Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 335: Tiểu Võ Đánh Nhau Ở Trường

Cập nhật lúc: 01/05/2026 01:03

Trong lòng Tang Mặc chợt thót một cái vô cùng ân hận. Anh thông minh từ nhỏ, học gì cũng nhanh nên vừa thấy Tiểu Võ tính toán vất vả như vậy thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Nhưng anh quên mất vợ mình cũng từng là người học hành không giỏi, lúc anh mắng Tiểu Võ chắc chắn trong lòng vợ rất khó chịu.

“Đường Nhi, anh sai rồi. Anh không đứng ở góc độ của Tiểu Võ để suy nghĩ, anh xin lỗi.”

Tang Mặc thành khẩn nhận lỗi. Sai là sai, anh thực sự không nên trách mắng con như vậy.

“Em không phải bảo anh sai, chỉ là sau này khi dạy con, anh nhất định phải đặt mình vào hoàn cảnh của con mà suy nghĩ. Tiểu Võ không ngốc, thằng bé chỉ ham chơi không tập trung chú ý được thôi. Hơn nữa con còn nhỏ mà, anh cứ vội vàng làm gì?”

Phương Đường cũng dịu giọng lại.

Tiểu Võ đúng là ham chơi thật, tâm trí không đặt vào việc học. Nghiêm khắc là cần thiết nhưng phải chú ý phương pháp.

“Đúng đúng đúng, không thể nóng vội được.”

Thái độ của Tang Mặc rất thành khẩn. Sai thì sửa, sau này anh sẽ chú ý hơn.

Tuy nhiên...

“Tiểu Võ vẫn cần phải yêu cầu nghiêm khắc, nếu không tâm tư của nó càng không để vào việc học.”

Tang Mặc nói.

Anh tuy không mong con trai út thi đỗ đại học danh tiếng nhưng cũng không thể để nó trở thành công t.ử bột ăn chơi lêu lổng. Dù có đi bộ đội thì có văn hóa và không có văn hóa cũng khác nhau một trời một vực.

Tang Mặc đã sớm hoạch định tương lai cho hai cậu con trai. Tiểu Võ thể lực tốt, phản ứng nhanh nhạy, là hạt giống tốt để đi lính nhưng anh muốn Tiểu Võ thi vào trường quân đội. Như vậy khi vào quân ngũ, xuất phát điểm sẽ cao hơn một chút. Thi vào trường quân đội cũng không dễ dàng gì, kiến thức văn hóa chắc chắn phải học cho tốt.

Phương Đường cũng rất tán đồng:

“Yêu cầu nghiêm khắc là chắc chắn rồi nhưng phải chú ý phương pháp. Chúng ta đặt mục tiêu học tập cho Tiểu Võ đừng quá cao, thằng bé không giống Tiểu Văn.”

Chỉ số thông minh của Tiểu Văn rất cao lại tự giác học tập, người lớn không cần phải giám sát. Tiểu Võ tuy không ngốc nhưng thằng bé thực sự không thích học. Nếu cho Tiểu Võ luyện võ thì nó tuyệt đối sẽ học rất nhanh.

Hai anh em thiên phú khác nhau, yêu cầu đương nhiên cũng không thể giống nhau.

Hai vợ chồng đạt được sự thống nhất trong việc giáo d.ụ.c con cái, một người đóng vai thiện, một người đóng vai ác hiệu quả rất tốt. Chỉ có điều cậu con trai Tiểu Võ này gan quá to, luôn gây ra những chuyện động trời khiến người lớn đau đầu không thôi.

Mấy ngày nay Phương Đường bận rộn chuyện nhà máy của Donald đến sứt đầu mẻ trán, Tang Mặc còn bận hơn cô. Hai vợ chồng đi sớm về khuya, về đến nhà thì con cái cơ bản đã ngủ hết. May mắn có bác Trương giúp nên đỡ cho họ bao nhiêu việc.

Hôm nay Phương Đường đang chuẩn bị tài liệu họp ở văn phòng, lát nữa họp xong phải báo cáo công việc thì điện thoại reo, là cô giáo mầm non gọi tới.

“Mẹ Tiểu Võ đấy ạ? Tôi là cô Đường đây.”

Cô giáo mầm non là một phụ nữ khoảng 30 tuổi, năng lực chuyên môn rất tốt cũng rất kiên nhẫn với trẻ.

“Chào cô Đường, có phải Tiểu Võ gây họa ở trường không ạ?”

Tim Phương Đường đập thót một cái, linh cảm chẳng lành.

Cô giáo gọi điện đến thì tám chín phần mười là không có chuyện tốt đẹp gì.

Từ khi Tiểu Võ đi mẫu giáo, thỉnh thoảng cô lại nhận được điện thoại của cô giáo. Không phải Tiểu Võ cãi nhau với bạn trong giờ ngủ trưa thì là làm hỏng bàn học hoặc là phá hỏng bộ xếp hình của trường. Sức tàn phá của thằng nhóc này thật kinh người.

Cũng may là Tiểu Võ chưa bao giờ bắt nạt bạn bè, điều này khiến Phương Đường rất yên tâm.

“Mẹ Tiểu Võ đừng lo lắng quá, chuyện là thế này. Tiểu Võ đ.á.n.h nhau với một bạn nam lớp lớn, không cẩn thận làm bạn ấy bị thương ở tay. Hiện tại phụ huynh bạn nam đó không chịu bỏ qua, cô có thể đến trường một chuyến được không?”

