Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 357: Phiên Ngoại 12 (hết)

Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:47

Cả hai bên thông gia đều đinh ninh rằng An Kiệt và Tang Tĩnh đang hẹn hò. Họ cũng chẳng phản đối gì, thân càng thêm thân cũng tốt. Nhưng hai người này cứ lửng lơ con cá vàng, bao nhiêu năm trôi qua vẫn chưa đả động gì đến chuyện cưới xin, trong khi con của Tang Võ và An Tuệ đã biết đi mua nước tương rồi.

Phương Đường sốt ruột quá bèn gọi điện thăm dò ý con gái.

"Ai bảo bọn con đang yêu nhau ạ?"

Tang Tĩnh thấy buồn cười, cô và An Kiệt chỉ là bạn bè thân thiết hơn bình thường một chút, sao lại nâng tầm lên thành yêu đương rồi?

"Không yêu nhau thì thằng Kiệt ngày nào cũng chạy sang nhà con làm gì? Tĩnh Tĩnh, con cũng đừng có mà bạc tình bạc nghĩa. Thằng Kiệt là đứa tốt, một lòng một dạ với con, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, ngoại hình cũng không tệ. Cái tính nết dở hơi của con chỉ có nó chịu được thôi."

Phương Đường tận tình khuyên bảo con gái. Vợ chồng bà thừa biết tính tình con gái mình cổ quái, con trai bình thường không ai trị được. Hồi nhỏ bà còn đưa Tang Tĩnh đi khám bác sĩ tâm lý, bác sĩ bảo cô bé tình cảm hơi lạnh nhạt không ảnh hưởng gì đến cuộc sống nhưng chuyện yêu đương sẽ hơi khó khăn.

Giờ vất vả lắm mới có một An Kiệt, Phương Đường thật lòng mong hai đứa có thể kết hôn ngay tại chỗ, trói c.h.ặ.t nhau cả đời.

Tang Tĩnh im lặng, cô đang suy nghĩ về lời mẹ nói.

"Tĩnh Tĩnh, mẹ hiểu con. Con cứ luôn miệng bảo mình ích kỷ chỉ muốn được người khác che chở chăm sóc, không muốn chăm sóc ai. Nhưng mẹ biết con không phải như vậy, con chỉ là không quan tâm đến người ngoài thôi. Với những người con để ý, con còn lo lắng hơn bất cứ ai. Con thử nghĩ xem, An Kiệt có phải là người con để ý không?"

Phương Đường hỏi.

"Con không biết."

Tang Tĩnh thành thật trả lời, cô không xác định được vị trí của An Kiệt trong lòng mình quan trọng đến mức nào.

"Vậy con hãy tự hỏi lòng mình xem, nếu An Kiệt xảy ra chuyện thì con có lo lắng không? Sống một mình khó tránh khỏi cô đơn, hai người ở bên nhau tuy có lúc va chạm nhưng phần nhiều là ngọt ngào. Tĩnh Tĩnh à, hôn nhân không đáng sợ như con nghĩ đâu, tìm đúng người con sẽ rất hạnh phúc. Mẹ mong con tìm được người chồng biết quan tâm yêu thương con. An Kiệt thực sự rất tốt."

Phương Đường cũng không khuyên sâu thêm nữa. Tang Tĩnh là người có chủ kiến, nói nhiều cũng vô ích, phải để con bé tự mình nghĩ thông.

Đêm nay Tang Tĩnh lại mất ngủ. Cô rót một ly rượu vang đỏ, ra ban công ngắm trăng, dưới chân là chú ch.ó Ha Ha đang nằm.

Suy nghĩ cả đêm vẫn không thông, quầng thâm mắt lại đậm thêm một chút.

Mấy ngày sau đó An Kiệt không đến, anh ta đi công tác nước ngoài phải một tuần sau mới về.

"Thương vụ này đàm phán thành công thì công ty yên tâm sống khỏe trong vòng 5 năm tới."

Trước khi đi An Kiệt hào hứng nói, rõ ràng thương vụ này rất quan trọng liên quan đến tương lai của công ty.

Tang Tĩnh tuy là chủ tịch hội đồng quản trị nhưng chưa bao giờ tham gia vào việc kinh doanh cũng chẳng hiểu gì, mọi việc đều do An Kiệt lo liệu. Cô và Ha Ha đưa An Kiệt ra sân bay.

An Kiệt đi rồi, mấy ngày đầu Tang Tĩnh thấy hơi không quen. Tài nấu nướng của cô tệ hại, chỉ biết nấu chín thức ăn. Trước kia cô không quan trọng chuyện ăn uống, chín là ăn được nhưng giờ lại thấy nuốt không trôi.

