánh bao, nhanh chân nhào vào lòng Thẩm Đường trước một bước:

“Mẹ về rồi, Tiểu Bảo nhớ mẹ lắm."

Hồng Mai đảo mắt một cái, đưa tay véo má cậu bé:

“Chỉ biết tranh sủng thôi."

Hạ Chấp hừ một tiếng, ngó nghiêng vào túi xách của Thẩm Đường.

Thẩm Đường lấy hai thanh sô-cô-la ra chia cho mỗi đứa một thanh, thanh còn lại cô nếm thử một chút.

Hơi ngọt, cũng được, cô không thích ăn lắm.

Để lại cho Hạ Húc ăn vậy.

Tiểu Hạ Chấp sau khi c.ắ.n một miếng thì sắc mặt hơi biến đổi, lén nhìn sang Hồng Mai, thấy con bé đang híp mắt vẻ cực kỳ hưởng thụ, trong lòng lập tức buồn bực, dì nhỏ lừa người quá đi mất.

Chẳng ngon chút nào cả.

Hay là để lại cho ba ăn vậy.

Tiểu Hồng Mai nhịn nước miếng ăn hai miếng rồi cất vào túi áo.

Con bé thích mùi vị này, nhưng ngày mai còn phải mang đi khoe với mấy đứa bạn, đặc biệt là Hàn Thư - đứa hay ngứa mắt với nó, nó phải chọc tức ch-ết con bé kia mới được.

“Ngon không?"

Hồng Mai nuốt nước miếng ừng ực, nhìn chằm chằm thanh sô-cô-la trong tay tiểu Hạ Chấp.

Hạ Chấp nhíu mày lại trông như một ông cụ non:

“Bình thường thôi."

Hồng Mai phản bác:

“Không thể nào, sô-cô-la là thứ ngon nhất, ngon nhất trên đời luôn."

Hạ Chấp không thèm để ý đến con bé, chạy vào trong uống hai ngụm nước lớn, còn lôi từ dưới gối ra một viên kẹo bỏ vào miệng cho ngọt bớt mới thấy dễ chịu hơn.

Thẩm Đường không quản hai đứa nhỏ, cửa lớn bỗng có người gõ mấy cái, cô ngẩng đầu nhìn lên, là một cô gái trẻ.

Đối phương tết hai b.í.m tóc, mặc áo sơ mi hoa và một chiếc quần xanh, tầm mười bảy mười tám tuổi, dáng vẻ đầy thẹn thùng.

“Chào chị, em là cháu gái nhà Sư trưởng Chu, vừa mới đến khu nhà tập thể, thấy cửa nhà chị mở nên sang chơi làm quen ạ."

Thực ra cô ta nghe cô mình kể trong khu này có một người đàn ông ngoại hình rất đẹp trai, tiếc là đã kết hôn, cô ta tò mò trong lòng nên mới ghé qua xem một chút.

Thẩm Đường mỉm cười:

“Có muốn vào ngồi chơi một lát không?"

Thiếu nữ bước nhỏ đi vào, tư thế uyển chuyển, trông như đã từng luyện tập qua, khi cười cũng không quên khẽ che miệng.

Thẩm Đường:

“Vậy để tôi rót cho cô ly nước nhé."

“Không cần đâu ạ, em tên Lưu Giai, đồng chí tên là gì ạ?"

“Thẩm Đường."

“Sân vườn nhà chị đẹp thật đấy, chỉ là chẳng trồng trọt gì mấy."

Lưu Giai cười híp mắt nói:

“Đồng chí Thẩm, chị đừng trách em nhiều lời, không trồng trọt thì đúng là phá gia chi t.ử quá, làm gì có chuyện ngày nào cũng ra chợ mua rau đúng không ạ?"

Khóe miệng Thẩm Đường giật giật:

“Cô đã biết là mình nhiều lời, vậy còn nói làm gì?"

Sắc mặt Lưu Giai cứng đờ, cô ta vốn đã kiêu ngạo quen rồi, ở trong thôn người học hết cấp ba như cô ta ít lại càng thêm ít, đặc biệt là cô ta tự cho rằng mình xinh đẹp, miệng lại ngọt, cho dù có nói mỉa mai người khác thì cũng chẳng có ai dám vạch trần trước mặt cô ta cả.

