Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 153: Hoa Lê Đẫm Mưa, Yếu Đuối Đáng Thương
Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:58
“Hiện tại cô đọc sách là để chuẩn bị đi thi hả?”
Ông Cao hỏi.
“Đương nhiên là không rồi, chỉ là xem chơi thôi ạ, học thêm chút kiến thức lúc nào cũng tốt mà.”
Phương Đường cười tủm tỉm đáp.
Sắc mặt ông Cao thay đổi liên tục, trong lòng bất mãn, con ranh này đang giả ngu lừa mình đây mà.
“Tiểu Phương, lúc nãy cô nói với Trưởng phòng Tề đâu có như vậy?”
Ông Cao tắt nụ cười, giọng điệu nặng nề hơn.
Tuy ông ta không phải trưởng phòng nhưng cậu con trai út của ông ta lại là anh em tốt với con trai xưởng trưởng và thường xuyên chơi cùng nhau. Nếu đắc tội ông ta thật thì những ngày tháng sau này của Phương Đường cũng chẳng dễ chịu gì.
Mấy chuyện này đương nhiên Phương Đường biết rõ. Kiếp trước thằng con trai ông Cao chẳng phải thứ tốt lành gì, còn giúp Triệu Vĩ Kiệt ức h.i.ế.p cô. Cô mới không thèm giúp loại lưu manh vô lại này đâu.
“Lúc nãy Trưởng phòng Tề đi kiểm tra bảng tin với tôi còn hỏi tôi có thích ứng với công việc không. Trưởng phòng Tề đúng là một lãnh đạo tốt biết quan tâm cấp dưới, hỏi han làm tôi thấy ấm lòng ghê.”
Phương Đường cười rất ngoan ngoãn, lờ đi ẩn ý của lão cáo già này.
Còn cái thằng con trai ngốc nghếch nhà ông, kiếp sau cũng đừng mơ vào được đại học.
Ông Cao sa sầm mặt mày, cười lạnh một tiếng, nhìn Phương Đường đầy ẩn ý nói bóng gió:
“Người trẻ tuổi đừng có khôn lanh quá, cái gì quá cũng không tốt đâu. Tiểu Phương à, cô còn trẻ, có nhiều chuyện không hiểu được.”
“Vâng, thế nên tôi mới phải học hỏi bác Cao nhiều hơn mà. Bác Cao này, bác vẽ hoa mai đẹp thật đấy, cứ như in ra vậy.”
Phương Đường chân thành khen ngợi làm ông Cao cứng họng không nói được gì. Mọi chiêu trò cứng rắn hay mềm mỏng của ông ta đều bị cô đ.á.n.h bật lại nhẹ nhàng như bông. Con bé Tiểu Phương này không biết là ngốc thật hay giả vờ ngốc nữa?
Ông Cao tức đến mức chẳng buồn vẽ báo tường nữa, phủi tay bỏ đi:
“Cô làm số báo tường kỳ này đi.”
“Bác Cao, tôi vẫn chưa biết làm mà.”
“Không biết thì học, ai mới bắt đầu mà chẳng không biết.”
Ông Cao sa sầm mặt bỏ đi. Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, ông ta cũng chẳng cần khách sáo nữa.
Phương Đường làm mặt quỷ về phía bóng lưng ông ta. Cái đồ cáo già lòng dạ hẹp hòi, cô không sợ.
Cô vẽ đại vài bông hoa lên bảng tin cứ như tranh trẻ con mẫu giáo, hoàn toàn không thể so với tranh ông Cao vẽ. Xung quanh bảng đen vẽ một vòng đường viền hoa lá, ở giữa vẽ một cái cây to đùng lại thêm chút đường viền. Phương Đường chép đại mấy bài thơ trên báo, viết vài mẩu chuyện cười, cuối cùng vẽ thêm một cái mặt cười to tướng.
Được rồi!
Xong việc!
Phương Đường vỗ tay, rất hài lòng với tác phẩm của mình. Tuy không tinh xảo lắm nhưng ít nhất cũng lấp đầy cái bảng đen, hơn nữa hiệu suất cực nhanh, một tiếng là xong. Ông Cao mỗi lần làm báo tường mất ít nhất một ngày cứ như câu giờ vậy.
Phương Đường bê hộp phấn đi về. Cô vừa đi khỏi thì sau lưng có mấy người đi tới. Là ông xưởng trưởng cùng thư ký và mấy cán bộ vừa đi thị sát phân xưởng xong, đang chuẩn bị về văn phòng họp.
Xưởng trưởng đi ngang qua cửa sổ tuyên truyền, tâm linh tương thông thế nào lại quay đầu liếc một cái. Chính cái liếc mắt này khiến chân xưởng trưởng như đóng đinh xuống đất, bị cái bảng tin chẳng ra đâu vào đâu này thu hút.
Ông ta lại gần xem, càng xem sắc mặt càng khó coi. Trưởng phòng Tề càng ngày càng quá quắt, báo tường lớp mẫu giáo của cháu ngoại ông ta còn đẹp hơn cái này. May mà hôm nay không có lãnh đạo thành phố xuống thị sát, nếu không mặt mũi xưởng trưởng ông ta biết giấu vào đâu.
“Gọi Trưởng phòng Tề đến văn phòng tôi ngay!”
Xưởng trưởng lạnh lùng nói một câu rồi hầm hầm bỏ đi.
Thư ký nhìn cái bảng tin trình độ mẫu giáo thì khóe miệng giật giật, dành ba giây mặc niệm cho Trưởng phòng Tề. Mấy cán bộ khác đều cố nhịn cười lại thấy may mắn. Vừa nãy xưởng trưởng đi thị sát phân xưởng đã nổi trận lôi đình, về văn phòng chắc chắn sẽ trút giận tiếp. Bọn họ đã chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn thịnh nộ của xưởng trưởng, không ngờ Trưởng phòng Tề lại chủ động nhảy ra đỡ đạn thay bọn họ.