Bát mì nấu xong ăn được hai miếng, Tang Tĩnh chán nản vứt đũa định gọi đồ ăn ngoài. Bắt đầu đếm ngược còn một tuần nữa anh ta mới về, cô phải ăn cơm hộp cả tuần rồi.

Tang Tĩnh bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ giữa cô và An Kiệt. Tuy cô ích kỷ nhưng cũng không thể cứ mãi không đáp lại tình cảm của người ta, treo tình cảm của một người đàn ông lơ lửng như vậy là đáng xấu hổ.

Cho nên hoặc là cô nói rõ ràng với An Kiệt hoặc là kết hôn.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Tang Tĩnh quyết định nói rõ ràng. Cô vẫn không muốn kết hôn, không phải không thích An Kiệt mà là không tin tưởng mình có thể vun vén tốt cuộc sống hôn nhân.

Cô và An Kiệt có quan điểm sống khác nhau.

Giống như chuyện của Ha Ha trước kia, nếu là cô thì cô sẽ lập tức quay về để gặp mặt Ha Ha lần cuối. Cô và An Kiệt có tiêu chuẩn đ.á.n.h giá sự việc khác nhau. Trong lòng cô Ha Ha quan trọng hơn bất cứ ai và bất cứ việc gì.

Còn trong lòng An Kiệt, có quá nhiều thứ quan trọng và đều quan trọng hơn Ha Ha.

Không chỉ riêng chuyện Ha Ha mà là thái độ xử lý vấn đề. Cuộc sống hôn nhân sẽ gặp phải đủ loại vấn đề, nguyên tắc của hai người không giống nhau thì tất nhiên sẽ nảy sinh mâu thuẫn, sau đó là những cuộc cãi vã không hồi kết.

Tang Tĩnh ghét cuộc sống như vậy, cô thà sống một mình cho thanh tịnh còn hơn.

Nhưng rất nhanh cô đã gặp rắc rối. Buổi tối An Kiệt gọi điện về, Tang Tĩnh nói chuyện bâng quơ với anh ta.

"Mai là ký hợp đồng rồi, ký xong anh về ngay."

An Kiệt cười nói, mắt sáng lên. Lần này về anh ta định cầu hôn Tang Tĩnh, tuy cũng đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối.

Nhưng anh ta sẽ không bỏ cuộc.

"Ừ."

Tang Tĩnh đáp hờ hững, đợi An Kiệt về cô cũng muốn nói rõ ràng mọi chuyện.

Ha Ha đang chơi một mình bên cạnh, đồ chơi vương vãi khắp sàn. Tang Tĩnh nói chuyện với An Kiệt một lúc lâu, đang định cúp máy thì Ha Ha đột nhiên rên rỉ đau đớn, người bắt đầu co giật, sùi bọt mép.

Tang Tĩnh hoảng hốt vứt điện thoại lao đến ôm Ha Ha nhưng Ha Ha không kêu thành tiếng, co giật càng dữ dội hơn. An Kiệt trong điện thoại hét lên:

"Tĩnh Tĩnh, sao thế?"

"Ha Ha bị bệnh rồi, em đưa nó đi bệnh viện đây, nói chuyện sau nhé!"

Tang Tĩnh cúp máy, bế thốc Ha Ha chạy vội xuống lầu, dép lê cũng chưa kịp thay. Đầu dây bên kia, An Kiệt nhìn màn hình điện thoại, lo lắng vò đầu bứt tai. Anh ta nhớ lại lần đầu tiên Ha Ha gặp chuyện, Tang Tĩnh gọi điện báo tin.

Kết quả anh ta và Tang Tĩnh xa cách bao nhiêu năm, lần này vất vả lắm mới làm lành được, anh ta không thể bỏ lỡ cơ hội nữa.

An Kiệt vò đầu bứt tóc hạ quyết tâm. Anh ta gọi điện cho đối tác, thành khẩn nói về biến cố gia đình.

"Chú ch.ó cưng của tôi gặp chuyện rồi, tôi phải bay về ngay. Nó đang rất cần tôi, tôi không muốn để lại nuối tiếc."

"Xin lỗi ngài, hợp đồng tôi không thể trực tiếp ký, mong ngài thông cảm. Ha Ha là bạn cũng là người thân của tôi, tôi không thể để nó cô đơn trong phòng cấp cứu, tôi phải về."

