Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 333: Thành Công Thu Hút Vốn Đầu Tư Nước Ngoài
Cập nhật lúc: 01/05/2026 01:03
Có chủ nhiệm Đinh nâng đỡ, Phương Đường ở đơn vị mới như cá gặp nước. Cô phụ trách tiếp đãi khách nước ngoài. Hiện tại nền kinh tế đã mở cửa, Thượng Hải lại là thành phố trọng điểm cải cách của cả nước, thu hút vô số vốn đầu tư nước ngoài, ngày nào cũng phải tiếp đón những vị khách quý từ hải ngoại.
Bruce và Phương Đường đã là người quen cũ, nhà máy của gia tộc anh ta ở Thượng Hải đã đi vào hoạt động. Anh ta chủ động xin ở lại Thượng Hải làm việc, thỉnh thoảng lại chạy đến nhà Phương Đường ăn chực. Hơn nữa anh ta còn học được tiếng Trung lưu loát, thậm chí đang học cả tiếng Thượng Hải. Tên này rất có năng khiếu ngôn ngữ nên học cực nhanh, tiếng Thượng Hải nói đã ra dáng ra hình.
"Đường thân mến, tôi muốn giới thiệu cho cô một người bạn cũng là người yêu thích ẩm thực Trung Hoa giống tôi. Anh ấy tên là Donald cũng muốn sang đây đầu tư."
Bruce đột nhiên gọi điện thoại tới nói muốn giới thiệu đầu tư.
"Đầu tư vào lĩnh vực nào?"
"Cô đã nghe qua thương hiệu TR chưa?"
Bruce đổi sang nói về thương hiệu.
"Đương nhiên là biết, đó là thương hiệu xa xỉ nổi tiếng toàn thế giới. Nhà bạn anh sở hữu thương hiệu này á?"
Phương Đường vô cùng bất ngờ.
Sau khi vào Cục Ngoại sự, cô đã tìm hiểu về rất nhiều thương hiệu nước ngoài coi như mở mang tầm mắt cho cô gái quê mùa này. TR là thương hiệu cực kỳ nổi tiếng, bao gồm trang sức, nước hoa, quần áo, giày dép... Gia tộc này cũng là tài phiệt nổi danh ở nước ngoài, giống như gia tộc Bruce đều là những kẻ giàu nứt đố đổ vách.
"Đúng vậy, nhưng tình cảnh của Donald hơi đặc biệt. Anh ấy không được gia tộc coi trọng, tài nguyên có hạn cho nên anh ấy muốn đến Trung Quốc đầu tư, khai thác thị trường. Donald rất coi trọng Trung Quốc."
Bruce không nói sâu về đời tư của bạn.
Donald là con riêng, điều này ở gia tộc họ cũng chẳng có gì lạ, con riêng có rất nhiều. Nhưng mẹ Donald là một vũ nữ t.h.o.á.t y, sau đêm xuân với ba anh ta thì có t.h.a.i Donald. Mẹ anh ta muốn mượn con để leo cao kết quả lại bị bà cả diệt trừ.
Lúc đó Donald mới ba tuổi, được ba đón về nhà. Địa vị của anh ta rất lúng túng, từ nhỏ đã sống trong sự bắt nạt của anh chị em. Ba cũng không coi trọng anh, ông ta có mười hai đứa con trai, Donald chỉ là đứa mờ nhạt nhất trong số đó, dù có c.h.ế.t thì ông ta cũng chẳng đau lòng.
Donald hiểu rất rõ, ở lại gia tộc sẽ mãi mãi không ngóc đầu lên được, thậm chí còn có thể mất mạng cho nên anh quyết định đến Trung Quốc phát triển cũng coi như là một canh bạc.
Được ăn cả, ngã về không!
"Sao anh ta lại nghĩ đến việc tới Trung Quốc? Không phải tôi muốn làm anh ta nản lòng nhưng hiện tại Trung Quốc không có thị trường cho TR đâu."
Phương Đường nói thật lòng.
Người dân trong nước còn chưa lo xong cái ăn cái mặc, lấy đâu ra tiền nhàn rỗi mà mua đồ xa xỉ.
Donald đến đầu tư chắc chắn là ném tiền qua cửa sổ, cô không muốn làm hại bạn của Bruce.
"Yên tâm, Donald đầu tư không liên quan đến TR, anh ấy đã rời khỏi gia tộc rồi. Cụ thể đầu tư vào lĩnh vực nào thì phải khảo sát cụ thể mới quyết định được."
Bruce cười nói.
"Tôi hoan nghênh anh ta đến, cũng sẽ tranh thủ những điều kiện ưu đãi tốt nhất cho anh ta."
Phương Đường rất vui, Donald đến đầu tư chắc chắn sẽ do cô tiếp đãi, đây cũng coi như là thành tích công tác của cô.
Bruce yên tâm rồi, anh ta chỉ cần câu nói này. Thực ra ban đầu Donald định đi đầu tư ở Đông Nam Á nhưng bị anh khuyên ngăn. Anh cảm thấy Trung Quốc tiềm năng hơn Đông Nam Á, sau này chắc chắn sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ.
Hồi nhỏ anh từng được Donald cứu mạng nên hai người trở thành bạn tốt. Bruce biết dã tâm của Donald, anh ta không cam lòng cả đời bị gia tộc chèn ép làm một đứa con riêng bình thường. Mấy năm nay Donald giả ngây giả dại trong gia tộc mới có thể bình an trưởng thành. Anh ta là người thông minh và nhẫn nhịn, Bruce tin chắc bạn mình sẽ thành công, sẽ khiến đám anh chị em kia phải lác mắt.
