Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 161: Đánh Phương Hoa Tơi Bời
Cập nhật lúc: 20/04/2026 09:02
“Đường Nhi, ba biết con còn hận chúng ta, ba không trách con. Chỗ tiền này con nhất định phải cầm lấy, sau này ba sẽ không đến làm phiền con nữa.”
Ông Phương nói những lời này với vẻ thê lương t.h.ả.m thiết, sau đó rời khỏi văn phòng với bộ dạng ảm đạm đau thương. Màn diễn sâu này của ông ta khiến người ta cảm thấy ông ta thật đáng thương lại thấy Phương Đường quả thực hơi tàn nhẫn.
Dù sao cũng là ba ruột mà, trước kia có thể làm chưa đúng nhưng giờ ông Phương đã tỉnh ngộ, quyết tâm sửa đổi lỗi lầm thì Phương Đường cũng nên cho cha ruột một cơ hội, sao có thể trừng mắt lạnh lùng như thế chứ?
Phương Đường vừa tức vừa ghê tởm, không ngờ ông Phương lại vô sỉ đến mức này. Cô cười lạnh, mở tờ tiền bị vo tròn ra lớn tiếng nói:
“Nếu ông đã thành tâm cho tôi tiền như vậy thì được, tôi nhận. Nhưng tiền này của ông mang theo vận đen, tôi chỉ có thể xé nát vứt vào thùng rác thôi.”
Nói xong cô làm bộ muốn xé. Những người khác nhìn mà thót tim, đây là 50 đồng đấy.
Ông Phương cũng lo sốt vó, trong 50 đồng này có 30 đồng là ông ta đi vay người khác.
“Đường Nhi, con có giận thì cứ mắng ba, đừng xé, ba cầu xin con đấy.”
Ông Phương đáng thương khẩn cầu.
“Tôi chỉ cầu ông đừng xuất hiện trước mặt tôi, đừng làm ảnh hưởng đến tâm trạng kết hôn vui vẻ của tôi. Tiền này ông không cầm đi là tôi xé thật đấy.”
Phương Đường lại định xé, nhìn dáng vẻ không giống đang diễn kịch. Ông Phương đành phải cầm lại tiền rồi thở ngắn than dài bỏ đi. Bóng lưng ông ta vô cùng thê lương khiến những người khác đều thấy không đành lòng, lại quay sang khuyên Phương Đường.
“Dù sao cũng là ba ruột, cha con nào có thù hận để bụng qua đêm. Ba cô giờ biết sai rồi, Tiểu Phương à, cô đừng có hồ đồ, phụ nữ không có nhà mẹ đẻ là chịu thiệt thòi lớn đấy.”
Phương Đường không hề d.a.o động, lạnh lùng nói:
“Trong lòng tôi tự có tính toán.”
Mấy người này chỉ đứng nói chuyện không đau lưng, chưa từng nếm trải nỗi khổ của cô thì lấy tư cách gì bảo cô tha thứ?
Mọi người thấy Phương Đường cứng đầu cứng cổ, nói mãi không nghe cũng thấy chán, bèn quay về văn phòng làm việc. Họ cảm thấy Phương Đường sau này chắc chắn sẽ phải hối hận đau khổ, phụ nữ mà không có nhà mẹ đẻ giúp đỡ thì chắc chắn sống không tốt.
Sau đó ông Phương không đến tìm Phương Đường nữa mà chuyển sang chiến thuật đường vòng, nhờ người khác nói giúp. Ngày nào cũng có người đến tìm Phương Đường khuyên cô làm hòa với cha ruột, khiến cô phiền đến mức sách cũng chẳng đọc được.
Tang Mặc biết chuyện liền tìm đến Triệu Vĩ Kiệt dặn dò một phen. Triệu Vĩ Kiệt vỗ n.g.ự.c đảm bảo, mọi chuyện cứ để hắn lo.
