Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 324: Cô Bé Tang Tĩnh
Cập nhật lúc: 30/04/2026 01:02
“Chúng ta muốn ăn cơm, Bạch Cốt Tinh cũng muốn ăn cơm, m.á.u là cơm của bà ấy, không có sai.”
Tiểu Văn vẫn chưa nói được câu quá dài, đứt quãng giải thích nguyên nhân. Bạch Cốt Tinh đâu phải là người, đương nhiên không thể lấy tiêu chuẩn của con người để áp đặt lên bà ấy. Bà ấy chỉ muốn no bụng thôi mà có gì sai đâu?
Sai là ở Tôn Ngộ Không và Đường Tăng.
Con người ăn thịt gà, đối với con gà mà nói thì con người chính là Bạch Cốt Tinh, chẳng phải cũng nên bị đ.á.n.h c.h.ế.t sao?
Tiểu Văn sau khi đọc Tây Du Ký, người cậu bé đồng cảm nhất lại là Bạch Cốt Tinh. Bởi vì bà ấy không có chỗ dựa, các yêu tinh khác trên trời đều có thần tiên chống lưng chỉ mình bà ấy không có, nên chỉ mình bà ấy phải c.h.ế.t còn lũ yêu quái khác đều bình an vô sự.
Sau khi cậu bé nói ra luận điểm này với ông chủ hiệu sách, ông chủ đã hoài nghi nhân sinh suốt ba ngày. Sau đó khi nói chuyện với cậu, ông chủ cung kính hơn hẳn lời lẽ cũng khách sáo, không còn coi Tiểu Văn là trẻ con nữa.
Tiểu Võ đầu óc đơn giản, tạm thời chưa tiêu hóa nổi vấn đề thâm sâu như vậy nhưng từ trước đến nay cậu bé luôn nghe lời anh trai. Anh bảo Bạch Cốt Tinh đáng thương thì chắc chắn là đáng thương rồi.
“Thật đáng thương!”
Tiểu Võ thở dài dành ba giây đồng cảm cho Bạch Cốt Tinh rồi ngáp một cái thật to, chui tọt vào chăn đi ngủ.
Chẳng mấy chốc, cậu nhóc đã ngủ say sưa, tiếng ngáy khò khè vang lên, m.ô.n.g còn chổng lên trời, nằm sấp như chú ếch con làm chăn phồng lên một cục. Tiểu Văn nhìn em trai với vẻ ghét bỏ rồi đạp một phát thằng em ngốc nghếch đang lấn sang chỗ mình sang một bên, sau đó cũng lăn ra ngủ.
Thoáng cái đã đến cuối tháng 7, thời điểm nóng nhất trong năm. Phương Đường hạ sinh một bé gái nặng đúng bốn cân. Lần này m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở cô đều nhẹ nhàng, việc học không bị ảnh hưởng, thời gian cũng rất khớp. Còn một tháng nữa mới hết nghỉ hè vừa kịp để cô ở cữ xong, hoàn toàn không làm lỡ việc đi học.
Cả Phương Đường và Tống Đan Linh đều thi đỗ cao học. An Tĩnh và Mã Hồng Mai thiếu vài điểm nên không đỗ nhưng họ cũng không quá thất vọng. Bằng cử nhân đã là rất tốt rồi, học lên thạc sĩ là dệt hoa trên gấm, không đỗ cũng chẳng sao, không ảnh hưởng đến việc phân phối công tác.
An Tĩnh, Mã Hồng Mai và Tống Đan Linh cùng nhau đến bệnh viện thăm. Cô bé con bụ bẫm nằm ngoan ngoãn, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại rất lanh lợi, gương mặt hội tụ hết nét đẹp của cả Tang Mặc và Phương Đường nhìn là biết ngay mỹ nhân tương lai.
“Xinh quá đi mất, lần đầu tiên tớ thấy đứa bé nào xinh thế này, tính nết cũng ngoan chẳng khóc quấy gì cả.”
Mã Hồng Mai ôm cô bé mãi không nỡ buông tay, quá đáng yêu. Tống Đan Linh đứng bên cạnh nhìn mà trỗi dậy bản năng làm mẹ, thậm chí có xúc động muốn kéo Phạm Bỉnh đi đăng ký kết hôn ngay lập tức. Nếu sinh được một cô con gái đáng yêu thế này thì chuyện kết hôn hình như cũng chẳng có gì đáng sợ.
“Phương Đường, giờ em đủ cả nếp lẫn tẻ rồi, hạnh phúc thật đấy!”
An Tĩnh cười nói.
“Chị với Lỗ Thuận Phong có thể sinh thêm một cô con gái nữa, song hỷ lâm môn.”
Phương Đường trêu chọc.
Tang Mặc từ bên ngoài đi vào, tay cầm cái tã ướt sũng. Vừa nãy con bé tè dầm, anh mang đi giặt ở phòng nước rồi phơi ngoài cửa sổ, lát nữa là khô ngay.
Sinh con vào mùa hè tuy nóng nhưng cũng có cái lợi là tã mau khô, trẻ con chỉ cần mặc cái yếm nhỏ là xong, không như mùa đông phải quấn trong ba tầng ngoài ba tầng như cái bánh ú.
An Tĩnh đỏ mặt hào phóng đáp:
“Chờ tốt nghiệp xong rồi tính, giờ không có sức.”
Cô ấy cũng muốn có con gái nhưng định chờ đi làm rồi mới sinh, lúc đó Tráng Tráng đi mẫu giáo rồi cô ấy mới rảnh tay được.
“Lỗ Thuận Phong bảo không muốn sinh con gái đâu.”
Tang Mặc vừa phơi tã vừa nói đùa.
