Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 119: Chiêu Công Đi Vào Xưởng Chế Tạo Máy
Cập nhật lúc: 18/04/2026 21:59
Thư ký Từ vừa định nhắm mắt dưỡng thần, nghe xong chuyện này thì buồn ngủ hoàn toàn biến mất, mặt trầm xuống nghiêm túc hỏi:
“Ai đổi?”
Bí thư Chu nói ra tên một người. Vẻ mặt Thư ký Từ rất khó coi. Người này là đối thủ không đội trời chung của ông ta. Đổi chỉ tiêu Chiêu Công của Tang Mặc và Phương Đường là giả, đối nghịch với ông ta mới là thật.
“Đổi sang đâu?”
“Xưởng máy kéo ở một huyện nhỏ của tỉnh Chiết Giang. Nói ra cũng là đơn vị tốt nhưng chỉ là một huyện nhỏ.”
Bí thư Chu trả lời.
Ban đầu Phương Đường và Tang Mặc đi Thượng Hải, bây giờ lại đổi thành một huyện nhỏ. Khác nhau một trời một vực. Người kia quá độc ác.
Thư ký Từ cười lạnh một tiếng bảo Bí thư Chu lấy danh sách Chiêu Công năm nay về. Ông ta cần phải nghiên cứu một chút. Đối thủ hậu thuẫn mạnh, không thể đối đầu trực diện mà phải xử lý vòng vo. Sau này ông ta sẽ tìm cơ hội đối phó tên khốn nạn này.
Đương nhiên, hai đứa nhỏ Phương Đường và Tang Mặc tuyệt đối không thể chịu thiệt. Dù sao họ cũng là ân nhân cứu mạng của ông ta, ông ta không phải là người vong ân phụ nghĩa.
Hơn nữa chỉ tiêu Chiêu Công lần này không phải do ông ta làm. Ban đầu Thư ký Từ muốn lo liệu hai chỉ tiêu Chiêu Công để cảm ơn ân nhân cứu mạng nhưng Bí thư Chu nói với ông ta rằng bên Thượng Hải có lãnh đạo lớn đang ra tay, không cần ông ta nhúng tay.
Thư ký Từ liền không xen vào nữa còn bảo Bí thư Chu mở rộng cửa tiện lợi. Cho nên ông Phương mới có thể thuận lợi như vậy. Trong đó cũng có công sức của Thư ký Từ. Nhưng ông lão không lường trước được, chuyện đã an bài xong lại còn xảy ra thay đổi.
Dù sao “huyện quản không bằng hiện quản”, về đến huyện thành bên này, ông Phương ngoài tầm với làm sao biết còn có người giở trò. May mắn Bí thư Chu phát hiện ra kịp thời báo cáo Thư ký Từ.
Nghiên cứu một hồi danh sách, Thư ký Từ nảy ra ý kiến phân phó:
“Cái xưởng chế tạo máy Thượng Hải kia cũng không tệ, tôi thấy có bốn chỉ tiêu. Anh đổi hai suất.”
“Vâng.”
Bí thư Chu hiểu ý cầm danh sách đi thao tác. Xưởng máy kéo huyện thành kia kỳ thật rất tốt, điểm duy nhất không tốt là ở huyện nhỏ. Nhưng huyện nhỏ cũng có cái lợi của huyện nhỏ, đổi một chút không ảnh hưởng đến đại cục.
Bốn chỉ tiêu, Triệu Vĩ Kiệt và Bạch An Kỳ ngay trước mắt. Bọn họ đều được tuyển vào xưởng chế tạo máy. Bí thư Chu tìm hiểu, Triệu Vĩ Kiệt là con trai xưởng trưởng khẳng định không thể đụng vào. Bạch An Kỳ quan hệ cũng khá vững cũng không thể làm gì. Vậy còn lại hai suất.
Vì thế hai cái tên trong danh sách xưởng chế tạo máy đổi thành Tang Mặc và Phương Đường. Danh sách xưởng máy kéo cũng thay đổi, thần không biết quỷ không hay.
Mùa xuân trên núi đặc biệt đẹp. Cây đào trước nhà tranh lại nở rộ, hoa đào rực rỡ như ánh bình minh. Lúc này không cần Phương Đường tự mình đi hái, Tang Mặc cách mấy ngày lại hái cho cô mấy cành. Không cần cô lên tiếng anh đã đặc biệt ân cần.
Nghĩ đến cảnh ngày đầu tiên quen Tang Mặc, Phương Đường nhịn không được đỏ mặt. Lúc đó cô khẳng định ngây ngốc lắm. Chỉ là 38 hình như đã lâu không xuất hiện cũng không tuyên bố nhiệm vụ.
[Đang nghỉ phép, xin đừng làm phiền!]
Hệ thống đột nhiên xông ra, giọng nói nặng nề rồi lại biến mất.
Phương Đường nhếch khóe miệng. Cô nghi ngờ hệ thống cố ý lười biếng nhưng cô không có chứng cứ.
Hệ thống trong bóng tối hừ một tiếng. Bây giờ chưa kết hôn, tuyên bố nhiệm vụ cái rắm gì. Chờ kết hôn rồi tuyên bố những nhiệm vụ hoa hòe loè loẹt nó cũng có thể mở rộng tầm mắt.
Còn mấy ngày nữa là Thanh Minh, Phương Đường chuẩn bị làm bánh Thanh Minh. Ngải thảo trên núi vừa thơm vừa non, măng xuân cũng tươi mới. Cô làm rất nhiều. Tang Mặc và hai ông lão đều thích ăn. Hiện tại thời tiết còn lạnh có thể để được lâu.