Lại còn là kiểu đáp trả thẳng thừng như thế này.

Người phụ nữ này không sợ dượng của mình gây khó dễ cho cô ta sao?

“Đồng chí Thẩm, chị quá đáng quá rồi đấy, em cũng chỉ là nhắc nhở chị thôi mà."

Mắt Lưu Giai đỏ ửng, vô cùng uất ức nắm lấy vạt áo, dường như không hiểu vì sao Thẩm Đường lại nói chuyện như vậy.

Thẩm Đường cảm thấy buồn nôn:

“Thế thì thật sự cảm ơn ý tốt của cô nhé."

Lưu Giai được đà lấn tới:

“Đồng chí Thẩm không cần khách sáo, em vốn là người nhiệt tình mà, em thấy chị cũng rảnh rỗi, hay là để em giúp chị nhổ đống hoa bên cạnh kia đi nhé, em nói cho chị nghe, trồng trọt là phải nhổ sạch mấy thứ cỏ r-ác hoa hoét linh tinh đi, trồng xong rồi hai ngày sau bón phân, hai tháng sau nhất định sẽ tươi tốt..."

Thẩm Đường kinh ngạc, cái người này không hiểu tiếng người à!

“Cái xẻng nhà chị để đâu, em là người rất nhiệt tình, để em giúp chị cho."

Mắt Thẩm Đường đảo một vòng:

“Không cần đâu, mấy bông hoa này sáng nay tôi đào từ trên núi về, chuyên để cho trẻ con chơi thôi, nếu cô rảnh rỗi thì hay là giúp tôi rửa chỗ nấm sét (địa nhĩ) còn lại này đi?"

Lưu Giai nhìn vào chậu nấm sét ở góc tường, mặt cứng đờ:

“Em tuy nhiệt tình nhưng lại không được tỉ mỉ cho lắm, cái này chắc thôi vậy ạ."

Thẩm Đường thở dài, một tay chống hông, đưa cổ tay lau mồ hôi:

“Tôi cứ ngỡ đồng chí Lưu là người nhiệt tình đến nhường nào, nhất định sẽ giúp tôi cơ, không ngờ cũng chỉ là nói suông thôi."

Lưu Giai nhìn bộ dạng kiều diễm đó của cô, mà Thẩm Đường sinh ra vốn đã xinh đẹp, làm ra vẻ này trông còn hút hồn hơn cô ta nhiều.

Cô ta hơi bực bội nói:

“Đồng chí Thẩm, chị đừng có học theo em, em sinh ra vốn đã là cái dáng vẻ này rồi."

Thẩm Đường khẽ che miệng:

“Vậy sao?

Tôi cũng là cái dáng vẻ này đấy, đồng chí Lưu, chúng ta thật giống nhau, nhưng mà đồng chí Lưu này, cô cũng độc ác quá đi mất, cô nhìn mấy bông hoa kia xem, đang tươi tắn mơn mởn như thế, sao cô có thể nhẫn tâm nhổ bỏ được, chúng cho dù là thực vật thì cũng có sinh mệnh mà.

Đồng chí Lưu, cô thật là nhẫn tâm quá, thứ cho tôi không thể làm bạn với cô được rồi, tôi không chơi với loại phụ nữ độc ác như cô đâu."

Lưu Giai:

“...

Chị điên rồi à?"

Thực vật thì có sinh mệnh gì chứ, cô ta nhổ cỏ mà là độc ác, thế cô ta còn ăn rau dại nữa đấy, sao không thấy độc ác đi.

Thẩm Đường nửa che miệng, giả bộ kinh ngạc:

“Đồng chí Lưu, cô mắng tôi, cô độc ác quá."

Lưu Giai cảm thấy da gà da vịt của mình đều nổi hết lên rồi.

Cô ta cảm thấy mình đã gặp phải đối thủ rồi.

Ngày thường lúc cô ta diễn trông có đáng ghét như thế này không nhỉ?

“Chị không nhổ thì thôi, là tôi đa sự rồi."

Thẩm Đường chống hông cười một tiếng, dáng vẻ thướt tha:

“Vậy thì thong thả, không tiễn nhé."

Lưu Giai:

“..."

Tức ch-ết mất.

