Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 151: Cố Tình Tỏ Ra Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:58

“Vậy chị giúp tôi lau một chút đi, dù sao cũng chỉ tốn có một phút thôi mà.”

Anh Lý cợt nhả nói một câu làm chị Thư tức đến trợn trắng mắt, lanh lẹ lau cái bàn của mình, còn hừ một tiếng với anh Lý rồi hất cằm đi vào nhà vệ sinh giặt khăn lau.

Trưởng phòng Tề cũng thấy vô vị, sắc mặt hơi khó coi. Phương Đường, người mới này quá khó bảo, không tinh ý thì thôi đi còn giả ngây giả ngô. Ông ta không tin cô nương này không hiểu ý tứ sâu xa của ông ta và chị Thư.

“Đường Nhi, nước sôi lấy về rồi đây.”

Tang Mặc xách hai phích nước sôi vào văn phòng. Phương Đường chỉ tay về phía cửa sổ, cười ngọt ngào nói:

“Để kia đi anh.”

“Cơm trưa em đợi anh ở chỗ hành lang nhé.”

Tang Mặc để phích nước gọn gàng, hẹn xong giờ ăn trưa lại cười lễ phép với nhóm người trưởng phòng Tề, rồi sải bước đi ra ngoài.

Anh Lý cười tủm tỉm nói:

“Tiểu Phương, sau này nước sôi của văn phòng chúng ta có phải đối tượng của cô bao thầu hết không?”

“Đối tượng của tôi thật ra cũng muốn lắm nhưng anh ấy sợ gây phiền phức. Dù sao lao động là vinh quang mà, anh ấy không muốn hại các anh chị bị người ta nói là không yêu lao động, không đành lòng đâu.”

Phương Đường cũng cười tủm tỉm đáp trả.

“Khụ khụ……”

Trưởng phòng Tề đang uống trà thì bị sặc, ho đến chảy cả nước mắt, trong lòng rất khó chịu thầm cảm thán: Người trẻ tuổi bây giờ không chỉ không tinh ý, giả ngây giả ngô mà còn mồm mép lanh lợi thật.

Lời này của Phương Đường chắc chắn là nói cho ông ta và chị Thư nghe, không còn nghi ngờ gì nữa.

Anh Lý cười ha hả, cảm thấy con người Phương Đường rất thú vị, không giống những người mới khác, ai cũng khúm núm làm việc tích cực hơn bất cứ ai. Tuy nhiên một mặt anh ta coi thường mấy kẻ nhát gan đó, mặt khác lại cần loại người đó làm việc cho mình.

Chị Thư sầm mặt quay lại, không nghe thấy câu nói lúc nãy của Phương Đường. Chị ta treo khăn lau bên cửa sổ, thấy nước sôi đã lấy về thì sắc mặt mới đỡ hơn chút, cảm thấy Phương Đường cũng chưa đến mức ngu hết t.h.u.ố.c chữa, ít nhất còn biết sai người đi lấy nước.

Rót một ly nước sôi xong, chị Thư liền ngồi xuống đan áo len, hai tay thoăn thoắt như thoi đưa nhanh như múa, tiến độ đan áo rất nhanh, chắc vài ngày nữa là chiết cổ áo được rồi.

Không khí văn phòng có chút trầm lắng; xem báo thì xem báo, đọc sách thì đọc sách, đan len thì đan len, đi buôn chuyện thì đi buôn chuyện, ai nấy đều rất bận rộn.

Phương Đường đọc sách một tiếng đồng hồ, cổ hơi mỏi bèn gấp sách lại làm bài tập thể d.ụ.c cho mắt. Chị Thư cũng ngừng đan len, vừa xoa bóp vai vừa liếc nhìn cuốn sách trên bàn Phương Đường. Thấy là sách giáo khoa cấp ba, chị ta không khỏi kêu toáng lên đầy vẻ ngạc nhiên:

“Tiểu Phương, sao em còn xem sách giáo khoa cấp ba làm gì?”

“Tiện tay xem thôi chị.”

Phương Đường tiếp tục nhắm mắt làm động tác thể d.ụ.c, không muốn giải thích nhiều.

Chị Thư lại không chịu buông tha mà truy hỏi:

“Giờ có thi đại học đâu, cô xem mấy cái này có tác dụng gì? Không phải là định đi học Đại học Công Nông Binh đấy chứ?”

Trưởng phòng Tề và ông Cao đều dỏng tai lên nghe. Nhà bọn họ đều có thanh niên đang độ tuổi lớn cũng muốn vào Đại học Công Nông Binh, nhưng chỉ tiêu đại học quá khó kiếm. Nếu Phương Đường có quan hệ thì kể cả không tinh ý chút cũng chẳng sao, chẳng phải chỉ là lau cái bàn thôi ư, chuyện nhỏ.

Phương Đường làm xong bài tập mắt, mở mắt ra cười nói:

“Tôi chỉ xem chơi thôi, để chuẩn bị cho sau này ấy mà.”

Cô nói như vậy, chị Thư và mấy người kia càng cảm thấy cô đang chuẩn bị vào Đại học Công Nông Binh. Tuy vào đại học là chế độ đề cử nhưng sau khi vào rồi cũng phải học tập thi cử, nếu thành tích quá kém thì rất có thể sẽ bị đuổi học.

