Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 326: Giữa Anh Và Con Bé Đó, Em Chỉ Được Chọn Một

Cập nhật lúc: 30/04/2026 08:13

Tĩnh Tĩnh đứng một bên thưởng thức Tiểu Võ đấu vật nhưng cô bé không hề kích động như những đứa trẻ khác. Khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn luôn bình tĩnh, mắt cũng chẳng chớp lấy một cái, hơi thở vẫn rất đều đặn, ngay cả khi Tiểu Võ suýt ngã thì Tĩnh Tĩnh vẫn giữ vẻ bình thản như thường.

“Anh hai, móc chân trái!”

Tĩnh Tĩnh đột nhiên lớn tiếng nói một câu. Tiểu Võ đang hơi mất kiên nhẫn, nghe xong mắt sáng rực lên lập tức vươn chân móc vào chân trái đối thủ, lại nghe tiếng em gái:

“Vật ngã!”

Tiểu Võ không chút do dự, trở tay một cái quật ngã đối thủ xuống đất.

Động tác rất liền mạch dứt khoát, thắng rất đẹp mắt. Cậu bé bị quật ngã lớn hơn Tiểu Võ một tuổi, vóc dáng cao to, sức lực khỏe, bình thường đấu vật chưa thua bao giờ, hôm nay là lần đầu nếm mùi thất bại.

“Tiểu Võ thắng rồi!”

“Tiểu Võ giỏi nhất!”

Lũ trẻ reo hò ầm ĩ, Tiểu Võ kiêu hãnh ngẩng đầu dùng bàn tay mập mạp quẹt mạnh lên mặt mấy cái, làm mặt mũi đã lấm lem lại càng thêm nhem nhuốc.

Cậu bé thua cuộc tỏ ra rất ủ rũ nhưng cũng rất có phong độ, đi đến trước mặt Tiểu Võ nói:

“Lần sau đấu tiếp!”

“Được, lần sau tớ vẫn sẽ thắng!”

Tiểu Võ khí thế hừng hực, ưỡn n.g.ự.c nhỏ vô cùng đắc ý.

“Ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!”

Cậu bé hừ một tiếng liếc nhìn Tĩnh Tĩnh. Vừa nãy cậu nghe thấy con bé này lên tiếng bảo Tiểu Võ móc chân trái mình, sau đó cậu mới bị thua.

Tuy cậu không tin một con bé con lại có thể chỉ điểm đấu vật nhưng tai nghe thấy thì không thể giả được. Cậu nghe người lớn bảo phải tin vào sự thật, không được chủ quan phán đoán.

“Lần sau đấu vật, không cho em gái cậu nhắc bài.”

An Kiệt đưa ra yêu cầu.

An Kiệt năm nay năm tuổi mới chuyển đến khu tập thể. Trước kia cậu bé sống ở phương Bắc, ba cậu chức vụ rất cao nên tuy là người mới nhưng lũ trẻ trong khu đều coi cậu là thủ lĩnh.

Chỉ có Tiểu Võ là không phục, hai đứa vừa gặp nhau là đã so bì, nhất định phải phân cao thấp.

Lần trước đấu vật Tiểu Võ thua nhưng chơi bài thì Tiểu Võ thắng, b.ắ.n bi Tiểu Võ lại thua, hai bên ngang tài ngang sức bất phân thắng bại.

“Em gái tớ nhắc thì liên quan quái gì đến cậu!”

Tiểu Võ đốp lại.

“Cậu tự mình không thắng được nên mới để em gái giúp gian lận!”

An Kiệt tuy chỉ nghi ngờ nhưng trong lúc nóng giận buột miệng nói ra.

Mặt Tiểu Võ hơi đỏ lên, cảm thấy chột dạ, đúng là em gái giúp gian lận thật.

“Thế thì đã sao, ai bảo em gái cậu không lợi hại bằng em gái tớ!”

Tiểu Võ hét lên một cách hùng hồn.

Cậu có cô em gái lợi hại thế này là phúc khí của cậu. Em gái An Kiệt ngốc muốn c.h.ế.t, so với ngón chân cái của em gái cậu còn không bằng. Tiểu Võ nghĩ thế bỗng thấy hơi thương hại An Kiệt.

Đứa trẻ này tâm tư đơn giản, nghĩ gì đều hiện hết lên mặt. Ánh mắt nhìn An Kiệt ánh lên vẻ thương hại khiến An Kiệt khó hiểu. Hơn nữa tuy cậu cũng chê em gái mình ngốc nhưng lại không thích người ngoài nói bèn nổi nóng:

“Em gái tớ giỏi hơn em gái cậu!”

“Em gái tớ giỏi!”

“Em gái tớ mới giỏi!”

Hai đứa như hai con gà chọi cãi nhau túi bụi, ai cũng cho rằng em gái mình là nhất.

Tĩnh Tĩnh đảo mắt khinh thường nhìn hai ông anh ấu trĩ này, tiện tay bẻ một ngọn cây dại bên cạnh. Loại cây này thân có gai, hoa rất đẹp, hơi giống tường vi nhưng thân non có thể ăn được, là món ăn vặt tuổi thơ của lũ trẻ.

Mùa xuân là lúc cây non nhất, mùa hè thân non không nhiều nhưng vẫn có. Tĩnh Tĩnh cẩn thận bẻ một cọng tước vỏ ngoài, lộ ra phần thân xanh non ngon lành gặm nhấm.

“Ngon không?”

