Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiêu Kỳ Và Chàng Binh Vương Cuồng Vợ - Chương 312
Cập nhật lúc: 08/04/2026 22:13
Hậu sự sau đó giao lại cho đám người Tưởng Anh, người trong đoàn phim của Thẩm Đường đều đi chăm sóc Nghiêm Lị.
Chân Nghiêm Lị bị đè bị thương, những cảnh quay sau đó chắc chắn không thể quay tiếp được nữa, Tần Vọng chỉ đành nén bớt cảnh của cô ấy để sau này bù lại, thuận tiện thêm một chút đất diễn cho nhân vật của Thẩm Đường đóng để giúp quay cho xong.
Cũng chỉ là công sức hai ngày, Thẩm Đường lập tức đồng ý ngay.
May mắn là vết thương trên chân Nghiêm Lị không quá nghiêm trọng, chỉ là bị đ-á đè đến gãy xương mà thôi.
Nhưng nơi nhỏ bé này không có cách nào điều trị, chỉ có thể chuyển đến bệnh viện ở thành phố lớn.
Vết thương của Nghiêm Lị không thể chậm trễ, chưa kịp chào tạm biệt Mộc Thu, ngay trong đêm đưa lên huyện là đã rời đi luôn.
C-ái ch-ết của Mộc Địch gây ảnh hưởng rất lớn trong thôn, biết gã bị người ta g-iết ch-ết, còn bị c.h.ặ.t đứt tay chân chảy m-áu mà ch-ết, người tham gia tang lễ cũng chẳng được mấy ai.
Huống chi đôi vợ chồng Mộc Địch và Hầu Phấn này vốn dĩ đã bị người ta ghét bỏ.
Người trong đoàn phim cũng không đi dự tang lễ, phía Thẩm Đường thì vội vàng quay cho xong những cảnh sau khi Nghiêm Lị rời đi, cũng chẳng có thời gian đâu mà đi nghe ngóng những chuyện đó.
Tuy nhiên cô vẫn nghe được một vài tin tức, lúc Mộc Thu tham gia tang lễ, Hầu Phấn lại đ-ánh lại mắng con bé, còn nói con bé khắc cha khắc mẹ, thiên sinh là khắc tinh, hại ch-ết chú ruột của mình.
Tâm trí Mộc Thu bị đả kích rất lớn, nhất thời không có cách nào phản bác, bị người trong thôn bàn tán mất mấy ngày, mãi đến khi phía đồn công an có người đến điều tra chuyện Mộc Địch g-iết người, mọi người mới biết mẹ của Mộc Thu là bị Mộc Địch hại ch-ết.
Trong phút chốc, Hầu Phấn và hai đứa con trở thành chuột chạy qua đường trong thôn.
Ai nấy đều nói đó là báo ứng của nhà bọn họ đã đến.
Hầu Phấn không chịu nổi cảnh chồng ch-ết, một mình còn phải nuôi con trai con gái, ngay trong đêm đã gói ghém hành lý chạy về nhà mẹ đẻ, chưa đầy một ngày sau đã gả sang một thôn khác.
Hai đứa trẻ một đứa mới vừa đầy tháng, một đứa nhỏ hơn Mộc Thu vài tháng, trong thôn lại chẳng có người thân thích nào, trưởng thôn muốn tìm người nhận nuôi mà chẳng ai chịu nhận.
Cuối cùng, em họ của Mộc Thu vì là con trai nên được một đôi vợ chồng ở thành phố nhận nuôi.
Còn về phần Mộc Xuân Hoa, vì còn nhỏ tuổi mà đã giống hệt cái vẻ không biết xấu hổ của Hầu Phấn nên căn bản chẳng ai muốn nhận nuôi con bé cả.
Người trong thôn thấy con bé nhỏ quá cũng đáng thương nên thỉnh thoảng có giúp đỡ một chút, có rau dại trên núi và số thực phẩm cha mẹ để lại, đói thì không đến mức ch-ết đói, chỉ là chuyện học hành thì không thể tiếp tục được nữa rồi.
Thẩm Đường biết được hậu quả như vậy thì cũng không quan tâm nữa, hai ngày sau, Hạ Húc lái xe đến đón cô.
