Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 258: Dùng Ma Pháp Đánh Bại Ma Pháp
Cập nhật lúc: 25/04/2026 01:01
Phương Đường để ý thấy Thành Thành cứ nhìn chằm chằm vào một quầy hàng, cô nhìn theo thì ra là một quầy vẽ kẹo đường. Xung quanh quầy có mấy đứa trẻ con đang vây kín. Một cậu bé có chiếc kẹo hình Tôn Ngộ Không được vẽ rất đẹp khiến mấy đứa trẻ khác vô cùng ghen tị vì không quay trúng được hình đó.
"Của tớ là Trư Bát Giới."
"Của tớ là bông hoa."
"Của tớ là Bạch Long Mã."
Mấy đứa trẻ khoe kẹo của mình, giọng điệu có chút tiếc nuối vì ai cũng muốn Tôn Ngộ Không, nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy.
"Đi xem vẽ kẹo đường đi, lâu lắm rồi không ăn."
Phương Đường đề nghị.
Tang Mặc tất nhiên là đồng ý rồi. Anh cõng Tiểu Võ lên vai, dặn dò:
"Con muốn đi tè thì bảo ba nhé, nếu tè dầm ra người ba là ba đ.á.n.h đòn nát m.ô.n.g đấy!"
"Dạ!"
Tiểu Võ ngoan ngoãn vâng dạ, cái m.ô.n.g nhỏ hơi ê ẩm. Ba đ.á.n.h đau lắm, lần trước cậu lỡ tè dầm lên người ba bị ăn đòn nhớ đời luôn.
Chủ quầy kẹo đường là một ông bác lớn tuổi. Quầy hàng rất nhỏ, chỉ có cái bếp lò đun nồi nước đường, bên cạnh đặt phiến đá trắng như ngọc và một cái bàn quay với đủ loại hình vẽ: Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Bạch Long Mã, dê, bò, hoa... Kim quay chỉ vào hình nào thì ông bác sẽ vẽ hình đó bằng nước đường. Hình phức tạp nhất là rồng và phượng hoàng nhưng rất ít người quay trúng, gần như là không có.
Lại có một cậu bé được bố mẹ dẫn đến mua kẹo, giá 5 xu một cái. Cậu bé quay mạnh một cái, kim quay xoay tít rồi từ từ chậm lại. Cậu bé và đám trẻ con xung quanh đều nín thở theo dõi, miệng lẩm bẩm:
"Rồng, nhất định phải là rồng, dừng ở rồng đi!"
Cậu bé rất muốn quay trúng hình con rồng. Lần nào đến miếu Thành Hoàng cậu cũng mua kẹo đường nhưng chưa bao giờ quay trúng hình rồng. Một chiếc kẹo hình rồng đã trở thành niềm ao ước cháy bỏng của cậu bé.
Kim quay ngày càng chậm, sắp đến ô hình rồng. Cậu bé hồi hộp tột độ, mắt dán c.h.ặ.t vào kim quay. Kim sắp dừng rồi, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ chỉ vào hình rồng. Mắt cậu bé sáng rực như ngọc, tin chắc lần này mình sẽ được toại nguyện.
Quả nhiên kim quay dừng lại chỉ đúng vào hình rồng. Cậu bé vừa định reo lên sung sướng thì kim quay vốn đã dừng hẳn bỗng nhiên nhích thêm một đoạn về phía trước, dừng ở hình con ong bên cạnh ô hình rồng.
Niềm vui sướng trên mặt cậu bé tắt ngấm, thay vào đó là sự thất vọng tràn trề. Cậu bé không hiểu tại sao kim đã dừng rồi mà lại còn nhích thêm được?
Ông chủ quầy cười đắc ý, thò tay vào trong cái thùng dưới bàn rồi tiếp tục vẽ kẹo, thủng thẳng nói:
"Một con ong mật!"
Tang Mặc liếc nhìn ông ta, trong lòng đã hiểu ra vấn đề. Anh nhìn quanh một lượt rồi đi đến tiệm sửa đồng hồ gần đó nói vài câu, rất nhanh đã quay lại. Chiếc kẹo hình con ong của cậu bé đã làm xong nhưng cậu bé chẳng muốn ăn chút nào, mếu máo sắp khóc.
Ba mẹ đang dỗ dành cậu bé nhưng cậu vẫn xị mặt ra. Tang Mặc mỉm cười với cậu bé:
"Quay lại lần nữa đi cháu, chắc chắn sẽ được hình rồng!"
"Không được đâu chú ơi, cháu quay bao nhiêu lần rồi chẳng lần nào trúng rồng cả."
Cậu bé mếu máo, ỉu xìu.
"Chú không lừa cháu đâu, cháu có muốn thử lại lần nữa không?"
Có lẽ sự tự tin của Tang Mặc đã truyền cảm hứng cho cậu bé. Cậu bé động lòng, chẳng cần hỏi xin ba mẹ, móc túi lấy ra 5 xu đưa cho ông chủ quầy hào phóng nói:
"Cháu quay lại lần nữa!"
"Được thôi!"
Ông chủ quầy nhận tiền nhưng trong bụng thầm nghĩ, có quay một vạn lần cũng đừng hòng trúng rồng, trừ phi hôm nào ông vui tính muốn vẽ rồng thì may ra.
Cậu bé chắp tay cầu khẩn vài cái, hít một hơi thật sâu rồi quay mạnh. Kim quay lại xoay tít, từ từ chậm dần. Nhưng lần này có vẻ không có duyên với rồng lắm còn cách ô hình rồng hai ô nữa thì kim quay sắp dừng lại. Mặt cậu bé xị xuống, biết ngay là không trúng mà.