Người tốt!
Trưởng phòng Tề vẫn chưa biết gì còn đang thong thả thưởng trà. Thấy ông Cao về một mình, ông ta thuận miệng hỏi:
“Báo tường làm xong rồi à?”
“Tiểu Phương bảo cô ấy có thể tự làm được. Tôi nghĩ người trẻ cần rèn luyện chút nên để cô ấy làm trước, lát nữa tôi sẽ đi kiểm tra.”
Ông Cao cười khẽ nói.
“Người trẻ đúng là cần rèn luyện nhưng Tiểu Phương có chí tiến thủ thế là rất tốt, ông Cao nhớ để ý cô ấy nhiều chút.”
Trưởng phòng Tề giờ nhìn Phương Đường thuận mắt vô cùng nên không nghĩ ngợi gì nhiều. Ông Cao thầm cười lạnh trong lòng. Ông ta thèm vào mà để ý, có bị phê bình thì Phương Đường chịu, đằng nào ông ta cũng sắp về hưu rồi.
Một tiếng sau Phương Đường quay lại. Vừa vào cửa cô đã reo lên với ông Cao:
“Bác Cao, tôi làm xong báo tường rồi. Tôi nghe lời bác, làm đại một cái, bác có muốn đi kiểm tra không?”
Mặt ông Cao sầm lại, vừa định phản bác thì Trưởng phòng Tề đã hỏi trước:
“Tiểu Phương, chẳng phải cô tự chủ động nhận làm báo tường sao?”
“Đâu có. Ban đầu tôi định học hỏi bác Cao nhưng bác Cao bảo để tôi tự làm. Tôi bảo tôi không biết làm, bác Cao bảo cứ làm đại đi rồi bác ấy bỏ đi luôn. Tôi hết cách, đành phải căng da đầu mà làm, trong lòng lo lắm đây này.”
Phương Đường vừa nói vừa nhìn về phía ông Cao, bộ dạng đầy vẻ sợ sệt.
Ông Cao tức đến xì khói đầu, suýt thổ huyết. Không ngờ con người Phương Đường lại âm hiểm như thế, dám đổi trắng thay đen vu cáo ông ta, nực cười!
“Tiểu Phương, cô còn trẻ mà nói dối không biết ngượng mồm à? Tôi bảo cô làm đại lúc nào? Rõ ràng chính cô nói có kinh nghiệm làm báo tường, muốn tự mình làm một số. Người trẻ có chí tiến thủ, tôi đương nhiên đồng ý. Trước khi đi tôi còn bảo quay lại sẽ kiểm tra mà. Tiểu Phương, cô không được mở mắt nói lời bịa đặt làm người phải chân thật một chút.”
Ông Cao nói vẻ đau lòng tột độ còn mang theo sự thất vọng của tiền bối đối với hậu bối. Diễn xuất sâu sắc, đủ để ăn đứt khối diễn viên chuyên nghiệp.
Phương Đường thầm cười lạnh. Đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn, ba là tiểu nhân âm hiểm bảo sao con trai thành lưu manh vô lại. Nhưng cô đâu phải bánh bao mềm như kiếp trước nên sẽ không nhẫn nhịn nữa.
Cô c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi, mắt lập tức đỏ hoe phủ một tầng sương mờ, chực trào nước mắt, trông yếu đuối đáng thương vô cùng. Đặc biệt là đôi mắt ngấn lệ kia giống như hồ nước ngày mưa, đầm nước buổi sớm, sương khói mênh mang, ai nhìn cũng thấy thương xót.
Phương Đường cũng không ngờ nước mắt nói chảy là chảy ra ngay được nhưng cô nhớ ra ngay nguyên nhân: phần thưởng đầu tiên hệ thống cấp cho chính là đôi mắt "doanh doanh thu thủy" (mắt thu long lanh), giờ phát huy tác dụng rồi.
Trưởng phòng Tề vốn bán tín bán nghi. Dù sao ông Cao cũng là nhân viên lâu năm, bình thường làm việc cũng coi như nghiêm túc chắc không đến nỗi vu oan cho Tiểu Phương. Nhưng vì Phương Đường vừa mới hứa hẹn cho ông ta chút lợi ích về chuyện vào đại học nên Trưởng phòng Tề vẫn nghiêng về phía Phương Đường hơn.
Tuy nhiên ông ta cũng không muốn làm nguội lạnh tấm lòng nhân viên cũ, định ba phải cho qua chuyện. Nhưng nhìn bộ dạng tủi thân, đáng thương của Phương Đường, Trưởng phòng Tề thấy không đành lòng, bắt đầu có chút ý kiến với ông Cao.
“Tôi... tôi không nói sai, chính là bác Cao bắt tôi làm, bác ấy... bác ấy còn bảo làm đại... làm đại đi... Tôi nói đều là thật...”
Phương Đường vừa nức nở vừa biện giải, nước mắt rơi lã chã nhưng không hề nhếch nhác, ngược lại càng khiến người ta thương xót. Ngay cả chị Thư cũng không nhìn nổi nữa, bất mãn nhìn ông Cao chỉ trích:
“Tiểu Phương đi làm đến nay luôn cần cù chăm chỉ, chưa từng làm bậy, là người giữ quy củ nhất. Ông Cao này, ông đừng có cậy già cậy làm lâu năm mà bắt nạt Tiểu Phương nhé!”
--
Hết chương 153.
