Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 437: Nổi Tiếng Kéo Theo Phiền Phức
Cập nhật lúc: 03/04/2026 04:40
Ba An đứng bên cạnh, cười hì hì nhìn vợ mình và cậu tài xế trẻ nói chuyện một lúc lâu rồi mới xách gói đồ trong xe đi tới.
Đợi mẹ An xách gói đồ nặng trịch qua, ba An liền dùng tay nắm lấy một góc gói đồ của bà.
Sức nặng trên tay đột nhiên nhẹ bẫng, mẹ An lập tức phát hiện ba An đang xách giúp mình, bà liếc nhìn gói đồ mà ông đang xách bằng một tay.
Mẹ An có chút lo lắng: “Một mình tôi cũng xách được, ông đừng để mỏi tay!”
“Chút sức nặng này sao làm mỏi tay tôi được!”
Dù ngón tay đã dùng sức đến tím bầm, vẻ mặt ba An vẫn vô cùng thong dong: “Chồng bà vẫn như hồi trẻ, sức lực đầy mình! Bây giờ một tay nhấc bổng bà lên vẫn như chơi!”
“Được rồi, được rồi!”
Mẹ An miệng thì đáp ứng, nhưng tay đang nắm gói đồ lại nhân lúc ba An không để ý, đột ngột nhấc mạnh lên một đoạn.
Mẹ An và ba An vừa xách đồ lên lầu thì thấy An Tĩnh đang đứng ở cửa nói chuyện với hàng xóm xung quanh.
Mắt tinh nhìn thấy ba An và mẹ An đi lên, An Tĩnh lập tức thoát khỏi vòng vây của mọi người.
“Các thím ơi, các thím xem, ba mẹ cháu bây giờ đều tự xách đồ lên rồi, cháu thật sự không nói chuyện với các thím nữa đâu ạ!”
Biết đồ đạc rất nặng, đi trên đất bằng đã khó, huống chi còn phải lên lầu.
An Tĩnh sắp xếp cho bọn trẻ xong xuôi, định xuống lầu xách đồ cùng ba mẹ, kết quả lúc cô mở cửa rõ ràng bên ngoài không có ai, nhưng khoảnh khắc cô bước ra, xung quanh lập tức toàn là người.
Một đám người vây quanh cô nói những chuyện linh tinh, An Tĩnh tìm cớ mấy lần mà họ vẫn không chịu để cô đi, cứ nhất quyết kéo cô lại nói tiếp.
Những người này ai nấy đều tươi cười với cô, lúc nói chuyện cũng rất có chừng mực, An Tĩnh muốn dứt áo ra đi cũng không được.
Kết quả là cứ thế kéo dài đến lúc ba An và mẹ An về.
Nhanh ch.óng chạy đến bên ba An, An Tĩnh lập tức nắm lấy một góc gói đồ mà ông đang xách một mình, nhấc cao lên.
Mẹ An hài lòng nhìn An Tĩnh một cái, rồi quay mặt lại cười như không cười: “Tôi đã nói trước khi đi là dặn An Tĩnh đồ nặng, hai vợ chồng tôi già rồi, hai người xách lên lầu không nổi, bảo nó nhất định phải xuống giúp. Kết quả chúng tôi ở dưới đợi mãi không thấy đứa con bất hiếu này đâu, thì ra là vì các chị à!”
Mẹ An vừa nói, ba An lập tức phối hợp lảo đảo một cái, ra vẻ sắp đứng không vững.
Lúc mẹ An cười như không cười, đám người này đã thấy lạnh sống lưng, bây giờ thấy bộ dạng của ba An, ai nấy đều sợ đến dựng tóc gáy.
Họ biết rõ nhất tính tình nóng như ớt của mẹ An, đừng nói là không nhân cơ hội nịnh bợ được, mà ngược lại còn làm hỏng chuyện!
Sợ câu tiếp theo mẹ An sẽ nói mình phải đưa chồng đi khám bệnh, đám người này lập tức giải tán.
“Hình như con bé nhà tôi khóc rồi, tôi về xem sao!”
“Chị không nói tôi còn không để ý, con tôi hình như cũng khóc rồi!”
“Trưa trật rồi, phải nấu cơm thôi, tôi phải về nấu cơm cho chồng tôi!”
“Ôi, quần áo của tôi còn ngâm trong nước, ngâm cả buổi sáng rồi, tôi phải vào giặt thôi, kẻo lại ngâm hỏng mất!”
...
Đám đông đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Mẹ An liếc nhìn An Tĩnh và ba An đang trốn sau lưng mình, sải bước đi về nhà.
“Bé cưng Trừng Trừng, bé cưng Triệt Triệt, bà ngoại về rồi đây, các cháu có nhớ bà ngoại không?”