An Kiệt trình bày rõ tình hình. Anh ta cũng đã lường trước hậu quả xấu nhất là đối phương cảm thấy anh ta thiếu thành ý, đổi ý không ký hợp đồng nữa. Nếu thật sự như vậy cũng đành chịu, anh ta không muốn lại phải hối hận.

Vừa nãy qua điện thoại thấy Ha Ha đau đớn như vậy, anh ta sợ lại lặp lại bi kịch lần trước, như vậy anh ta và Tang Tĩnh có lẽ thực sự sẽ không còn cơ hội nào nữa.

May mắn thay đối tác rất dễ nói chuyện, còn tỏ ra rất thông cảm vì ông ấy cũng nuôi ch.ó và coi như thành viên trong gia đình.

"Cảm ơn ngài!"

An Kiệt thở phào nhẹ nhõm, bảo trợ lý đặt vé máy bay ngay trong ngày và ở lại ký hợp đồng thay mình còn anh ta bay về nước ngay trong đêm.

Tang Tĩnh túc trực ở bệnh viện cả đêm. Ha Ha nuốt phải dị vật bị hóc, may mà cô đưa đến kịp thời, phẫu thuật lấy dị vật ra, đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn yếu cần ở lại viện theo dõi ba ngày.

Khi An Kiệt hớt hải chạy về thì Ha Ha vẫn chưa xuất viện. Tang Tĩnh ra ngoài giải quyết chút việc. Nhìn thấy cậu chủ, Ha Ha vui sướng vẫy đuôi rối rít l.i.ế.m đầy mặt anh ta. An Kiệt nghe bác sĩ nói tình hình ổn định mới thở phào nhẹ nhõm.

Tang Tĩnh vừa xong việc thì nhận được điện thoại của An Kiệt, bảo đã đón Ha Ha xuất viện về nhà rồi, bảo cô về thẳng nhà luôn.

Cô chạy về nhà ngửi thấy mùi thơm nức mũi. An Kiệt đang hầm canh thịt bò trong bếp, Ha Ha ngồi chồm hổm dưới chân anh ta, nước miếng chảy ròng ròng.

"Về rồi à? Canh thịt bò sắp được rồi."

An Kiệt quay đầu lại cười rồi tiếp tục nấu nướng.

Tang Tĩnh ngẩn người, ngạc nhiên hỏi:

"Chẳng phải hôm nay anh ký hợp đồng sao?"

"Trợ lý ký thay rồi."

Giọng An Kiệt rất nhẹ nhàng như đang nói chuyện bình thường.

"Nước miếng rớt đầy sàn rồi kìa."

An Kiệt cúi đầu mắng yêu Ha Ha, thấy nó thèm thuồng quá bèn gắp miếng thịt bò cho nó ăn. Ha Ha đớp gọn miếng thịt, nhai ngấu nghiến đầy mãn nguyện.

Tang Tĩnh giật giật khóe miệng nhắc nhở:

"Nó vừa phẫu thuật xong, đừng cho ăn nhiều thịt quá."

"Bác sĩ dặn rồi, chỉ cho ăn một miếng thôi. Anh nấu cháo thịt bò cho Ha Ha đây."

An Kiệt nấu xong, bưng đồ ăn lên bàn còn mở chai rượu vang đỏ. Ha Ha ấm ức nằm một bên l.i.ế.m cháo thịt.

Không khí có chút tĩnh lặng. Hai người uống rượu không ai nói gì. An Kiệt nghe điện thoại trợ lý báo đã ký xong hợp đồng.

Sau đó ông chủ đối tác cũng gọi điện đến ân cần hỏi thăm Ha Ha.

An Kiệt gọi video cho ông ấy xem Ha Ha đang ăn cháo, cười nói:

"Vừa phẫu thuật xong, giờ vẫn còn hơi yếu, cảm ơn ngài đã quan tâm."

"Không sao là tốt rồi. An thân mến, thực ra hôm qua tôi vẫn còn do dự về việc ký hợp đồng với cậu nhưng sau cuộc điện thoại của cậu, tôi đã quyết định dứt khoát. Cậu có thể yêu thương ch.ó như tôi, tôi rất vui. Hy vọng cậu tìm được một người vợ cũng yêu ch.ó như cậu. Tôi tìm được rồi, hạnh phúc lắm!"

"Tôi cũng tìm được rồi, định hôm nay cầu hôn đây, sau này cũng sẽ rất hạnh phúc."

An Kiệt không chịu kém cạnh, anh ta và Tang Tĩnh sau này nhất định sẽ rất hạnh phúc.

"Ha ha, chúc cậu may mắn!"

"Cảm ơn ngài!"