Sau khi biết Tưởng Dương cũng ở phía bên này, anh còn cùng hắn ôn lại chuyện cũ một phen, biết được bọn họ đã bắt được người, thuận tiện đi cùng bọn họ về Kinh thành.
Lúc sắp đi, Mộc Thu viết một lá thư giao cho Thẩm Đường, hy vọng cô có thể giúp chuyển cho Nghiêm Lị, Thẩm Đường đã nhận lời.
“Chị Thẩm, em xin lỗi."
Mộc Thu do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn đem chuyện trước kia con bé từng muốn dùng tin tức của Thẩm Đường để đổi lấy đường sống cho hai người bọn họ kể ra.
Thẩm Đường nghe xong, im lặng hồi lâu, chỉ nói:
“Cũng may là không có chuyện gì."
Cô vì nể mặt Nghiêm Lị mà giúp đỡ Mộc Thu, vậy mà Mộc Thu quay lưng bán đứng cô, tuy rằng không bán đứng thành công, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy không thoải mái.
Con bé vì Nghiêm Lị và tính mạng bản thân mà bán đứng cô thì cũng là chuyện thường tình, bây giờ nói ra để cầu xin cô tha thứ thì cũng chẳng cần thiết nữa.
Có một số việc, một khi đã làm thì không có cách nào cứu vãn được.
Cô giúp Mộc Thu chưa bao giờ cầu báo đáp, có lẽ định sẵn là cô không thích đứa trẻ Mộc Thu này, duyên phận của hai người đã tận, sau này cũng sẽ không gặp lại nữa, cô càng không để con bé ở trong lòng.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh ra khỏi thôn, suốt dọc đường Thẩm Đường im lặng vô cùng.
Hạ Húc thấy tâm trạng cô không tốt nên không nhắc lại chuyện trong thôn nữa, ngược lại lải nhải kể chuyện ở nhà.
“Tiểu Bảo khóc lóc om sòm đòi đi theo, bị anh vứt sang chỗ ông nội Thẩm rồi, lúc đi khóc đến là t.h.ả.m thiết, ước chừng đi học cũng chẳng có tinh thần gì đâu.
Còn nữa, ở nhà mới mua một chiếc tivi, loại trắng đen, anh nhìn mà cũng thấy hiếm lạ, đợi em về nhà là biết ngay, kỳ diệu lắm.
Vốn dĩ muốn cho em một sự bất ngờ, nhưng anh đích thân đến đón em chắc chắn là bất ngờ hơn cái tivi kia rồi."
Thẩm Đường bị anh chọc cười:
“Phải phải phải, Hạ Húc anh là bất ngờ nhất, còn nhớ năm đó, lúc em và anh lần đầu quen biết, có người nào đó vẻ mặt kiêu ngạo lắm nha, còn mắng em là đồ nhát gan, một đồng tiền cũng so đo tính toán, làm em tức đến mức cả đêm không ngủ được."
Hạ Húc chấn động:
“Em nhớ lại rồi sao?"
Anh luôn biết ký ức của Thẩm Đường đang từ từ quay về, nhưng lại không hề biết rốt cuộc cô đã nhớ lại được bao nhiêu.
Thời gian này, trong lòng anh luôn bất an, ngay cả khi hai người yêu lại từ đầu, anh vẫn sợ những cục m-áu đông trong não Thẩm Đường không thể tan hết, sợ lúc đó cô sẽ xảy ra chuyện.
Bác sĩ từng nói, chỉ cần ký ức nhớ lại toàn bộ, có nghĩa là m-áu đông đã biến mất hoàn toàn, không cần phải lo lắng nữa.
Hạ Húc nghe thấy tin vui này, vui mừng lập tức ôm chầm lấy người.
Thẩm Đường sợ đến mức mặt mày biến sắc:
“Nhìn đường, nhìn đường kìa!"
Hạ Húc ha ha cười lớn, đôi lông mày nhướng lên đầy vẻ tự tin và kiêu ngạo:
“Em yên tâm đi, anh đây là tài xế già rồi!"
Thẩm Đường đỏ mặt:
“Anh im miệng đi."
