Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 192: Xôi Hỏng Bỏng Không
Cập nhật lúc: 22/04/2026 02:04
Trong lòng Kim Thiên Ba nặng trĩu, cố sức biện giải:
“Cô ta nói hươu nói vượn đấy. Tôi và cô ta thực sự không có quan hệ gì cả, càng chưa kết hôn, đứa bé này cũng không phải của tôi.”
Văn Tĩnh ngồi vững như kiềng ba chân, tay nâng chén trà nóng nhấp từng ngụm chậm rãi, chẳng có vẻ gì là vội vàng. Vừa rồi làm ầm ĩ một trận khiến cô ta mệt lử cần phải nghỉ ngơi lại sức.
Dịch Anna âm thầm quan sát, đương nhiên cô sẽ không hoàn toàn tin lời Văn Tĩnh nhưng cô thực sự thất vọng về Kim Thiên Ba.
Thực ra cô cũng không quá để tâm chuyện trăng hoa bên ngoài của Kim Thiên Ba. Cô suy nghĩ rất thoáng, đàn ông mà, ong bướm bên ngoài là chuyện bình thường. Ví dụ như ba cô, ngần ấy tuổi rồi mà vẫn có nhân tình bên ngoài, mẹ cô xưa nay mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ cần ba cô về nhà đúng giờ là được.
Điều khiến Dịch Anna bực mình là Kim Thiên Ba không xử lý êm đẹp những rắc rối này, để người phụ nữ bên ngoài chạy đến cổng xưởng làm loạn hại cô cũng bị mất mặt lây.
Văn Tĩnh uống hết nửa chén trà mới từ tốn mở miệng:
“Thưa lãnh đạo, đứa bé trong bụng tôi chính là con của Kim Thiên Ba. Nếu tôi nói sai nửa lời, xin thề bị trời đ.á.n.h thánh vật c.h.ế.t không được t.ử tế!”
“Không thể nào là con tôi được! Văn Tĩnh, cô đừng hòng hắt nước bẩn lên người tôi. Sao tôi có thể yêu đương với loại phụ nữ như cô chứ? Tôi đâu có mù!”
Kim Thiên Ba tức điên người. Sống đến từng này tuổi, anh ta chưa từng gặp người phụ nữ nào mặt dày vô sỉ như Văn Tĩnh. Nếu biết trước Văn Tĩnh là loại người này, anh ta tuyệt đối sẽ không dây dưa.
Văn Tĩnh cười chế giễu, không nói gì mà lấy từ trong túi ra một phong bì. Tim Kim Thiên Ba thót lên một cái bắt đầu thấy bất an.
“Tôi không nói suông đâu, tôi có bằng chứng đây, mời lãnh đạo xem!”
Văn Tĩnh đổ từ phong bì ra một xấp ảnh, chính là những bức ảnh cô ta chụp trước đó, tất cả đều đã được rửa ra, bày la liệt trên bàn.
Cha con Dịch Anna ghé sát vào xem. Chỉ liếc qua một cái họ liền quay mặt đi, càng thêm thất vọng về Kim Thiên Ba.
Không những không dỗ dành được người tình mà còn để lại bằng chứng c.h.ế.t người, khả năng xử lý tình huống quá kém.
“Tiểu Kim, cậu... cậu làm tôi thất vọng quá!”
Ba Dịch Anna lắc đầu liên tục. Vốn dĩ ông ta còn khá coi trọng cậu thanh niên này: gia thế tốt, có năng lực, ngoại hình tuấn tú lịch sự lại đúng lúc con gái ông ta cũng ưng ý nên ông ta mới đề bạt Kim Thiên Ba. Nếu không có gì thay đổi thì cuối năm nay sẽ tổ chức đám cưới.
May mà người phụ nữ nhà quê này đến làm loạn, nếu không cả đời con gái ông ta coi như hỏng.