Tang Mặc tiến lại gần bàn quay ngồi xổm xuống giả vờ xem, tay lén luồn xuống dưới bàn quay. Sau đó một màn thần kỳ xảy ra: kim quay đang sắp dừng lại bỗng nhiên nhích thêm một đoạn, chỉ đúng vào ô hình rồng rồi dừng hẳn.
Ông chủ quầy không kịp trở tay, mặt biến sắc, định thò tay vào trong thùng dưới bàn nhưng Tang Mặc đã cười nói:
"Vẽ rồng cho cậu bé này đi bác."
"Ông ơi, mau vẽ rồng cho cháu đi!"
Cậu bé sướng rơn cười toe toét đến tận mang tai. Cuối cùng cậu cũng có rồng rồi, mai đi học tha hồ mà khoe với các bạn.
Ông chủ quầy hậm hực rụt tay lại, lườm Tang Mặc mấy cái cảnh cáo. Thằng ranh con này giở trò sau lưng ông, thật chẳng ra gì!
Tang Mặc mặt lạnh tanh. Mấy cái trò vặt này anh biết từ hồi mười tuổi rồi.
Ông chủ quầy đành phải nén giận, vẽ cho cậu bé một con rồng sống động như thật. Cậu bé không nỡ ăn ngay, ăn vội con ong rồi cầm con rồng về nhà để mai mang đến lớp khoe.
"Chú ơi chú giỏi quá, chú là thần tiên sao?"
Cậu bé nhìn Tang Mặc đầy ngưỡng mộ, lời nói ngây thơ khiến mọi người dở khóc dở cười.
"Là do vận may của cháu tốt đấy, không phải chú giỏi đâu!"
Tang Mặc xoa đầu cậu bé, gật đầu chào bố mẹ cậu bé.
"Cháu chào chú, chào cô!"
Cậu bé lễ phép vẫy tay chào, cầm kẹo rồng vui vẻ ra về.
Đến lượt gia đình Phương Đường quay. Cô bảo Thành Thành quay trước còn hỏi cậu bé thích hình gì. Thành Thành chỉ vào hình rồng, mắt sáng lấp lánh lí nhí nói:
"Rồng ạ!"
Cậu bé cũng muốn có một con rồng để mang đến lớp khoe, các bạn chắc chắn sẽ ghen tị lắm.
Ông chủ quầy bĩu môi, tưởng rồng là rau cải ngoài chợ chắc. Lần này chắc chắn không có đâu, ông đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.
Để đề phòng bất trắc, tay ông chủ quầy đã thò sẵn vào trong thùng. Giống hệt lần trước, khi kim quay còn cách ô hình rồng ba ô thì sắp dừng lại nhưng bỗng nhiên lại nhích thêm. Ông chủ cười khẩy, thằng ranh con để xem mày đấu lại "định hải thần châm" của ông thế nào.
Kim quay dừng lại rồi lùi về phía ngược lại. Ông chủ cười đắc ý nhưng nụ cười chưa kịp tắt thì kim quay lại nhích về phía trước rồi lại lùi lại, cứ như đang chơi kéo co vậy.
Phương Đường dù không hiểu cũng nhận ra có điều bất thường. Cô lườm Tang Mặc, đúng là tính trẻ con.
Cuối cùng Tang Mặc cũng giành chiến thắng, kim quay dừng đúng ở ô hình rồng. Thành Thành nhảy cẫng lên vui sướng. Ông chủ quầy mặt mày ủ rũ, c.ắ.n răng vẽ thêm một con rồng nữa, mỏi nhừ cả tay. Hôm nay buôn bán lỗ vốn rồi.
"Hay là các cô chú đi chỗ khác vẽ nhé? Tôi dọn hàng đây."
Ông chủ vẽ xong rồng định dọn hàng về. Hôm nay gặp phải cao thủ, ông xin bái phục.
"Bác lo cái gì, có phải cháu không trả tiền đâu."
Tang Mặc móc ra 5 hào đưa cho ông, ông chủ quầy tươi tỉnh hẳn lên, ân cần hỏi:
"Các cô chú muốn vẽ hình gì nữa nào?"
Có tiền là dễ nói chuyện ngay, vẽ thêm rồng cũng được tất.
Nhưng Tang Mặc không định quay nữa. Anh bảo ông chủ vẽ thêm hai hình đơn giản, vẽ qua loa là được để cho Tiểu Văn và Tiểu Võ cầm chơi.
Ông chủ càng vui hơn nhưng cũng không làm qua loa, vẽ một con lợn ngộ nghĩnh và một con khỉ lanh lợi. Tiểu Văn và Tiểu Võ đều rất thích nhưng hai bé không ăn được chỉ cầm chơi thôi.
Rời khỏi quầy kẹo đường, Phương Đường thì thầm hỏi:
"Sao anh làm được thế?"
Tang Mặc cười bí hiểm, lấy từ trong túi ra một cục nam châm to tướng rồi nháy mắt đắc ý. Phương Đường vỡ lẽ, kim quay làm bằng sắt, ông chủ quầy dùng nam châm để gian lận, Tang Mặc dùng "ma pháp" đ.á.n.h bại "ma pháp", dùng cục nam châm to hơn nên anh thắng.
"Anh gian xảo thật đấy!"
Phương Đường mắng yêu.
"Ông chủ quầy kia cũng có tốt đẹp gì đâu, đi lừa trẻ con!"
Tang Mặc cười hì hì đáp lại, rồi đi trả nam châm cho tiệm đồng hồ. Cả nhà lại tiếp tục đi dạo.
--
Hết chương 258.