Chương 409 Tuyệt sản
Về đến thủ đô, Hạ Chấp một tháng không được thấy mẹ, hưng phấn khỏi phải nói, đặc biệt là chuyện mách lẻo, cái miệng nhỏ nói liên tục không ngừng nghỉ.
Thẩm Đường vừa dỗ dành cậu bé, vừa đi quanh nhà đ-ánh giá chiếc tivi, màu trắng đen, khung nhỏ xíu, còn có hai cái nút vặn, trông khá cổ xưa.
Hạ Húc như muốn tranh công, nhướng mày với cô:
“Thế nào, bật lên xem thử đi, chương trình không nhiều nhưng cũng khá thú vị đấy."
Thẩm Đường ngoắc ngoắc ngón tay với anh:
“Lại đây."
Hạ Húc cười một tiếng, ghé gương mặt đẹp trai kia lại gần.
Làn môi mềm mại ấm áp đặt lên mặt anh, Hạ Húc không hài lòng với chút phần thưởng này, tìm đến môi cô để hôn.
Bỗng nhiên, ống quần bị một cái gì đó nhỏ xíu níu lấy.
Hạ Chấp bĩu môi, không phục nói:
“Con cũng muốn mẹ hôn."
Hạ Húc nghiến răng, chọc chọc vào cái má phúng phính của cậu bé:
“Con đã là một nam t.ử hán rồi, không được quấn lấy mẹ con nữa."
Hạ Chấp dẩu môi:
“Vậy tại sao ba có thể hôn mẹ, mà Bảo Bảo lại không được?"
“Bởi vì mẹ con là vợ của ba, đàn ông chỉ có thể hôn vợ mình thôi."
Hạ Chấp:
“Vậy con lớn lên sẽ cưới mẹ làm vợ."
Hạ Húc đ-á một cái vào m-ông cậu bé:
“Thằng ranh con, con dám mơ tưởng đến vợ của ba à, ba thấy con gan to bằng trời rồi đấy, đi, hôm nay chạy quanh sân tập năm vòng cho ba, chạy không xong không được ăn cơm."
Khóe mắt Hạ Chấp vương lệ, nũng nịu với Thẩm Đường:
“Mẹ ơi, mẹ nhìn ba kìa, chỉ biết bắt nạt con thôi."
Thẩm Đường che miệng cười trộm:
“Được rồi được rồi, không được cãi nhau nữa, mẹ có mang quà về cho hai cha con đây."
Hạ Chấp vừa nghe thấy thế là quên sạch chuyện ba vừa làm với mình, hăm hở chạy đi lấy quà Thẩm Đường tặng, nhìn thấy tấm ảnh múa sư t.ử, cậu bé “oa" một tiếng, đôi mắt lấp lánh đầy sự kinh ngạc.
Hạ Húc tranh thủ lúc này, ôm lấy cái eo nhỏ của Thẩm Đường kể lại những chuyện xảy ra ở thủ đô một lượt.
“Vương Vệ Quốc bị ông nội điều đi đâu rồi?"
“Đi phía Tây Bắc rồi, thăng chức ảo nhưng thực chất là giáng chức, ông ta phản bội ông nội, ông nội sẽ không nương tay với ông ta đâu, chuyện em bị bắt cóc lần này cũng là ông ta đứng sau giở trò."
Thẩm Đường thở dài một tiếng, Hạ Thính Phượng khi còn trẻ chắc chắn là một mỹ nhân phong hoa tuyệt đại, nếu không cũng sẽ không có nhiều người quỳ gối dưới váy bà ấy như vậy.
“Vậy ông nội có nói là sẽ cứu cô út không?"
Hạ Húc cười cười:
“Trước khi định tội còn không ra tay, sau khi định tội rồi thì càng không ra tay, có điều có lẽ ông nội có chút định kiến với em, lần này về thái độ sẽ không được tốt cho lắm."
Hạ lão gia t.ử tuy có quan hệ tốt với Thẩm lão gia t.ử, nhưng lại không mấy yêu thích Thẩm Đường.