Chương 246 Mơ thấy Hạ Húc rơi xuống vực

Thẩm Đường nhìn cô ta rời đi, khẽ hừ một tiếng rồi dọn dẹp bàn ghế trong sân đi vào phòng.

Hồng Mai đang ở trong nhà dạy tiểu Hạ Chấp nhận mặt chữ, con bé chưa học lớp mầm non nhưng mấy anh chị trong nhà đều có dạy qua, những chữ đơn giản thì con bé đều biết.

Cục diện đang căng thẳng, Thẩm Đường không có ý định tiếp tục sáng tác nữa, dự định nghỉ ngơi vài tháng, bèn lấy mấy quyển sách giáo khoa mua lúc trước ra xem.

Trời tháng ba vẫn còn rất lạnh, trong phòng chính vẫn đang đốt lửa than.

Thẩm Đường ôn tập được hai tiếng đồng hồ, vào bếp nấu hai bát nước trứng gà đường đỏ cho hai đứa nhỏ uống.

Đang lúc nghỉ ngơi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng xe đi ngang qua bên ngoài.

Thẩm Đường vươn vai bước ra ngoài xem thử, thấy mọi người đều đang vây quanh ở ngoài, cảm thấy hiếu kỳ nên cũng đi tới.

“Chà chà, xuống xe rồi kìa, rốt cuộc trông như thế nào nhỉ?"

“Thấy rồi, đừng nói nhé, trông cũng được phết đấy."

Từ trên xe bước xuống một người phụ nữ, ngũ quan nhỏ nhắn, tướng mạo rất đáng yêu, đôi lông mày lại mang theo một vẻ thanh lãnh tự nhiên, lấn át đi hơi thở non nớt trên người cô ấy, ngược lại còn thêm một chút phong vị phụ nữ thanh cao.

“Ai thế ạ?"

Thẩm Đường hỏi bà thím bên cạnh.

“Nghe nói là vợ ở quê của Đoàn trưởng Lục đấy."

Đầu Thẩm Đường đầy dấu chấm hỏi.

Vợ của Lục Yến Châu?

Anh ta kết hôn từ bao giờ thế?

Cô nhớ vợ chồng nhà họ Lục vốn không thân thiết với đứa con trai này, nguyên nhân là vì Lục Yến Châu do ông nội nuôi nấng từ nhỏ, tình cảm của hai vợ chồng đối với anh ta không bằng những đứa con khác.

Lục Yến Châu ngày Tết cũng sẽ về nhà, không tính là quá thân thiết nhưng cũng không có mâu thuẫn gì lớn.

Người vợ này không phải là do cha mẹ Lục Yến Châu định đoạt cho anh ta đấy chứ?

Thẩm Đường nghé mắt nhìn mấy cái, còn phải nói, cái anh chàng Lục Yến Châu này phúc khí thật tốt, có một Vương Tửu Tửu theo đuổi, giờ lại có một cô vợ nhỏ xinh đẹp như vậy.

Anh lính cần vụ bước xuống vô cùng ân cần xách túi giúp cô gái đó, đi đến một căn phòng trống vừa mới dọn ra:

“Đồng chí Kỷ, cô cứ ở đây trước đi, Đoàn trưởng của chúng tôi đi làm nhiệm vụ rồi, tạm thời chưa về được, đợi anh ấy về rồi sẽ bàn bạc chuyện của hai người sau."

Kỷ Niệm Thư gật đầu, không hề để tâm đến những người khác, xoay người đi vào trong.

Thẩm Đường và những người khác đều ngơ ngác.

“Đoàn trưởng Lục xin cấp nhà từ bao giờ thế?"

“Lâu rồi, nghe nói vốn dĩ định xin nhà tầng, nhưng nhà tầng đã ở kín hết rồi nên mới xin ở khu này."

Trong lòng Thẩm Đường cảm thấy kỳ lạ.

Sao cô cứ thấy diễn biến chuyện này có chút quen quen nhỉ.

Thẩm Đường lắc lắc đầu, gạt bỏ cái cảm giác kỳ lạ đó đi, kéo c.h.ặ.t áo định về nhà nấu cơm tối.

Chuyện vợ Đoàn trưởng Lục đến trong chốc lát đã truyền khắp khu nhà tập thể.

Phải nói là Lục Yến Châu ngoại hình cũng ổn, tiền đồ vô lượng, mỗi tội là không chịu kết hôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.