Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 185: Nhà Thơ Đều Trăng Hoa

Cập nhật lúc: 21/04/2026 02:02

“Trong nông trường có đủ mọi ngành nghề. Có hai năm anh ở chung phòng với một dịch giả, anh ấy rất thích khiêu vũ nên tiện thể dạy anh luôn.”

Tang Mặc giải thích ngắn gọn.

Thực ra người dịch giả đó không tìm được bạn nhảy, một mình không nhảy được nên lén dạy cho Tang Mặc. Đến Tết hai người cùng nhảy với nhau để ăn mừng, coi như chút mật ngọt trong những tháng ngày gian khổ.

Những bản nhạc tiếp theo, Phương Đường và Tang Mặc đều không ra nhảy. Đêm nay chủ yếu là để tạo cơ hội cho nam nữ thanh niên chưa lập gia đình làm quen nên họ không muốn tranh chỗ. Buổi giao lưu kết thúc lúc 9 giờ rưỡi nhưng hơn 8 giờ họ đã về nhà.

Hôm sau là thứ bảy vẫn phải đi làm. Lúc ăn trưa, mấy cậu thanh niên trẻ tuổi ngồi quanh Triệu Vĩ Kiệt đều là những người đã tham gia buổi giao lưu tối qua. Một cậu trai trẻ hào hứng kể:

“Em hẹn được cô nương người ta rồi, mai đi xem phim.”

“Em với đối phương cũng hẹn xong, mai đi công viên chèo thuyền.”

“Bọn này thì đi dạo miếu Thành Hoàng.”

Mấy cậu thanh niên đều có tin vui, ngày mai đã lên lịch trình cả rồi. Cô gái đồng ý đi chơi riêng tức là khởi đầu tốt đẹp, nếu không có gì bất ngờ thì cơ bản là thành đôi.

Thập niên 70, xã hội vừa bảo thủ lại vừa cởi mở. Chuyện yêu đương thường không kéo dài quá lâu. Hai bên gặp mặt, nếu thấy ưng mắt thì đi xem phim, dạo công viên để tìm hiểu thêm. Nhanh thì vài tháng, chậm thì nửa năm là bàn chuyện cưới xin hiếm khi kéo dài hơn một năm.

Triệu Vĩ Kiệt hậm hực nghe đám thanh niên khoe khoang thì nghiến răng ken két, lòng đầy ghen tị.

Bởi vì chỉ có mình hắn ta là không có đối tượng. Tối qua hắn ta chấm được một cô em xinh nhất hội nhưng người ta lại chẳng thèm để mắt đến hắn ta mà lại ưng Phạm Bỉnh, cả buổi tối cứ quấn lấy Phạm Bỉnh nhảy nhót làm hắn ta tức muốn c.h.ế.t.

Hắn ta chỉ muốn tìm một cô vợ xinh đẹp thôi mà sao lại khó khăn đến thế? Rõ ràng ba hắn còn là xưởng trưởng cơ mà!

Mẹ hắn ta giới thiệu mấy cô, công việc thì ổn đấy nhưng nhan sắc chẳng cô nào lọt mắt, hắn ta đều chê. Mẹ hắn ta mắng hắn không biết tốt xấu, bảo tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh.

Hừ, nhưng hắn có tắt đèn suốt 24 giờ đâu! Vợ mà không xinh thì ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của hắn ta. Hắn ta quyết không tạm bợ.

Nhưng mẹ hắn ta bảo muốn tìm vợ đẹp thì chỉ có nước về nông thôn mà tìm. Triệu Vĩ Kiệt thì không phản đối nhưng ba mẹ hắn lại không đồng ý, bảo mất mặt lắm.

Thế là, mọi chuyện lại quay về vạch xuất phát, đúng là cái vòng luẩn quẩn c.h.ế.t tiệt.

Bạch An Kỳ hôm nay tâm trạng lại rất tốt, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chủ động lấy cơm rồi ngồi cạnh Phương Đường còn chia cho cô một nửa miếng sườn lớn trong hộp cơm của mình.

“Sao cô không đến cửa sổ của tôi lấy cơm?”

Bạch An Kỳ trách móc.

“Không phải cô bảo không cho tôi lấy à?”

Phương Đường lườm yêu một cái. Cô nàng này đúng là hay quên nhưng cô cũng chẳng từ chối miếng sườn, ngu gì mà không ăn.

Bạch An Kỳ cười ngượng nghịu:

“Thì tôi nói lẫy thế thôi mà, cô lạ gì tính tôi nữa, chấp nhặt làm gì!”

Phương Đường lại lườm một cái, mặc kệ cô nàng, miếng sườn này cũng ngon đấy chứ.

Bạch An Kỳ cũng chẳng cần cô đáp lời, ngồi xích lại gần hơn e thẹn nói:

“Tôi... tôi đồng ý đi xem phim với người ta rồi.”

“Hả? Giảng viên đại học á?”

Phương Đường tò mò hỏi. Nhưng cô nhớ rõ Bạch An Kỳ hẹn mai mới gặp giảng viên đại học ở công viên, chẳng lẽ gặp sớm hơn?

“Không phải, là người tối qua nhảy cùng tôi ấy, làm việc ở xưởng dệt.”

Vẻ mặt Bạch An Kỳ càng thêm thẹn thùng.

“Làm gì?”

Phương Đường nhớ ra rồi, tối qua Bạch An Kỳ nhảy cùng một nam thanh niên trông thư sinh nho nhã cùng một kiểu thư sinh mặt trắng như Kim Thiên Ba, đúng gu của Bạch An Kỳ.

