Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 204: Giấm Nào Cũng Ăn

Cập nhật lúc: 03/04/2026 03:28

Lại còn là một con khỉ không xích dây nữa chứ!

Bụng đầy nghi hoặc của Triệu Tông cuối cùng cũng được giải đáp khi những bóng người ngày càng đến gần.

Ồ, không phải khỉ, là một người cầm gậy nhảy nhót tưng bừng.

Người không ra người, khỉ không ra khỉ tạm gác sang một bên, chỉ là cây gậy này........ thật sự rất thẳng nha!

Còn thẳng hơn cả cây gậy hắn từng chơi hồi nhỏ!

Nếu để hắn cầm múa, nhất định sẽ múa đẹp hơn người này!

Ánh mắt Triệu Tông dán c.h.ặ.t vào cây gậy thẳng tắp đó, đến mức Tống Nguyên Tư đi đến trước mặt cũng không phát hiện ra, mãi đến khi Tống Nguyên Tư gọi hắn, hắn mới hoàn hồn.

Tống Nguyên Tư nhìn Triệu Tông đang thất thần, không nhịn được bắt đầu nghi ngờ bản thân.

Một người dễ dàng bị một cây gậy thu hút sự chú ý như vậy, thật sự có thể thay anh bảo vệ An Tĩnh được sao?

Triệu Tông hắng giọng, dồn sự chú ý vào Tống Nguyên Tư trước mặt, “Đến rồi à, người anh em!”

Tống Nguyên Tư gật đầu, giới thiệu An Tĩnh và anh hai An bên cạnh cho Triệu Tông, “Vợ tôi An Tĩnh, em vợ An Bình.”

Nói xong Tống Nguyên Tư quay sang giới thiệu Triệu Tông với An Tĩnh và anh hai An, “Chiến hữu của anh, Triệu Tông.”

Về chuyện của Triệu Tông, Tống Nguyên Tư không nói quá nhiều, nhưng An Tĩnh ngay lập tức hiểu được ý của anh.

Gần như ngay khi Tống Nguyên Tư vừa dứt lời, Triệu Tông mượn ánh trăng mờ ảo đ.á.n.h giá An Tĩnh một lúc, lập tức đưa bàn tay to lớn qua, “Em dâu, cứ gọi tôi là lão Triệu là được, cái đó........ em còn cô em gái nào chưa kết hôn không?

Có thể để dành cho tôi một người trông na ná em không? Kém hơn một chút tôi cũng chấp nhận.”

Tay An Tĩnh đưa ra được một nửa thì khựng lại.

Tống Nguyên Tư bước lên một bước kéo Triệu Tông đi thẳng về phía trước, “Giữ giá chút đi!”

Triệu Tông không tình nguyện bắt đầu vùng vẫy, “Cậu người này sao không nói đạo lý thế, tôi còn chưa bắt tay với em vợ tôi mà!”

Vừa nghe thấy ‘em vợ’, bước chân Tống Nguyên Tư kéo Triệu Tông đi càng lúc càng sải rộng hơn.

Triệu Tông ba năm không trải qua huấn luyện cường độ cao nhất thời không thể thoát khỏi Tống Nguyên Tư, chỉ đành tiếc nuối cào cào không khí.

Vừa đến trước cửa căn sân nhỏ thuê, Tống Nguyên Tư vừa buông Triệu Tông ra, Triệu Tông lập tức chuồn mất tăm.

Trải qua sự giáo d.ụ.c đạo đức của Tống Nguyên Tư suốt dọc đường, hắn ngược lại không đi tìm An Tĩnh nữa, hắn đi thẳng vào bếp mách lẻo rồi.

“Anh em, tôi phải nói cho mọi người một bí mật lớn liên quan đến vợ Tống Nguyên Tư!”

Vương Hoài và Cao Thượng lập tức dừng tay nhóm lửa, đồng thanh nói: “Anh nói đi.”

Bọn họ đối với chuyện vợ Tống Nguyên Tư thật sự quá tò mò.

Hồi còn cùng nhau đi lính, bọn họ đã từng chứng kiến không ít lần cảnh Tống Nguyên Tư răn dạy những cô y tá nhỏ và các cô gái trong đoàn văn công chủ động nhào tới, tên đó đã mắng khóc không ít người đâu.

Bọn họ còn từng lén lút bàn tán sau lưng Tống Nguyên Tư, cảm thấy người cổ hủ, không hiểu phong tình như Tống Nguyên Tư, nhất định sẽ là người kết hôn muộn nhất trong số bọn họ.

Kết quả vạn vạn không ngờ tới, người ta lại là người kết hôn đầu tiên,

Không rên một tiếng đã kết hôn rồi.

Bọn họ muốn xem xem lệnh cha mẹ, lời mai mối mà Tống Nguyên Tư khư khư giữ lấy, tuân thủ nghiêm ngặt, rốt cuộc là cưới được một người vợ như thế nào?!

Triệu Tông chép miệng hai tiếng, cảm thán nói: “Trông xinh lắm, cảm giác cô ấy sẽ phát sáng vậy, cậu chỉ cần nhìn cô ấy một cái, tròng mắt sẽ dính c.h.ặ.t vào đó luôn!

Vợ cậu ấy là người đẹp nhất mà tôi từng gặp, lão Tống thật sự là diễm phúc không cạn nha!

Lão Triệu tôi vô cùng nghi ngờ lúc trước cậu ấy không để ý đến đám con gái kia, là vì đám con gái đó không đủ đẹp!”

Vương Hoài líu lưỡi, “Bài trưởng còn là người háo sắc sao?!”

Cao Thượng cũng mang vẻ mặt khó tin.

“Đâu chỉ háo sắc nha!”