Suy cho cùng, vẫn là hình tượng nhu nhược trước kia của Thẩm Đường khiến ông không thích, sau này cho dù Thẩm Đường đã thay đổi rất nhiều, nhưng sau khi gả vào nhà họ Hạ thì nhà họ Hạ xảy ra nhiều chuyện như vậy, mà chuyện nào cũng có liên quan đến cô, chút yêu thích ban đầu của lão gia t.ử cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
“Có ý kiến thì có ý kiến thôi, cũng có mất miếng thịt nào đâu."
Thẩm Đường c.ắ.n môi hừ một tiếng, cô còn chẳng thích cái kiểu hành sự không đứng đắn của Hạ lão gia t.ử kia kìa.
Hơn nữa, những chuyện này vốn dĩ là nhắm vào Hạ Húc, chẳng lẽ Hạ Húc không cưới cô mà cưới một người phụ nữ khác thì người đó đáng bị chịu uất ức này sao?
Chưa kể, lần này Thẩm Đường đã đoán đúng rồi.
Đối tượng mà Hạ lão gia t.ử tìm cho Hạ Húc là một cô gái có gia thế bình thường nhưng thủ đoạn lại khá tốt, người như vậy dễ khống chế, chịu uất ức cũng không náo loạn lên được.
Ông rõ ràng là không muốn Hạ Húc tốn quá nhiều tâm tư vào chuyện tình cảm.
Cho dù người trong tộc có nhắm vào vợ của Hạ Húc, thì thủ đoạn của Hạ Húc cũng sẽ không quá nghiêm khắc.
Mà Thẩm Đường không chỉ có thể làm lung lạc toàn bộ tâm trí của Hạ Húc, gia thế còn vô cùng tốt, tuy rằng cưới Thẩm Đường đúng là có lợi cho Hạ Húc, nhưng Hạ Húc vì cô mà có thể dùng chính người nhà mình để khai đao.
Hạ lão gia t.ử không đến mức tính toán gì với Thẩm Đường, nhưng nhìn thấy cô thì tâm trạng cũng bình thường thôi.
Thẩm lão gia t.ử thì không đến mức vì ông có ý kiến với cháu gái mình mà giận lây sang lão già họ Hạ kia, cháu gái ở nhà là bảo bối, gả sang nhà người khác thì kiểu gì cũng có chỗ không như ý.
Chỉ cần lão già kia không đến mức hồ đồ mà ra tay với cháu gái ông, biểu hiện của Hạ Húc lại khiến ông hài lòng, thì người bạn này ông vẫn nhận.
Dù sao sức khỏe ông cũng còn dẻo dai, lão già họ Hạ kia kiểu gì cũng ch-ết trước ông, không thích cháu gái ông thì đã sao, dù sao cháu gái ông cũng sẽ không phải chịu thiệt.
“Cái cô em họ kia của em sau khi về quân khu đã gọi điện thoại báo bình an rồi, điện thoại là cảnh vệ viên nghe."
Hạ Húc lái xe đưa Thẩm Đường về, Đàm Mai thì đã hết hạn nghỉ từ mấy ngày trước, bất đắc dĩ phải về quân khu trước.
Nhưng anh nghe nói cô ấy đã lập công, có khả năng sẽ được điều đến chỗ bọn họ.
Thẩm Đường gật đầu tỏ vẻ đã biết, đi xe quá mệt mỏi, cô tắm rửa xong là về giường ngủ luôn.
Hơn một tháng không được chạm vào vợ mình, Hạ Húc thấy cô nằm ngoan ngoãn trên giường, người lập tức nóng lên.
Đêm nay Thẩm Đường ngủ không yên giấc chút nào, thỉnh thoảng cảm thấy cổ hơi đau, lúc lại thấy lành lạnh, nếu không phải cô quá mệt thực sự không tỉnh dậy nổi, thật muốn tát ch-ết con muỗi đang làm loạn trên người mình một cái.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Đường vừa tỉnh dậy đã cảm thấy trong c-ơ th-ể mình có thêm một thứ gì đó.
Ánh mắt Hạ Húc mê ly ướt át, thấy cô tỉnh dậy liền hôn lên, mơ hồ nói:
“Tỉnh rồi à?"
Mặt Thẩm Đường đỏ bừng:
“Anh đang làm gì vậy?"
Hạ Húc trầm giọng cười nói bên tai cô, ngay lập tức, cả người Thẩm Đường đều căng cứng lại.