Chưa đầy hai ngày, ông Phương nhận được lệnh điều chuyển đi trông coi kho hàng. Tuy không phải việc nặng nhọc nhưng cũng chẳng sung sướng gì, ngày nào cũng phải nhập kho xuất kho còn phải kiểm kê hàng tồn, công việc vụn vặt, mệt hơn ngồi văn phòng nhiều.
Ông Phương trước kia đúng là từng làm ở kho hàng mấy năm nhưng đó là chuyện của mười năm trước. Mười năm nay ông ta ngồi văn phòng nhàn hạ sung sướng quen rồi, giờ làm sao chịu nổi cảnh đi trông kho?
Nhưng ông ta chỉ là một nhân viên quèn chỉ có thể phục tùng sự sắp xếp của lãnh đạo. Ông Phương đành thành thật đi coi kho. Từ đó trở đi, cuộc sống của Phương Đường mới được yên tĩnh. Ông Phương giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, đâu còn thời gian rảnh rỗi mà đi làm phiền người khác.
Tương tự, bà Phương cũng sống chẳng ra sao. Tinh thần bà ta cực kỳ kém trở nên thần hồn nát thần tính, trong công việc xảy ra sai sót liên tục. Có lần tiêm t.h.u.ố.c cho trẻ con trong xưởng, bà ta lấy nhầm t.h.u.ố.c, may mà một bác sĩ khác phát hiện kịp thời nếu không đã gây ra họa lớn.
Nếu thật sự tiêm vào e rằng sẽ dính đến kiện tụng án mạng. Hết cách, xưởng đành cho bà Phương nghỉ ốm ở nhà, đợi tinh thần hồi phục rồi hãy đi làm.
Nghỉ ốm chỉ được nhận 18 đồng sinh hoạt phí, lương bị giảm một nửa. Bà Phương vừa nóng ruột vừa hoảng loạn, tinh thần càng kém hơn. Nấu cơm cũng chẳng ra hồn, lúc thì nhầm muối thành đường, lúc thì nhầm đường thành muối, làm ra những món ăn không nuốt nổi.
Trong xưởng lại rộ lên tin đồn bà Phương bị điên, bị hai cha con ông Phương và Phương Đường ép đến phát điên. Phương Đường cũng nghe thấy những lời này nhưng cô không quan tâm. Mấy người đó không dám nói trước mặt cô mà chỉ dám thì thầm sau lưng, cô coi như điếc không nghe thấy.
Còn hai ngày nữa là đến đám cưới. Phương Đường định xin nghỉ vào đúng ngày cưới. Xưởng cho nghỉ phép kết hôn một tuần, cô để dành nghỉ sau khi cưới, trước khi cưới cô xin nghỉ cũng chẳng có việc gì làm vì bà nội Phương đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi.
“Phương Đường, mày còn mặt mũi mà quay về à? Cái nhà này bị mày phá nát rồi, mẹ bị mày hại đến mức người không ra người quỷ không ra quỷ, mày có còn là người không?”
Một tiếng gầm giận dữ vọng vào từ hành lang. Là Phương Hoa. Mấy ngày nay cậu ta đi chơi bời lêu lổng bên ngoài, đêm không về nhà nên không biết trong nhà đã loạn cào cào. Hôm qua cậu ta mới mò về nhà, kết quả phát hiện cha mẹ đã ly hôn, bà Phương là người yêu thương cậu ta nhất cũng trở nên điên điên khùng khùng.
Biết được nguyên nhân từ chỗ Phương Lan, Phương Hoa tức giận đùng đùng chạy đến tìm Phương Đường tính sổ. Những chuyện không may của gia đình trong năm qua đều do Phương Đường ban tặng, Phương Hoa đã sớm nén một bụng tức.
Phương Đường vừa kịp phản ứng thì đã thấy Phương Hoa lao vào. Đó là đứa em trai song sinh của cô.
