Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 104: Nhảy Sông Cứu Người

Cập nhật lúc: 18/04/2026 09:46

Phương Đường cũng khuyên nhủ:

“Ông nội Phương cứ yên tâm, cháu và Tang Mặc sẽ chăm sóc tốt ông nội Ngô. Ông ngày nào cũng nhắc đến người nhà, bây giờ cuối cùng có thể đoàn tụ đây chính là đại hỷ sự, phải uống rượu ăn mừng!”

Cô cũng tự rót rượu cho mình và Tang Mặc, giơ ly lên chạm nhau một hơi uống cạn.

Đội trưởng Hoàng cũng cam đoan:

“Chỉ cần tôi còn làm đội trưởng một ngày thì sẽ không có ai bắt nạt ông Ngô, cứ yên tâm tuyệt đối!”

Ông ta hiện tại rất may mắn. Năm đó không bạc đãi hai ông lão. Bây giờ ông Phương về thành phố, ông Ngô chắc cũng sắp rồi. Hai ông lão này đều không phải người thường, sau khi về thành phố khẳng định là lãnh đạo lớn. Ông ta cũng không nghĩ được nhờ, cứ làm việc bằng lương tâm và không làm chuyện trái với lương tâm là được.

Đội trưởng Hoàng uống đến chếnh choáng được Tang Mặc đưa về nhà. Ông Phương vẫn còn đang hưng phấn. Mấy năm nay ông nằm mơ cũng nghĩ đến việc trở về thành phố. Ngày này thật sự đến, ông lại có chút thấp thỏm.

“Có gì mà buồn rầu, cả nhà vui vẻ sống là tốt rồi. Không thì cứ viết thư cho tôi, không biết viết chữ thì cứ vẽ hình tròn, dù sao tôi cũng đoán được.”

Ông Ngô cười tủm tỉm nói.

Vẽ hình tròn là tuyệt chiêu của ông Phương. Một phong thư một nửa là hình tròn, người bình thường không nhìn rõ còn khó hơn thiên thư, chỉ có ông Ngô có thể đoán được tám chín phần mười.

“Ông, cái lão già này, chỉ biết chế giễu tôi. Tôi đâu có được đi học.”

Ông Phương nhịn không được cười thành tiếng làm tan đi vài phần buồn bã chia ly. Hơn nữa từ trước đến nay ông là người lạc quan, chuyện lớn đến mấy cũng không buồn lâu.

Và ông Phương còn nghĩ chờ về thành phố, ông sẽ đi lại quan hệ với bạn bè cũ để sớm đưa lão Ngô và lão Tang cũng về thành phố. Còn có con bé Đường và Hắc Đản cũng phải nhanh ch.óng đưa về, không thể cứ ở mãi nông thôn.

Vào thu trời mưa cũng nhiều. Đặc biệt là mấy ngày nay hầu như ngày nào cũng mưa to. Nước sông trong thôn đều dâng cao. Mặt nước trước kia cách cây cầu nhỏ vài mét, bây giờ đã gần chạm mặt cầu. Nước sông trong xanh biến thành nước bùn đục ngầu.

Đội trưởng Hoàng dẫn người đi tháo nước ngoài đồng, còn cảnh báo các thôn dân thành thật ở trong thôn đừng đi lung tung. Đặc biệt là không được qua cầu. Cây cầu đá trong thôn lâu năm thiếu tu sửa, bất cứ lúc nào cũng có thể bị lũ cuốn trôi. Nước sâu lại chảy xiết như vậy, một khi bị cuốn đi là mất mạng.

Vì trời mưa hàng ngày, nhóm thanh niên trí thức đều không cần ra đồng làm việc. Khó khăn lắm mới nhàn rỗi mấy ngày. Mọi người đều ở ký túc xá đ.á.n.h bài. Phương Đường không thích đ.á.n.h bài nên cô liền đến nhà tranh đọc sách, chỗ nào không hiểu thì hỏi ông Ngô.

Gần đến trưa Phương Đường chuẩn bị đi bờ sông câu cá. Hôm nay năm con cá vẫn chưa câu được. Tuy rằng nước hơi sâu nhưng cẩn thận một chút sẽ không thành vấn đề. Hơn nữa Phương Đường biết bơi. Con cái lớn lên ở vùng sông nước Giang Nam hầu như không có ai không biết bơi. Phương Đường không chỉ biết bơi mà còn bơi rất giỏi.

Cô xách giỏ cá và cần câu chuẩn bị đi bờ sông câu cá. Ông Phương không yên tâm, khuyên cô đừng đi.

“Nước sông dâng cao rồi, vừa xiết vừa sâu. Đường Đường cháu ở nhà đợi đi.”

“Không sao, cháu biết bơi, hơn nữa cháu chỉ ở ven bờ sẽ không có chuyện gì.”

Phương Đường tiếc năm con cá có thể bán được vài đồng tiền.

Cô thay giày đi mưa, khoác áo tơi liền xuất phát. Đi chưa được mấy phút thì Tang Mặc cắt cỏ về. Vừa nghe Phương Đường đi bờ sông anh liền đi theo. Anh bơi giỏi, vạn nhất xảy ra chuyện có thể bảo vệ Phương Đường.