“Làm thủ quỹ phòng tài vụ, công việc cũng khá. Anh ấy còn biết làm thơ nữa, tối qua đọc cho tôi nghe bài thơ anh ấy viết, hay lắm, để tôi đọc cho cô nghe nhé!”

“Thôi khỏi, cô cứ từ từ thưởng thức một mình đi.”

Phương Đường dứt khoát từ chối. Cô chẳng hứng thú gì với mấy bài thơ sến súa ấy, có mài ra ăn được đâu.

“Cô không biết thưởng thức gì cả, hay lắm mà.”

Bạch An Kỳ vẫn muốn chia sẻ, cảm thấy Phương Đường quá trần tục sao lại có thể không thích thơ ca chứ? Thơ ca lãng mạn biết bao!

“Cô biết thưởng thức chắc? Trước kia cô cũng từng thích Kim Thiên Ba đấy thôi.”

Phương Đường đốp lại ngay. Với cái đầu óc và mắt nhìn người của cô nàng này, chỉ có một thành ngữ hình dung chính xác: Ngu hết phần thiên hạ!

“Đúng rồi, Kim Thiên Ba cũng biết làm thơ. Tôi nghe người ta bảo đàn ông làm thơ là trăng hoa nhất. Cô xem ngày xưa có cái ông Từ gì đấy, viết bài thơ tạm biệt cái cầu gì đó, ông ta đa tình lắm, thấy ai yêu nấy!”

Phương Đường thẳng thắn nhắc nhở cô nàng ngốc nghếch này rằng các nhà thơ không đáng tin cậy. Cái anh chàng thủ quỹ kia nghe qua đã thấy không ổn rồi, vẫn là vị giảng viên đại học mà mẹ Bạch chọn lựa đáng tin hơn.

Cuộc sống đâu phải là thơ ca, phải thực tế mới sống được.

Bạch An Kỳ không vui, bĩu môi cãi lại:

“Đâu phải nhà thơ nào cũng trăng hoa, anh ấy không giống Kim Thiên Ba.”

“Tùy cô, miễn sao ba mẹ cô đồng ý là được. Mà không phải mai cô hẹn gặp giảng viên đại học ở công viên sao?”

Phương Đường nhắc.

Bạch An Kỳ xị mặt xuống ngay, vẻ mặt ảo não, cô ta quên béng mất chuyện này.

Phương Đường cười khẩy, gắp thêm một miếng sườn từ hộp cơm của cô nàng bỏ vào miệng mình. Cô nàng ngốc này chắc chẳng còn tâm trạng ăn uống đâu, để cô giải quyết hộ cho.

“Mai tôi cứ đi gặp một lần, rồi nói rõ với anh ta là tôi không thích, bảo anh ta đừng mơ tưởng hão huyền nữa.”

Bạch An Kỳ nảy ra ý định.

“Mẹ cô mà biết chắc đ.á.n.h c.h.ế.t cô!”

Phương Đường buông một câu nhẹ bẫng chọc thủng dũng khí của cô nàng khiến Bạch An Kỳ mếu máo.

“Cô chưa tiếp xúc với người ta bao giờ mà đã tuyên án t.ử hình rồi, quá đáng thật đấy. Người ta là giảng viên đại học, là trí thức, chẳng lẽ không hơn cái gã thủ quỹ viết vài câu thơ con cóc kia?”

Nể tình miếng sườn, Phương Đường tận tình khuyên bảo vài câu. Giảng viên đại học dù gia cảnh có kém chút đỉnh nhưng tiền đồ rộng mở, thuộc loại cổ phiếu tiềm năng. Còn gã thủ quỹ kia, tuy cô không biết rõ tính cách nhưng trực giác mách bảo không phải là người tốt.

Bạch An Kỳ có vẻ d.a.o động, suy nghĩ một lát rồi nói:

“Nếu anh ta biết làm thơ thì tôi sẽ thử tìm hiểu xem sao.”

Đàn ông không biết làm thơ chắc chắn không lãng mạn, đây là tiêu chuẩn đ.á.n.h giá sự lãng mạn của Bạch An Kỳ. Cô nàng chọn đối tượng chỉ cần hai điểm: đẹp trai và lãng mạn, thế là đủ.

Phương Đường không nhịn được lại trợn mắt nhưng không phản bác nữa. Bạch An Kỳ vẫn còn tâm tính trẻ con, thích mơ mộng hão huyền cho rằng “một túp lều tranh hai trái tim vàng”. Đợi kết hôn rồi, cô nàng sẽ hiểu điều quan trọng nhất trong hôn nhân là phẩm chất người đàn ông, biết quan tâm, chia sẻ, đối tốt với vợ đó mới là người đàn ông tốt.

Lãng mạn không thể hiện qua việc làm thơ mà qua hành động thực tế.

“Mai nhà cô có tụ tập phải không? Tôi cũng muốn đến.”

Bạch An Kỳ hào hứng hỏi.

“Thế cô không đi gặp giảng viên đại học à?”

“Sáng gặp xong là qua nhà cô được mà, đâu cần gặp cả ngày.”

“Thế thì cô cứ qua.”

Phương Đường cho địa chỉ nhà mình cũng không xa công viên chỗ Bạch An Kỳ hẹn hò lắm.

Tan làm, cô cùng Tang Mặc đi chợ mua khá nhiều thức ăn để mai đãi khách. Nho ở vườn sau cũng đã chín, rất ngọt, Phương Đường còn ngâm một bình rượu nho.

Sáng hôm sau hai người dậy sớm. Tang Mặc rửa rau, còn Phương Đường ra vườn sau cho gà và cá ăn. Lần trước ấp hơn chục quả trứng đều nở cả, gà con rất khỏe mạnh, giờ đã lớn được hơn một cân rồi.

--

Hết chương 185.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.