Vì lo lắng sẽ tiếp tục bị vây xem, càng lo có người sẽ nhân cơ hội nhờ An Tĩnh giúp việc, mẹ An và ba An đã nấu cơm từ sớm, đợi cả nhà ăn xong liền vội vàng để An Tĩnh đưa bọn trẻ đi.
Nhà nhà đều nói An Tĩnh nhà bà gả tốt, mấy lần trước về, không ít người trong lời nói đều muốn nhờ An Tĩnh giúp chút việc, nhưng lúc đó vì có Tống Nguyên Tư ở đó. Đối mặt với vẻ chính khí lẫm liệt của Tống Nguyên Tư, những người đó còn biết kiềm chế.
Nhưng lần này Tống Nguyên Tư không có ở đây, mẹ An sợ có người trong khu tập thể cậy mình lớn tuổi mà lên mặt với An Tĩnh, nên cả nhà họ An nhân lúc các nhà khác chưa ăn cơm xong đã sớm tiễn An Tĩnh ra ngoài.
Đến trạm xe buýt, nhà họ An lại nói chuyện với An Tĩnh một lúc lâu, cho đến khi xa xa thấy công an đến, mẹ An mới đưa gói đồ đã xách suốt đường cho An Tĩnh.
“Tĩnh Tĩnh à...”
Mẹ An vừa mở miệng, nước mắt đã rơi xuống trước: “Con chỉ nói với mẹ là con sống tốt, mẹ không biết con nói là tốt thật hay tốt giả. Nhưng mẹ cũng muốn nói với con, nếu con sống không vui, con cứ đưa bọn trẻ về, ba mẹ sẽ nuôi các con cả đời!”
Hốc mắt An Tĩnh cũng ươn ướt, cô đưa tay ôm lấy mẹ An: “Mẹ yên tâm, con là con gái của mẹ, con không chịu thiệt đâu, nếu sống thật sự không tốt, con chắc chắn đã sớm đưa bọn trẻ về rồi!”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!”
An Tĩnh đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho mẹ An, quay người lại ôm chị dâu cả đang đứng bên cạnh mẹ An cũng đang lau nước mắt.
Đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý của An Tĩnh, chị dâu cả khẽ gật đầu.
Vừa nãy ăn cơm xong, trước khi đi, An Tĩnh đã kéo chị và mẹ chồng vào phòng nói riêng về việc kỳ thi đại học có khả năng cao sẽ được khôi phục trong thời gian tới, An Tĩnh đề nghị anh cả và chị dâu cả cũng nên chuẩn bị trước.
Chị dâu cả cũng có ý này, chị đã sớm muốn thoát khỏi công việc ngày qua ngày ở xưởng, cũng muốn anh cả làm công việc nhẹ nhàng hơn.
Vì vậy, lúc này nhận được ánh mắt của An Tĩnh, chị lập tức hiểu ý cô.
Chị nhất định sẽ ép chồng mình cùng học hành chăm chỉ!
Lúc An Tĩnh xách đồ mẹ An chuẩn bị về đến nhà, cũng chỉ mới hơn ba giờ chiều, ba mẹ con đã ngáp suốt đường trên xe buýt, bây giờ vừa về đến nơi, An Tĩnh đưa gói đồ trong tay cho dì Tôn, nói đơn giản vài câu rồi lập tức đưa bọn trẻ đi ngủ.
Thứ An Tĩnh xách về không phải gì khác, mà là bốn hộp cơm nhôm, ba hộp là ba món ăn lớn do chính tay ba An làm, hộp còn lại là đĩa thập cẩm cho cậu tài xế trẻ.
Ba An làm phần rất lớn, từ trước khi ra khỏi nồi đã để riêng phần cho nhà họ Tống và cậu tài xế trẻ.
Đến khi An Tĩnh đưa bọn trẻ ngủ một giấc đã đời ra ngoài, ráng chiều đã nhuộm đỏ nửa bầu trời, hương thơm từ nhà bếp cũng lan tỏa khắp phòng khách.
Dì Tôn vừa rửa bát xong, ngẩng đầu lên đã thấy An Tĩnh dắt bọn trẻ xuống lầu.
“Tĩnh Tĩnh, cháu xuống đúng lúc lắm, muộn nhất là ba phút nữa, thủ trưởng và mọi người sẽ về, chúng ta vừa kịp ăn cơm.”
Vì trước đây dì Tôn từng giúp An Tĩnh chăm sóc bọn trẻ, mẹ An cũng đến chăm một tháng, hai người quan hệ khá tốt, nên dì Tôn cũng gọi Tĩnh Tĩnh theo mẹ An.
An Tĩnh gật đầu, đưa bọn trẻ vào bếp, vừa rửa tay vừa nói: “Vậy thì cháu về đúng lúc thật, phải rồi dì Tôn, hộp cơm cháu nói với dì buổi chiều, bây giờ đang hâm trong nồi ạ?”