“Sao thế? Anh ấy trọng nam khinh nữ à?”
Mã Hồng Mai trêu.
An Tĩnh cười bất lực, giải thích:
“Cái lão ngốc ấy bảo nhỡ con gái giống ba, sau này sợ không gả đi được, thà sinh con trai còn hơn, xấu thì xấu chút cũng chẳng ảnh hưởng chuyện lấy vợ.”
“Ha ha…”
Mã Hồng Mai và Tống Đan Linh cười phá lên. Phương Đường cũng cười không ngớt nhưng cô vừa sinh xong, cười mạnh quá là đau người, vừa cười vừa kêu ái ui đau mà vẫn vui.
“Bác sĩ dặn em đừng cười to, kiềm chế chút đi.”
Tang Mặc vội vàng xoa bóp cho cô nhưng Phương Đường không nhịn được. Cứ tưởng tượng đến khuôn mặt vuông vức của Lỗ Thuận Phong mà gắn vào con gái thì đúng là đường tình duyên hơi trắc trở thật.
Tống Đan Linh vội chuyển chủ đề sang chuyện cô ấy đến nhà Phạm Bỉnh, lúc này mọi người mới dứt tiếng cười.
“Ba mẹ anh ấy đều tốt lắm, nhà cửa cũng gọn gàng sạch sẽ. Lần đầu tiên tớ đến nhà, mẹ anh ấy lì xì cho tớ hẳn mười đồng đấy.”
“Chứng tỏ ba mẹ cậu ấy rất ưng em, mười đồng là lì xì to rồi.”
Mã Hồng Mai nói.
Tống Đan Linh đỏ mặt gật đầu, lí nhí:
“Phạm Bỉnh bảo ba mẹ anh ấy đặc biệt thích em.”
“Đan Linh nhà mình xinh đẹp, tính tình tốt lại là sinh viên đại học danh tiếng, gia cảnh cũng khá giả, cô gái tốt vạn người có một như thế nhà Phạm Bỉnh không thích mới lạ đấy.”
An Tĩnh trêu chọc.
“Đúng đấy, tiếc là chị không phải đàn ông, nếu không chị cũng theo đuổi Đan Linh.”
Mã Hồng Mai cũng góp vui.
Tống Đan Linh bị mọi người trêu đến đỏ bừng cả mặt, trong lòng lại thêm phần mong đợi về cuộc sống hôn nhân tương lai.
Cuộc hôn nhân lý tưởng nhất trong mắt cô ấy chính là giống như Phương Đường và Tang Mặc nhưng chắc là hơi khó.
Cô ấy không xuất sắc như Phương Đường, Phạm Bỉnh cũng không bằng Tang Mặc. Tuy nhiên cô ấy và Phạm Bỉnh sẽ cùng cố gắng, phấn đấu mua một căn nhà tây có vườn hoa trong thành phố giống như nhà Phương Đường. Cô ấy thực sự rất thích có một khu vườn để trồng hoa nuôi gà, thích biết bao.
Phương Đường nằm viện ba ngày, thực ra ngày thứ hai là có thể xuất viện rồi nhưng Tang Mặc và ông nội đều không yên tâm cứ bắt cô ở lại thêm hai ngày.
Về đến nhà Phương Đường bắt đầu ở cữ. Tháng 8 nóng nực, cũng may tầng một rất mát mẻ. Phương Đường cũng không dám bật quạt, sợ để lại di chứng hậu sản. Bác Trương chăm sóc rất tận tình cũng làm theo lời dặn của bác sĩ, đun nước lá ngải cứu cho cô tắm rửa. Nếu thực sự một tháng không tắm thì người ngợm chắc mọc dòi mất.
Cô bé con được đặt tên khai sinh là Tang Tĩnh vì đứa bé này không thích động đậy, trong bụng mẹ đã im thin thít, sinh ra rồi cũng rất yên tĩnh giống hệt Tiểu Văn hồi bé. Đói thì ư ử, ăn no thì ngủ cực kỳ dễ nuôi.
Có con rồi thời gian trôi qua vùn vụt, chớp mắt cái bé Tĩnh Tĩnh đã tròn một tuổi biết chạy lon ton khắp nhà, Tiểu Văn và Tiểu Võ cũng đến tuổi đi mẫu giáo.
“Tĩnh Tĩnh, chúng ta về nhà cụ nội nào!”
Hiện tại là cuối tháng 8, trời vẫn rất nóng, ban ngày không thể ra ngoài được nên Phương Đường chỉ có thể đưa con đi vào chập tối. Tiểu Văn và Tiểu Võ sáng nay đã đi cùng Tang Mặc rồi, ban ngày cô có việc, xe đạp không chở được ba đứa nên để Tĩnh Tĩnh ở lại chập tối mới đưa sang.
Cô bé ngoan ngoãn chạy lại, vóc dáng cao hơn bạn bè cùng trang lứa nửa cái đầu. Khuôn mặt con bé trắng nõn tròn trịa, tóc buộc hai chỏm vểnh lên trời, giữa trán điểm một nốt ruồi son trông y như b.úp bê trong tranh Tết đáng yêu vô cùng.
“Bác Trương, chúng cháu sẽ ở lại khu tập thể mấy ngày, bác có thể đưa Thành Thành về quê chơi, trước khi khai giảng quay lại là được ạ.”
Phương Đường bế con gái đặt lên ghế sau xe đạp rồi dặn dò bác Trương. Giờ còn một tuần nữa là đi học, bác Trương hoàn toàn có thể về quê chơi. Mấy năm nay cô và hai bà cháu bác Trương thân thiết như người một nhà.
--
Hết chương 324.