Ba Dịch Anna thầm thấy may mắn nhưng cũng trừng mắt nhìn Kim Thiên Ba một cái. Ông ta cả đời khôn ngoan lọc lõi thế mà lại bị cái thằng ranh con này lừa.
Kim Thiên Ba chộp lấy một tấm ảnh. Trong ảnh, anh ta và Văn Tĩnh quần áo xộc xệch ôm lấy nhau, tấm nào cũng như vậy. Giờ thì tình ngay lý gian, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
“Đồ khốn nạn, cô ám toán tôi!”
Kim Thiên Ba rốt cuộc cũng hiểu ra. Hôm đó Văn Tĩnh đã bỏ t.h.u.ố.c anh ta lợi dụng lúc anh ta mê man để chụp ảnh. Thảo nào cô ả này lại không sợ gì cả.
Văn Tĩnh cười khẩy trong lòng nhưng mặt ngoài vẫn tỏ ra đau khổ, ai oán nói:
“Thiên Ba, là anh chủ động muốn cưới em mà, em đâu có ép anh. Đứa bé này cũng là con của anh, em đã trao tất cả cho anh rồi mà anh không thể đối xử với em như vậy!”
“Cô nói láo! Hôm đó rõ ràng cô bỏ t.h.u.ố.c vào trà của tôi. Tiện nhân, cô không soi gương xem lại bản thân đi, cái bộ dạng xấu xí như cô, sao tôi có thể thích được chứ? Nhìn thấy cô là tôi muốn nôn rồi!”
Gương mặt Kim Thiên Ba trở nên dữ tợn, lao về phía Văn Tĩnh. Lúc này lý trí anh ta đã bay sạch, chỉ muốn bóp c.h.ế.t người đàn bà đê tiện này.
Cha con Dịch Anna vội vàng cùng nhau giữ c.h.ặ.t anh ta lại. Nếu Văn Tĩnh xảy ra chuyện gì trong xưởng, chắc chắn xưởng dệt sẽ bị bêu tên phê bình.
“Bình tĩnh lại đi, đừng có kích động!”
Dịch Anna khuyên can.
Kim Thiên Ba như vớ được cọc, nắm c.h.ặ.t t.a.y Dịch Anna:
“Anna, anh bị oan, thật đấy! Là con đàn bà đê tiện này bỏ t.h.u.ố.c anh, anh không biết gì cả. Cô ta còn không bằng cái móng chân của em, sao anh có thể để mắt đến cô ta được. Em phải tin anh, anh thực sự bị oan mà!”
Anh ta biết rõ, chỉ khi Dịch Anna tin tưởng anh ta thì ba cô mới chịu giúp anh ta giải quyết rắc rối lớn này.
Khó khăn lắm anh ta mới có chỗ đứng ở xưởng dệt, leo lên chức Phó bí thư, tương lai còn rộng mở không thể để Văn Tĩnh phá hủy tất cả.
Kim Thiên Ba vốn còn chê bai ngoại hình Dịch Anna quá bình thường nhưng giờ anh ta lại hối hận vì không cưới cô ấy sớm hơn. Nếu anh ta và Dịch Anna đã kết hôn thì dù Văn Tĩnh có làm ầm ĩ đến đâu cũng chẳng sợ, Dịch Anna chắc chắn sẽ thay anh ta dọn dẹp tàn cuộc.
Dịch Anna nhìn hắn đầy châm chọc rồi rút tay về. Tim Kim Thiên Ba chìm xuống đáy vực, anh ta vội vàng nói:
“Anna, anh nói thật mà, anh bị hãm hại. Anh cũng chưa từng đăng ký kết hôn với cô ta, những lời cô ta nói toàn là bịa đặt, thật đấy, anh không lừa em...”