Bên cạnh vang lên tiếng nuốt nước miếng ừng ực. Là một cô bé khoảng hai tuổi mắt to tròn, mặt bầu bĩnh, buộc rất nhiều b.í.m tóc nhỏ trông cực kỳ đáng yêu. Cô bé cứ nhìn chằm chằm vào cọng cây trong tay Tĩnh Tĩnh nuốt nước miếng liên tục.

Cô bé chính là em gái của An Kiệt tên là An Tuệ. Ở Bắc Kinh cô bé chưa từng ăn món này bao giờ trông có vẻ rất ngon, An Tuệ thèm thuồng nuốt nước miếng.

“Ngon.”

Tĩnh Tĩnh thấy cô bé này khá thú vị cứ tưởng An Tuệ bằng tuổi mình, thực ra An Tuệ lớn hơn cô bé một tuổi, chỉ là vóc dáng thấp bé nên nhìn bằng nhau.

“Tớ cũng muốn ăn.”

An Tuệ chìa bàn tay mũm mĩm ra định bẻ một cọng ăn nhưng không cẩn thận bị gai đ.â.m, đầu ngón tay rướm m.á.u. Cô bé nhăn mặt nước mắt bắt đầu lưng tròng.

“Đừng khóc.”

Tĩnh Tĩnh nhíu mày, cô bé ghét nhất là mấy đứa hay khóc nhè.

An Tuệ sụt sịt mũi lập tức nín khóc. Cô bé cảm thấy chị gái nhỏ này giống như mẹ mình, cực kỳ nghiêm khắc khiến cô bé theo bản năng muốn ngoan ngoãn nghe lời.

Tĩnh Tĩnh bẻ một cọng, tước sạch vỏ rồi đưa phần thân non cho An Tuệ:

“Ăn đi!”

An Tuệ c.ắ.n một miếng thấy vị ngọt nhẹ, rất nhiều nước, là hương vị cô bé chưa từng được nếm, ngon tuyệt.

“Ngon quá, cảm ơn chị.”

An Tuệ vui sướng tít cả mắt, cong như vầng trăng khuyết. Ăn xong món quà vặt này, hai đứa trẻ cũng thân thiết hẳn lên. An Tuệ gọi Tĩnh Tĩnh là chị, Tĩnh Tĩnh gọi cô bé là em tiểu Tuệ.

Cả hai đều ăn ý hiểu lầm tuổi tác của đối phương. An Tuệ cho rằng Tĩnh Tĩnh là chị lớn, vì cô bé bình tĩnh, thông minh lại lợi hại như thế nên chắc chắn là một người chị toàn năng.

Còn Tĩnh Tĩnh thì thấy An Tuệ ngốc nghếch, chắc chắn là em gái rồi, cô bé phải chăm sóc tốt cho cô em ngốc này.

Tiểu Võ và An Kiệt vẫn đang mải tranh cãi xem em gái nhà ai giỏi nhất, trong khi hai cô em gái đã chơi đùa vui vẻ với nhau.

“Tiểu Tuệ, lại đây!”

“Tĩnh Tĩnh!”

Giọng hai đứa con trai đều khản đặc, cãi nhau mãi không ra ngô ra khoai, bọn họ quyết định để hai em gái đấu vật như vậy là phân thắng bại ngay.

“Dạ!”

An Tuệ ngoan ngoãn đáp lời, chạy lại như một cục bông, tay vẫn cầm cọng cây dại mà chị Tĩnh Tĩnh vừa bẻ cho.

Tĩnh Tĩnh chậm rãi bước tới mặt không biểu cảm, hai tay chắp sau lưng ra dáng cán bộ già, chỉ có điều vóc dáng hơi bé.

“Tiểu Tuệ, đấu với nó một trận!”

An Kiệt chỉ vào Tĩnh Tĩnh, ra lệnh.

Em gái xưa nay nghe lời cậu, chắc chắn sẽ không phản kháng.

“Tĩnh Tĩnh, cậu ta bảo em không giỏi!”

Tiểu Võ mách lẻo.

Hai cô bé đều không động đậy. An Tuệ vẻ mặt khó xử rối rắm vô cùng. Lời anh trai phải nghe nhưng cô bé không muốn bắt nạt chị, vì chị rất tốt rất tốt mà.

Tĩnh Tĩnh liếc nhẹ An Kiệt, ánh mắt có chút khinh thường. Tự mình thua lại muốn em gái gỡ gạc thể diện đúng là đồ vô dụng.

“Anh, không đ.á.n.h chị đâu!”

An Tuệ nghiêm túc từ chối.

Sức cô bé rất khỏe, ngay cả mấy chị ban năm tuổi cũng đ.á.n.h không lại, cô bé không thể bắt nạt chị được.

Mặt An Kiệt xị xuống, không thể tin vào tai mình. Đây vẫn là cô em gái mềm mỏng ngoan ngoãn thường ngày sao?

Trước kia cậu bảo em gái đi hướng Đông, em gái tuyệt đối không đi hướng Đông Nam giờ lại dám cãi lại cậu!

Buồn cười thật!

Cậu nhìn Tĩnh Tĩnh chằm chằm, trong lòng đã liệt Tĩnh Tĩnh vào dạng "hồ ly tinh", quá giỏi dụ dỗ người khác làm cho cô em ngốc nghếch của cậu mê muội đến mức từ bỏ cả ông anh ruột này.

“Tiểu Tuệ, giữa anh và con bé đó, em chỉ được chọn một người thôi!”

An Kiệt chỉ vào Tĩnh Tĩnh, bi phẫn hét lên.

--

Hết chương 326.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.