An Kiệt cúp máy, định quay lại bàn ăn thì thấy Tang Tĩnh đang dựa vào khung cửa nhìn anh ta cười như không cười.

Mặt anh ta đỏ bừng, xấu hổ muốn c.h.ế.t lí nhí giải thích:

"Anh... anh nói chuyện với đối tác, ông ấy rất quan tâm đến Ha Ha."

Tang Tĩnh cười cười không nói gì. Ánh mắt sâu thẳm của cô khiến An Kiệt áp lực vô cùng, chột dạ không biết cô nghe được bao nhiêu.

"Cái đó... em nghe thấy rồi phải không? Thực ra anh định ăn xong mới nói nhưng nếu em nghe thấy rồi thì anh nói luôn nhé. Tĩnh Tĩnh, anh thích em, chúng mình kết hôn được không? Ha Ha nó cũng mong chúng mình kết hôn đấy."

An Kiệt lấy hết can đảm nói một lèo. Ha Ha hưng phấn chạy tới, vẫy đuôi lia lịa giữa hai người.

Tang Tĩnh vẫn im lặng vẻ mặt rất bình tĩnh. Tim An Kiệt như treo ngược lên cổ họng, thấp thỏm nói:

"Trước kia anh không hiểu suy nghĩ của em lắm cứ tưởng bạn bè rất quan trọng. Nhưng giờ anh hiểu rồi, bạn bè không quan trọng bằng em và Ha Ha. Dù có chuyện tày đình gì đi nữa, em và Ha Ha vẫn luôn xếp vị trí số một!"

"Anh không thấy em ích kỷ, lạnh lùng sao?"

Tang Tĩnh hỏi ngược lại.

"Đương nhiên là không, em đối với Ha Ha rất tốt mà, đối với anh... cũng khá tốt."

An Kiệt cười ngây ngô. Lúc anh ta khó khăn nhất, chính Tang Tĩnh đã giúp đỡ về tiền bạc để công ty phát triển được như ngày hôm nay.

"Vậy thử xem sao!"

Tang Tĩnh nói xong liền đi vào phòng. Ngoài ban công lạnh c.h.ế.t đi được. Vừa nãy cô cũng nghĩ thông suốt rồi, thử xem cũng chẳng mất gì, không hợp thì chia tay thôi.

Cô cũng khá hưởng thụ sự chăm sóc của An Kiệt. Mấy ngày anh ta đi công tác, cô sống chẳng ra sao cả.

Cho nên cứ ở bên nhau đi.

Như thế cô đỡ phải gọi đồ ăn ngoài.

"Hả? Tĩnh Tĩnh, em đồng ý rồi á?"

An Kiệt mừng rỡ chạy theo, luống cuống tay chân.

"Là thử xem thôi, không hợp thì chia tay."

Tang Tĩnh nhắc nhở.

"Không thể nào không hợp được, chúng mình là trời sinh một cặp, hồi bé các cô chú đã bảo em là vợ anh rồi."

An Kiệt hớn hở nói.

Tang Tĩnh lườm anh ta một cái. Lời nói đùa của trẻ con mà cũng tin là thật, đồ ngốc.

An Kiệt hành động rất nhanh, ngay trong ngày hôm đó đã chạy về nhà dọn hành lý sang gọi là sống thử, sau đó đường hoàng sống chung.

Ba tháng sau dưới sự đeo bám dai dẳng của An Kiệt, Tang Tĩnh cuối cùng cũng đồng ý kết hôn với anh ta nhưng yêu cầu chỉ đi du lịch kết hôn mà không tổ chức rình rang. Người lớn hai nhà tuy không đồng ý nhưng cũng hết cách, đành phải chiều theo ý bọn trẻ.

Cuộc sống sau hôn nhân quả thực rất hạnh phúc, Tang Tĩnh rất hưởng thụ. Cô còn làm một bộ phim về đề tài thú cưng, nhân vật chính chính là Ha Ha, lấy đi bao nước mắt của khán giả và đương nhiên cũng kiếm được rất nhiều tiền.

Năm Tang Tĩnh 38 tuổi, cô đột nhiên muốn thử trải nghiệm quá trình nuôi con, sau đó sinh hạ một cặp sinh đôi. Cô vẫn luôn nghĩ mình sẽ sớm ly hôn nhưng cứ thế trôi qua, một ngày nọ soi gương cô chợt phát hiện mình và An Kiệt đã sống bên nhau như đôi vợ chồng già từ lúc nào không hay.

Cuộc sống thực ra bình dị như thế nhưng cũng rất hạnh phúc.

-Hết-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 357: Chương 357: Phiên Ngoại 12 (hết) | MonkeyD