Chị Thư đang rầu rĩ vì cậu con trai cả, ba năm cấp ba trôi qua trong mơ màng, năm nay mười chín tuổi, đang làm học việc ở phân xưởng của ba nó, khi nào được lên chính thức vẫn chưa biết. Nếu có thể chạy chọt quan hệ để vào Đại học Công Nông Binh thì tốt quá, tốt nghiệp xong là cán bộ, lương ít nhất cũng 38 đồng khởi điểm.

Sinh viên đại học được phân về xưởng, lương còn cao hơn nhiều công nhân lâu năm, mọi người đều đỏ mắt ghen tị nhưng cũng chỉ biết ghen tị thôi, ai bảo người ta là sinh viên đại học cơ chứ.

“Tiểu Phương, em nói thật lòng với chị xem nào, có đúng là chuẩn bị để vào đại học không?”

Chị Thư ghé vào tai Phương Đường hỏi nhỏ, thái độ hoàn toàn khác với vẻ châm chọc mỉa mai lúc trước, cứ như là chị ruột của Phương Đường vậy, thân thiết không để đâu cho hết.

Phương Đường thầm buồn cười, nói nước đôi:

“Đúng là đang chuẩn bị thật nhưng hiện tại chưa nói trước được.”

Mắt chị Thư sáng rực lên, khẳng định chắc nịch Phương Đường chính là vì việc vào đại học nhưng lại không dám quá phô trương nên mới nói ậm ờ. Nhà đối tượng của cô Tiểu Phương này chắc chắn có cửa kiếm được chỉ tiêu đại học.

“Tiểu Phương không hổ danh là người làm công tác văn hóa, đi đâu cũng cầm sách đọc. Thằng cả nhà chị mà ham đọc sách bằng một nửa cô thì tốt rồi, chị là chị kính trọng người có học nhất đấy.”

Chị Thư cười đến nỗi mắt mũi miệng xô lại một chỗ, ánh mắt nhìn Phương Đường đặc biệt hiền từ, cứ như đang nhìn Quan Âm Bồ Tát.

“Chị khéo khen thật đấy. Em đọc sách cũng thường thôi, đối tượng của em mới lợi hại kìa, đã nhìn qua là không quên, cùng một quyển sách anh ấy xem một lát là nhớ còn em phải xem rõ lâu.”

Phương Đường nhân cơ hội khen Tang Mặc một trận.

Chị Thư cười tít mắt, mong chờ hỏi:

“Đối tượng của cô cũng đang xem sách giáo khoa cấp ba à?”

“Vâng, chúng em cùng nhau xem.”

Phương Đường gật đầu vẻ thật thà.

Trưởng phòng Tề và ông Cao trao đổi ánh mắt thâm sâu khó lường, ánh mắt nhìn Phương Đường cũng trở nên hiền từ. Ngoại trừ anh Lý, ba người còn lại trong văn phòng đều bắt đầu toan tính trong lòng.

Vợ chồng son cùng nhau ôn tập sách giáo khoa cấp ba rõ ràng là vì việc vào đại học. Điều này chứng tỏ nhà Tang Mặc có thể xoay sở được ngay hai cái chỉ tiêu đại học, tuyệt đối không phải gia đình cán bộ bình thường.

Cô nương Phương Đường này phúc khí tốt thật, đi xuống nông thôn mà còn câu được con rể vàng xịn như vậy.

Ba người mỗi người một tâm tư nhưng có một điểm nhất trí, đó là từ sau lúc ấy bọn họ khách khí với Phương Đường hơn hẳn. Chị Thư thậm chí còn chủ động lau bàn giúp Phương Đường, Trưởng phòng Tề còn lên tiếng bảo Phương Đường không cần đi lấy nước sôi nữa, nói cô là con gái con lứa đừng để nước sôi làm bỏng.

Trưởng phòng Tề, người mà từ khi lên chức đến giờ chưa từng đi lấy nước nay lại hạ mình đi xách nước, còn tự tay pha cho Phương Đường một ly trà thơm phức. Phương Đường cũng nhận lấy chẳng chút khách sáo.

Dù sao cô cũng có nói gì đâu, tất cả là do mấy người này tự tưởng tượng ra. Có điều cô cũng có để lại một câu:

“Có thời gian thì cứ xem sách giáo khoa cấp ba đi, sau này chắc chắn sẽ dùng tới.”

Ý của Phương Đường là sang năm sẽ khôi phục thi đại học nhưng Trưởng phòng Tề và mọi người lại tưởng Phương Đường đồng ý kiếm chỉ tiêu đại học cho bọn họ. Ai nấy đều hăng hái như được tiêm t.h.u.ố.c tăng lực, tìm mọi cách để lấy lòng Phương Đường, sợ chỉ tiêu có hạn, chỉ cho được một người thì con nhà mình sẽ bị lỡ mất.

“Tiểu Phương, nếm thử bánh trứng cuộn chị làm đi, không biết em thích ăn mặn hay ngọt nên chị làm mỗi thứ một ít, sau này muốn ăn thì cứ bảo chị.”

Chị Thư mang đến món bánh trứng cuộn vàng ươm, mặn ngọt mỗi loại năm cái, một món quà khá là nặng tay.

Phương Đường hơi chột dạ bèn nói với chị Thư bằng giọng thấm thía:

“Chị Thư này, sách nhất định phải đọc cho kỹ, tương lai là nhìn vào thành tích. Thành tích không tốt thì vô dụng thôi.”

Trong lòng chị Thư rùng mình, vẻ mặt cũng trở nên trịnh trọng hỏi nhỏ:

“Tiểu Phương, đến lúc đó còn phải thi cử nữa à?”

--

Hết chương 151.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.