Donald đến vào mùa thu, Phương Đường cùng Bruce ra sân bay đón anh ta.
"Chào mừng người anh em thân mến!"
Bruce dang rộng vòng tay, nhiệt tình ôm lấy bạn mình.
Hai người trạc tuổi nhau, trẻ trung tuấn tú nhưng tính cách hoàn toàn trái ngược. Bruce nhiệt tình, rạng rỡ như ánh mặt trời còn Donald thì trầm lặng u buồn, đôi mắt xanh thẳm như đại dương ẩn chứa vô vàn tâm sự.
"Xin chào, tôi là Donald!"
Donald đưa tay ra bắt tay Phương Đường.
Giọng nói của anh ta rất êm tai, ánh mắt cũng rất cuốn hút. Bruce bảo anh ta có dòng m.á.u của sáu nước do người mẹ vũ nữ t.h.o.á.t y có thân thế vô cùng phức tạp. Điều này cũng khiến Donald sở hữu ngoại hình vô cùng hoàn hảo, đứng ở đó như một bức tượng Hy Lạp.
"Xin chào, chào mừng anh đến Trung Quốc!"
Phương Đường mỉm cười nhẹ. Hiện tại cô là nhân viên Cục Ngoại sự, nói năng hành sự đều phải cẩn trọng không thể làm mất mặt đất nước.
Mấy ngày sau đó Phương Đường tháp tùng Donald và Bruce đi khảo sát khắp nơi. Trước đó cô đã tìm hiểu khá kỹ và đưa ra cho Donald một số gợi ý.
"Trung Quốc hiện đang trọng điểm hỗ trợ các ngành công nghiệp nặng, ô tô, hàng không, đóng tàu... đều có chính sách ưu đãi rất tốt, anh có thể cân nhắc."
Phương Đường cũng đang thăm dò.
Thực ra đây là mưu kế của chủ nhiệm Đinh. Quốc tế hiện tại siết rất c.h.ặ.t, đặc biệt là về khoa học kỹ thuật, rất nhiều quốc gia cấm xuất khẩu sản phẩm sang Trung Quốc vì sợ bị học trộm kỹ thuật.
Nếu có thể thu hút Donald đầu tư vào công nghiệp có hàm lượng kỹ thuật cao tại Trung Quốc thì có thể thuận lý thành chương mang kỹ thuật về nước nhưng điều này cần Donald cam tâm tình nguyện.
Donald cười khẽ, hỏi:
"Rốt cuộc là tốt đến mức nào?"
Phương Đường thầm mừng xem ra có cơ hội rồi.
Cô lưu loát giới thiệu các chính sách, quả thực rất ưu đãi. Có thể nói chỉ cần Donald đến đầu tư, anh ta chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền. Quốc gia cũng vì sự phát triển lâu dài nên mới đưa ra những lợi ích lớn như vậy.
Donald mặt không đổi sắc, không nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh ta, chỉ nói:
"Tôi sẽ suy nghĩ thêm, ba ngày sau sẽ trả lời cô Phương."
"Được!"
Phương Đường không hỏi thêm, cô cảm giác Donald sẽ không từ chối. Sau khi Bruce giới thiệu thân phận của Donald, cô đã nhờ người nghe ngóng về thân thế của anh chàng này. Gia tộc TR không phải gia đình bình dân nên rất dễ tìm hiểu.
Donald là người vô danh tiểu tốt, truyền thông đưa tin chỉ số thông minh của anh có vấn đề. Các anh chị em khác của anh đều rất xuất sắc, làm mưa làm gió trong công việc kinh doanh của gia tộc, duy chỉ có Donald đến nay vẫn chưa làm được trò trống gì, làm cái gì hỏng cái đó nên truyền thông nước ngoài đều bảo anh là kẻ ngốc, là nỗi bi ai của gia tộc TR.
Nhưng Phương Đường cảm thấy Donald chỉ đang diễn kịch, giống như một con sói hoang đang ngủ đông, không ai biết khi nào nó sẽ tung đòn tấn công. Đến Trung Quốc đầu tư là lựa chọn chính xác nhất của anh ta.
Donald chắc chắn cũng muốn lớn mạnh bản thân trong thời gian ngắn. Ngoài Trung Quốc có thể cho anh ta điều kiện tốt như vậy, các quốc gia khác không thể làm được. Phương Đường chắc chắn anh ta sẽ đồng ý.
Quả nhiên ba ngày sau, Donald gọi điện tới đồng ý đầu tư một nhà máy cơ khí chính xác. Toàn bộ thiết bị đều sẽ mua từ nước ngoài, trong đó có rất nhiều thiết bị trước đây nước ngoài không chịu xuất khẩu.
"Anh có thể vận chuyển những thiết bị đó về đây sao?"
Phương Đường không nhịn được hỏi.
Đây không phải là một hai cái máy, hải quan có chịu cho qua không?
"Đi vòng qua Hương Giang là được."
Donald đã sớm có kế hoạch. Mấy năm nay anh ta đâu chỉ giả ngây giả dại, anh ta có những mối quan hệ của riêng mình.
Hơn nữa Donald còn đưa ra điều kiện khắt khe hơn, yêu cầu phía Thượng Hải đưa ra nhiều ưu đãi hơn nữa. Đổi lại anh ta có thể cho phép người Trung Quốc nghiên cứu miễn phí những thiết bị đó.
--
Hết chương 333.