Trên mặt Triệu Tông mang theo chút khinh bỉ, “Lão Tống còn bảo vệ đến mức không thể tả, sợ cái thằng thô lỗ như tôi mạo phạm người ta, tôi vừa mở miệng đã kéo tôi đi rồi.

Tôi cũng có đưa ra yêu cầu gì đâu, chẳng qua chỉ là muốn em dâu để dành cho tôi một cô em gái xinh đẹp na ná cô ấy thôi mà!”

Vương Hoài cạn lời, “..... Đáng đời!”

Cao Thượng mím môi, đang định nói gì đó đột nhiên nghe thấy tiếng động ngoài cửa, lập tức bỏ đồ trong tay xuống lao ra ngoài, Vương Hoài chậm hơn một bước, cũng bám sát theo sau nhìn ra.

Hai người vừa lao ra khỏi bếp, đã nhìn thấy ba người Tống Nguyên Tư đứng ở cửa.

Vội vã liếc nhìn Tống Nguyên Tư một cái, hai người liền dồn ánh mắt lên người An Tĩnh bên cạnh Tống Nguyên Tư, ánh mắt lập tức bị đóng đinh tại chỗ!

Vốn dĩ bọn họ còn cảm thấy Triệu Tông nói chuyện mang theo chút phóng đại, con gái nhà ai nửa đêm nửa hôm lại phát sáng chứ!

Kết quả bây giờ tận mắt chứng kiến, bọn họ chỉ cảm thấy Triệu Tông miêu tả không sai một chữ!

Khuôn mặt của chị dâu nhỏ đúng là đang phát sáng, giống như một viên ngọc trai, oánh nhuận trắng ngần, lại còn tỏa sáng.

Đón nhận ánh mắt kinh diễm của hai người, An Tĩnh gật đầu mỉm cười.

Thấy tròng mắt Vương Hoài và Cao Thượng như dính c.h.ặ.t lên người An Tĩnh, Tống Nguyên Tư hơi lùi lại một bước, che chở An Tĩnh ở phía sau, “Hai người còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau giúp xách chút đồ.”

Hai người hoàn hồn, đồng loạt chạy đến bên cạnh An Tĩnh, gạt Tống Nguyên Tư đang cản đường ra, tranh nhau đưa tay muốn nhận lấy đồ trong tay An Tĩnh.

Tay đưa qua mới phát hiện, trong tay An Tĩnh trống trơn, đồ đạc nặng nề đều nằm trong tay hai người đàn ông to lớn bên cạnh chị dâu nhỏ.

Bọn họ không cần quay đầu lại cũng đã cảm nhận được ánh mắt nóng rực bên cạnh rồi!

Nhớ lại động tác vô tình gạt Tống Nguyên Tư ra vừa rồi, hai người vừa xấu hổ lại vừa luống cuống.

Thấy hai chàng trai trẻ như trời sập ủ rũ cụp đuôi, An Tĩnh kéo tay áo Tống Nguyên Tư, nhẹ nhàng lắc một cái, “Không phải nói tối nay em sẽ trổ tài sao, trời sắp tối rồi, em còn chưa bắt tay vào làm nữa.”

Tống Nguyên Tư bình ổn lại cảm xúc, đưa đồ xách trong tay cho Vương Hoài, “Đưa đồ vào bếp trước đi, hôm nay chị dâu các cậu đích thân tẩy trần đón gió cho các cậu.”

Vương Hoài nhận lấy đồ đầu cũng không dám ngoảnh lại vội vàng chạy về phía bếp, Cao Thượng sững sờ một chốc, cũng vội vàng đi theo.

Tống Nguyên Tư đi theo sau bọn họ, đang đi chầm chậm, đột nhiên lại nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ quen thuộc.

Anh hai An lại đang rỉ tai với An Tĩnh.

“Tống Nguyên Tư thích ăn giấm quá đi!”

“Nhìn em thêm hai cái, cậu ta đã sắp trở mặt với người ta rồi!”

“Tính tình cậu ta thật sự nhỏ nhen quá đi!”

“Em gái, tối nay về cậu ta sẽ không đ.á.n.h em chứ?”

Trả lời anh hai An là tiếng cười phá lên nho nhỏ không nhịn được của An Tĩnh.

Bước chân Tống Nguyên Tư khựng lại, lại rất nhanh khôi phục như thường.

Căn bếp không lớn nhét sáu người, trong đó năm người đàn ông to lớn, người này cao hơn người kia, người này to con hơn người kia.

Tống Nguyên Tư không chút khách khí đuổi bốn người đàn ông khác ra ngoài, “Phòng bếp giao cho tôi và vợ tôi rồi, các cậu ra ngoài đợi đi.”

Bước chân Triệu Tông như hàn c.h.ặ.t trên mặt đất, nhìn Tống Nguyên Tư với ánh mắt mang theo chút cạn lời, “..... Cậu nấu cơm có ăn được không?”

“Cậu ấy nấu cơm khá ngon nha!”

Anh hai An vừa dứt lời, Triệu Tông, Vương Hoài và Cao Thượng lập tức đồng loạt nhìn về phía anh hai An, đồng thanh nói: “Anh ăn rồi?”

Anh hai An hơi căng thẳng, gãi gãi cây gậy trong tay, “Ăn rồi, mì Tống Nguyên Tư nấu còn ngon hơn cả em gái tôi nấu, suýt chút nữa là đuổi kịp người cha làm đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh của tôi rồi!”

“Tống Nguyên Tư!”

“Anh em bao lâu nay, mẹ kiếp tôi thế mà không biết cậu biết nấu cơm!”

“Em vợ cậu đến chưa được ba ngày đã được ăn cơm cậu nấu rồi, tôi quen cậu sáu năm trời đấy!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 204: Chương 204: Giấm Nào Cũng Ăn | MonkeyD