Cô Đường kể lại đầu đuôi sự việc.

“Lát nữa tôi có cuộc họp quan trọng. Hay là thế này đi, tôi gọi điện cho chồng tôi bảo anh ấy qua đó nhé!”

Phương Đường lo sốt vó, gãy tay rồi, không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cô cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ. Tiểu Võ tuy nghịch ngợm nhưng chưa bao giờ chủ động bắt nạt người khác, lần này không biết vì nguyên nhân gì mà đ.á.n.h nhau?

Tang Mặc không có ở công ty, An Tĩnh nghe máy bảo anh ấy đã đi gặp khách hàng.

Bất đắc dĩ, Phương Đường đành gọi điện cho ông Tang, nhờ ông đến trường mẫu giáo một chuyến.

“Ông nội ơi, Tang Mặc đang ở bên ngoài, con không liên lạc được. Con sắp phải vào họp rồi nên phiền ông đến trường mẫu giáo một chuyến. Tiểu Võ đ.á.n.h gãy tay bạn rồi, ông đừng mắng Tiểu Võ vội mà hỏi rõ nguyên nhân đã ạ!”

“Đánh gãy tay? Không thể nào, Tiểu Võ sẽ không vô cớ đ.á.n.h người!”

Ông Tang rất tin tưởng chắt trai mình. Nó là do ông cầm tay chỉ việc dạy dỗ, không phải loại ỷ thế h.i.ế.p người.

“Cô giáo gọi điện báo thế ạ, cho nên con mới thấy lạ. Ông qua đó trước giúp con, con họp xong sẽ qua ngay.”

Phương Đường cũng bối rối, cứ cảm thấy có ẩn tình gì đó.

“Được, con đừng vội. Nếu là lỗi của Tiểu Võ nhà mình thì xin lỗi người ta, phải bồi thường thì bồi thường còn phải phạt thằng nhóc này thật nặng nữa.”

Ông Tang nói.

“Vâng, con cũng nghĩ vậy, phiền ông nội ạ.”

Phương Đường gọi lại cho cô Đường, báo rằng họp xong cô sẽ qua,nhờ ông nội xử lý trước.

Cũng may phần báo cáo công việc của cô nằm ở nửa đầu cuộc họp. Phương Đường xin phép chủ nhiệm Đinh trước, ông ấy đồng ý cho cô về sớm sau khi báo cáo xong.

Phương Đường báo cáo về tình hình công ty của Donald. Mấy ngày nay cô luôn theo sát dự án này nên nắm rất rõ. Báo cáo thành công xong, chủ nhiệm Đinh ra hiệu cho cô. Phương Đường rời cuộc họp sớm rồi đạp xe vội vã đến trường mẫu giáo.

Dựng xe xong Phương Đường chạy vội đến văn phòng cô Đường. Từ xa đã nghe thấy giọng ông nội oang oang:

“Đừng tưởng lão đây không đ.á.n.h đàn bà nhé, bà thử nói tục câu nữa xem, lão đập gãy răng bà đấy!”

“Ối giời ơi... Cả nhà già trẻ lớn bé đều là quân thổ phỉ cướp bóc à, đến bà già cũng đ.á.n.h. Cháu tôi bị chúng nó đ.á.n.h gãy tay, mạng cũng sắp đi tong rồi, giờ ông còn muốn đ.á.n.h c.h.ế.t tôi à? Nào, ngon thì đ.á.n.h đi, có bản lĩnh thì đ.á.n.h c.h.ế.t tôi đi, tôi có thành ma cũng không tha cho cả nhà các người!”

Một giọng chua ngoa vang lên. Phương Đường nhíu c.h.ặ.t mày rảo bước nhanh hơn. Loại bà già đanh đá này, ông nội là người quang minh lỗi lạc e là không đối phó nổi.

Ông Tang tức muốn hộc m.á.u. Ông thà đối đầu với mười mấy tên địch còn hơn phải dây dưa với mụ đàn bà chanh chua này. Mụ già c.h.ế.t tiệt này cứ cố tình sấn sổ vào người ông làm ông chẳng có chỗ nào mà lùi.

Lại không thể động thủ với mụ già này, chỉ cần chạm vào mụ một cái là mụ lu loa lên là ông sàm sỡ còn dọa báo công an, mặt mũi già nua của ông biết giấu vào đâu.

“Cái ngữ đanh đá như bà thì dạy dỗ được đứa trẻ nào t.ử tế chứ? Tôi thấy đ.á.n.h là đúng, thằng nhóc nhà bà đáng bị đ.á.n.h lắm!”

Ông Tang lách người sang một bên né tránh đòn tấn công của bà già. Ông đã tìm hiểu rõ ràng, thằng nhóc kia đáng bị như thế, Tiểu Võ đ.á.n.h đúng lắm chẳng có tí sai nào.

“Ông nói tiếng người đấy à? Cháu tôi ngoan lắm, hơn gấp trăm lần thằng nhóc nhà ông. Thằng thổ phỉ con nhà ông sau này chắc chắn đi tù, tí tuổi đầu đã hung hăng như thế, lớn lên không g.i.ế.c người phóng hỏa mới lạ!”

Bà già trừng mắt nhìn Tiểu Võ đầy ác độc thậm chí còn vươn tay định cào mặt cậu bé. Cháu trai là cục vàng cục bạc của bà ta, dám bắt nạt cháu bà ta thì dù có đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng chưa hả giận.

--

Hết chương 335.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.