Chị em sinh đôi lẽ ra tình cảm phải rất tốt mới đúng nhưng cô và Phương Hoa lại là ngoại lệ. Phương Hoa rất ghét cô, chưa bao giờ gọi cô là chị hai, toàn gọi cả tên lẫn họ cũng chẳng bao giờ nhìn thẳng vào cô, chỉ coi cô như bảo mẫu trong nhà.
Tuy nhiên cô và Phương Hoa có ngoại hình rất giống nhau, nhìn là biết ngay hai chị em. Kiếp trước Phương Hoa cũng dựa vào vẻ ngoài bảnh bao và mồm mép khéo léo để kết hôn với con gái cán bộ, nhờ ba vợ nâng đỡ mà sống rất sung sướng.
Nhìn Phương Hoa lôi thôi lếch thếch trước mặt, Phương Đường nở nụ cười châm chọc. Tướng do tâm sinh, kiếp trước Phương Hoa làm cán bộ cuộc sống như ý lại ở địa vị cao nên trông rạng rỡ, thần thái phi dương. Còn hiện tại Phương Hoa sa sút thất vọng, trở thành kẻ du thủ du thực nên tướng mạo cũng trở nên lưu manh.
“Chuyện nhà các người không liên quan đến tôi. Các người tự mình sống không tốt lại chạy đến gây phiền phức cho tôi, chẳng qua thấy tôi dễ bắt nạt chứ gì.”
Phương Đường cười lạnh nói.
“Sao lại không liên quan đến mày? Chính mày xúi giục sau lưng khiến ba ly hôn. Mẹ nói không sai, loại người như mày không nên tồn tại trên đời này. Từ trong bụng mẹ mày đã hại tao, giờ lại hại tao tiếp, mày còn không bằng súc sinh!”
Phương Hoa c.h.ử.i bới độc địa. Nếu không phải con đàn bà ác độc này tranh giành dinh dưỡng trong bụng mẹ thì cậu ta đâu đến nỗi từ nhỏ đã ốm yếu, không cao lớn nổi?
Nhà cửa giờ loạn cào cào, sống như ăn mày cũng là do con đàn bà này hại. Phương Hoa càng nghĩ càng giận, cái ác từ gan trỗi dậy, cậu ta vớ lấy cái ghế ném mạnh về phía Phương Đường.
“Không được, mau bỏ xuống!”
Anh Lý hét lên, định lao vào can ngăn nhưng lại không dám sợ bị vạ lây.
Chị Thư trốn ra xa tít, la hét hoảng loạn. Không ai dám vào can ngăn. Phương Đường thì không sợ, cô có kỹ năng đại lực sĩ, gặp mạnh tắc cường. Cô cũng vớ lấy cái ghế chuẩn bị phản kích.
“Á...”
Phương Hoa hét t.h.ả.m thiết một tiếng, ngã sấp mặt xuống đất, cú ngã cực mạnh khiến chiếc ghế văng ra xa.
Là Tang Mặc nhận được tin chạy đến. Vừa vào cửa thấy Phương Hoa đang bắt nạt vợ mình, đương nhiên anh không thể nhịn được liền tung một cú đá song phi đá bay cậu ta, rồi cưỡi lên người Phương Hoa đ.ấ.m đá túi bụi, đ.á.n.h cho cậu ta thừa sống thiếu c.h.ế.t.
“Đừng đ.á.n.h nữa anh.”
Phương Đường kéo anh lại. Đánh vài cái cho bõ tức là đủ rồi, đ.á.n.h bị thương thật thì Tang Mặc lại bị xử phạt, vì loại người như Phương Hoa thì không đáng.
Phương Hoa bị đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập, mắt sưng húp như quả hạch đào, hí lại chỉ còn một khe nhỏ nhìn người không rõ, thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ ai đ.á.n.h mình. Xương cốt toàn thân đau như muốn gãy, lớn thế này rồi hắn ta chưa bao giờ phải chịu nỗi khổ sở như thế này.
--
Hết chương 161.