Tang Mặc mang chút bánh Thanh Minh đến nhà Đội trưởng Hoàng. Vừa vào sân liền đụng phải Đội trưởng Hoàng. Nhìn thấy anh, Đội trưởng Hoàng cười nói:
“Tôi đang định tìm cậu. Tờ đơn Chiêu Công này cậu mang về đi. Cậu và Phương Đường mỗi người một tờ. Chúc mừng các anh!”
Nói rồi Đội trưởng Hoàng đưa hai tờ đơn qua. Tang Mặc vẻ mặt rất bình tĩnh nhận lấy. Đội trưởng Hoàng thầm bội phục. Quả nhiên là người làm việc lớn, trầm ổn. Vừa rồi ông ta đưa đơn cho Bạch An Kỳ và Triệu Vĩ Kiệt, hai người này suýt chút nữa lật tung nóc nhà giống như điên.
Kim Thiên Ba kia còn tính là trầm ổn nhưng cũng vui mừng lộ rõ trên mặt. Chỉ có Tang Mặc một chút biểu cảm cũng không có. Định lực quá mạnh, tương lai khẳng định có tiền đồ.
“Xưởng chế tạo máy Thượng Hải, đó là đơn vị tốt. Cậu và Phương Đường khổ tận cam lai rồi.”
Giọng Đội trưởng Hoàng rất hâm mộ.
Ông ta có ba con trai hai con gái. Trừ con gái út làm giáo viên dạy thay ở trường tiểu học thị trấn thì bốn đứa con lớn đều vào nhà máy huyện thành. Nhưng chỉ có con trai cả và con trai thứ hai là công nhân chính thức. Con trai thứ ba và thứ tư vẫn là học việc còn không biết khi nào mới được chuyển chính thức. Đơn vị lớn ở Thượng Hải ông ta không dám mơ tới. Nhưng Phương Đường và Tang Mặc lại một bước lên mây, sau này chắc chắn thăng chức rất nhanh.
Tang Mặc nhìn tờ đơn. Quả nhiên là xưởng chế tạo máy Thượng Hải. Nếu anh nhớ không lầm, xưởng chế tạo máy này chính là nhà máy của ba mẹ Phương Đường, xưởng trưởng chính là ba Triệu Vĩ Kiệt.
Thư ông Phương nói là xưởng nhuộm sao lại biến thành xưởng chế tạo máy?
Nhưng Tang Mặc trên mặt không biểu hiện ra ngoài. Xưởng chế tạo máy cũng không sao, thậm chí còn tốt hơn xưởng nhuộm một chút. Nhưng anh lo lắng Phương Đường không thích. Mỗi ngày đều phải đụng mặt người nhà Phương gia, trong lòng Phương Đường khẳng định khó chịu.
“Cảm ơn chú Hoàng đã chiếu cố một năm nay. Sau này thường xuyên liên lạc.”
Tang Mặc nói lời thật lòng. Anh không tính cắt đứt giao tình với Đội trưởng Hoàng.
Đội trưởng Hoàng cảm nhận được sự chân thành của anh thì vô cùng vui mừng. Đứa nhóc này là người biết ơn.
“Cậu ở xưởng chế tạo máy làm việc tốt. Sau này tôi nhờ cậu làm việc, cậu đừng có từ chối nhé.”
Đội trưởng Hoàng thăm dò hỏi.
Tang Mặc cười một tiếng:
“Chỉ cần cháu giúp được, khẳng định sẽ không từ chối.”
Đội trưởng Hoàng yên tâm. Ông ta tính toán lo liệu cho con trai thứ ba và thứ tư. Xem có thể vào xưởng chế tạo máy làm học việc không. Thằng nhóc Tang Mặc này vừa nhìn đã biết có tiền đồ lại có người chống lưng. Kết giao tốt với anh khẳng định sẽ không sai.
Tang Mặc đặt bánh Thanh Minh xuống liền cầm tờ đơn đi về. Đi ngang qua ký túc xá thanh niên trí thức, anh nghe thấy tiếng mọi người nói chuyện. Giọng Triệu Vĩ Kiệt và Bạch An Kỳ là lớn nhất.
“Những thứ này chúng tôi mời mọi người ăn, cứ ăn hết đi, đừng khách sáo!”
Triệu Vĩ Kiệt và Bạch An Kỳ đều lấy bánh ngọt ra. Cuối cùng cũng được Chiêu Công. Chỉ cần điền xong đơn, nhiều nhất một tháng họ có thể về thành phố. Hai người mừng như điên, vô cùng hào phóng lấy hết bánh ngọt ra chia cho mọi người ăn.
“Các cậu về thành phố rồi đừng quên chúng tôi nhé!”
“Yên tâm, không quên được!”
Triệu Vĩ Kiệt và Bạch An Kỳ ngoài miệng nói như vậy nhưng mọi người đều biết, từ nay về sau bọn họ là hai người xa lạ, có lẽ cả đời cũng không gặp lại.
Mọi người trầm mặc, không khí trở nên có chút buồn bã. Có người hỏi:
“Tang Mặc và Phương Đường cũng có đơn Chiêu Công chứ? Không biết họ đi đâu?”
“Mặc kệ đi đâu cũng được. Chỉ cần có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này!”
Lời này vừa thốt ra mọi người càng thêm khó chịu. Lặng lẽ ăn bánh ngọt. Cho dù đi huyện thành quét nhà vệ sinh cũng tốt hơn ở nông thôn.
Lúc đến là mười hai người, qua một năm cũng chỉ còn lại bảy người.
Ai!
Tang Mặc nghe một tai liền lên núi. Anh không cảm thấy chút buồn bã chia ly nào. Anh không có tình cảm với những người này, ngay cả bạn bè cũng không tính nữa là.
--
Hết chương 119.