Văn Tĩnh cười khẩy, mỉa mai nói:
“Kim Thiên Ba, anh lại mở mắt nói dối rồi. Sao anh có thể thích người phụ nữ có nhan sắc bình thường như vậy chứ? Này đồng chí nữ, cô là người yêu hiện tại của Kim Thiên Ba phải không? Tôi nói cho cô biết, Kim Thiên Ba là kẻ chuyên dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt phụ nữ, lời hắn nói một chữ cũng không tin được đâu!”
“Cô câm mồm! Anna, anh thật lòng yêu em, anh có thể moi t.i.m ra cho em xem!”
Kim Thiên Ba hoảng loạn lục lọi ngăn kéo, muốn tìm vật gì đó để chứng minh tấm chân tình của mình.
Dịch Anna ngán ngẩm ngăn hắn lại:
“Không cần phải làm vậy đâu. Chuyện giữa anh và đồng chí nữ này tôi không quan tâm lắm. Dù nói thế nào thì đứa bé trong bụng cô ấy cũng vô tội. Anh là ba đứa trẻ, anh phải chịu trách nhiệm!”
“Không... anh bị oan, anh là nạn nhân mà!”
Kim Thiên Ba như bị kích động, gào lên điên loạn. Anh ta không muốn chịu trách nhiệm, dựa vào đâu bắt anh ta chịu trách nhiệm chứ?
Anh ta mới là nạn nhân, tất cả đều do Văn Tĩnh, con đàn bà đê tiện này bày ra. Đứa bé này vốn không nên tồn tại càng không nên được sinh ra.
Điều khiến anh ta hoảng sợ hơn là giọng điệu của Dịch Anna. Tim Kim Thiên Ba rơi thẳng xuống vực thẳm, không dám nhìn vào ánh mắt lạnh lùng xa cách của cô.
“Nếu anh thực sự bị oan thì có thể mời công an đến giải quyết, nhưng đừng vì việc riêng của cá nhân anh mà làm ảnh hưởng đến thanh danh của xưởng dệt!”
Giọng điệu Dịch Anna trở nên nghiêm nghị. Bộ dạng t.h.ả.m hại như cha mẹ c.h.ế.t của Kim Thiên Ba càng khiến cô ấy thêm thất vọng. Người đàn ông này chỉ biết hưởng thụ thuận lợi, một khi gặp trắc trở là sụp đổ ngay, quá yếu đuối.
May mà Văn Tĩnh đến làm loạn, nếu không cô còn chưa phát hiện ra sự yếu đuối vô dụng của Kim Thiên Ba.
Đàn ông trăng hoa một chút không sao nhưng vô dụng thì không thể chấp nhận được.
“Anna, anh... Em cho anh chút thời gian, anh nhất định sẽ xử lý ổn thỏa, em tin anh đi!”
Kim Thiên Ba cố lấy lại tinh thần, khôi phục chút lý trí. Tiền đồ của anh ta không thể bị Văn Tĩnh phá hủy. Trước mắt phải dỗ dành người phụ nữ này đã, rồi về nhà bàn bạc với ba mẹ sau.
Dịch Anna cười nhạt không trả lời.
Cô quay sang nói với Văn Tĩnh:
“Đồng chí này, chuyện riêng của cô và Kim Thiên Ba xin mời về nhà giải quyết. Có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau, đừng làm ầm ĩ trước cổng xưởng nữa.”
“Tôi cũng đâu muốn làm ầm ĩ giữa chốn đông người, tôi cũng biết giữ thể diện chứ. Nhưng Kim Thiên Ba không chịu nhận mẹ con tôi, tôi biết làm thế nào, tôi cũng là cùng đường rồi!”
Văn Tĩnh vừa nói vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết. Dịch Anna nhíu mày, có chút thông cảm cho Kim Thiên Ba. Dây phải loại phụ nữ rắc rối này e là khó mà giải quyết êm đẹp được.
Nhưng tất cả những chuyện này chẳng liên quan gì đến cô ấy nữa rồi.
--
Hết chương 192.