Bầu trời rơi xuống những hạt mưa phùn kéo dài. Nước sông lại sâu thêm một chút. Gần cây cầu đá, Phương Đường không biết có phải là ảo giác không, vừa mới nhìn cây cầu đá cảm giác như nó lung lay. Trông hơi đáng sợ.

Cô tìm một chỗ thích hợp bên bờ ngồi xuống, đặt giỏ cá xong liền bắt đầu câu cá. Lần này câu được toàn là cá uông thứ, một loại cá trơn trượt da màu vàng không có vảy, mép có hai sợi râu. Vây cá đặc biệt sắc bén, không cẩn thận liền sẽ đ.â.m thủng tay.

Loại cá này không có nhiều xương thịt cá đặc biệt mềm, hầm canh dinh dưỡng rất tốt, hấp cũng không tệ. Phương Đường câu được năm con, mỗi con đều nặng nửa cân, rất béo tốt.

Cô cất cần câu đi, xách giỏ cá chuẩn bị về nhà liền nhìn thấy bên kia cầu đá đi tới vài người. Có nam có nữ, khoảng năm sáu người. Đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, phụ nữ thì mặc trang phục liệt ninh màu xanh lam. Xem trang phục giống như cán bộ hương trấn.

Thấy bọn họ muốn lên cầu đá, Phương Đường vội kêu lên:

“Này, đừng lên, cây cầu kia nguy hiểm!”

Chỉ là nước sông chảy xiết quá lớn, che mất tiếng của Phương Đường. Cô gấp đến mức không ngừng vẫy tay, xách giỏ cá chạy về phía cầu. Nước vẫn đang dâng cao, bây giờ lên cầu đá quá nguy hiểm.

“Đừng lên cầu, dừng lại!”

Phương Đường vừa chạy vừa kêu. Tang Mặc cũng đi tới, nhìn thấy vài người ở cầu đá liền cũng kêu lên theo.

Chỉ là bọn họ vẫn chậm một bước. Mấy người kia đã lên cầu đá, hơn nữa cũng nhìn thấy Phương Đường và Tang Mặc. Thấy hai người không ngừng vẫy tay còn tưởng rằng muốn nói chuyện với họ. Người đàn ông trung niên đi trước còn bước nhanh vài bước muốn cùng dân làng địa phương nói chuyện phiếm về dân sinh.

“Thư ký Từ, ngài đi chậm một chút!”

Một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính chạy nhanh theo lên, kè kè bên cạnh người đàn ông trung niên. Hai người đã đi đến giữa cầu đá còn hướng về phía Phương Đường và Tang Mặc vẫy tay. Bốn người phía sau vì đang nói chuyện, chậm hơn một chút, vừa mới bước lên cầu đá thì dị biến đột nhiên xảy ra.

Oanh!

Một tiếng vang lớn, cầu đá thế mà sập ngay trước mắt mọi người. Cầu đá nháy mắt hoàn toàn chìm vào trong nước. Hai người trên cầu cũng rơi xuống. Bốn người vừa mới nhấc chân thì chân vẫn còn treo lơ lửng, còn cầu đã biến mất.

Bốn người sợ tới mức mặt tái mét nhưng rất nhanh bọn họ liền gấp gáp kêu to:

“Thư ký Từ, Bí thư Chu!”

Ái da, vậy phải làm sao bây giờ, Thư ký Từ và Bí thư Chu mà xảy ra chuyện thì cái mũ ô sa của bọn họ cũng không giữ được.

Bốn người rất muốn cứu người nhưng họ không biết bơi, chỉ có thể trơ mắt nhìn lãnh đạo chìm nổi trong nước. Khổ nỗi hai vị lãnh đạo này đều không biết bơi, thật sự muốn c.h.ế.t người.

“Tang Mặc, anh đi cứu người béo, em cứu người gầy!”

Phương Đường kêu một tiếng liều mạng chạy về phía sông. Vừa rồi cô mới nghĩ thông, rất có thể hai người này thấy cô và Tang Mặc vẫy tay mới lên cầu đá, có lẽ cho rằng hai người muốn nói chuyện. Nếu thật sự là như vậy thì cô và Tang Mặc chính là làm ơn mắc oán.

“Em đừng xuống, để anh đi!”

Tang Mặc chạy rất nhanh. Nước sâu như vậy, anh không thể để Phương Đường mạo hiểm.

“Em biết bơi!”

Phương Đường cũng chạy rất nhanh, vừa chạy vừa cởi áo tơi trên người còn có giày đi mưa, cùng với áo khoác. Cô chỉ mặc quần áo mỏng nhảy xuống nước. Nước lạnh thấu xương làm cô run lên.

“Đừng lo cho em, đi cứu người đi, nhanh lên!”

Phương Đường ngăn cản Tang Mặc đang định bơi về phía cô. Cô thuần thục bơi, hướng về phía người đàn ông trẻ tuổi đeo kính. Tang Mặc thấy cô quả thật bơi rất thạo liền quay đầu, bơi về phía người đàn ông trung niên sắp chìm.

“Mau… mau cứu người!”

Bốn người trên bờ kích động muốn hỏng, chạy theo bên bờ thúc giục Phương Đường và Tang Mặc cứu người.

--

Hết chương 104.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.