Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng - Chương 206
Cập nhật lúc: 23/02/2026 15:01
Giang Đường gật đầu: “Y Y, nếu gặp khó khăn gì cứ tìm em, tìm Phó Tư Niên hoặc chủ nhiệm Dương, mọi người sẽ giúp chị.”
Giang Đường dắt tay Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, trước khi đi còn quay lại nhìn Lý Quế Hoa và Lý Vệ Quốc một cái thật sâu.
Ánh mắt đó chứa đầy sự cảnh cáo như lời nhắc nhở cô vừa để lại: chuyện của Hoàng Y Y không chỉ là chuyện riêng của cô ấy mà cả khu tập thể đang dõi theo đấy.
Cuối cùng, Giang Đường đưa con về cùng Tống Viễn Dương.
Đi được một đoạn, Giang Đường vẫn nghe thấy tiếng c.h.ử.i rủa của Lý Quế Hoa và tiếng thắc mắc của Lý Vệ Quốc vọng ra từ phòng bệnh.
Hai mẹ con họ vẫn vô tâm, ích kỷ như thế, giống hệt lúc gào lên đòi “giữ con” đêm qua, chẳng màng sống c.h.ế.t của Hoàng Y Y.
Giữa những âm thanh hỗn tạp ấy, giọng nói của Hoàng Y Y vang lên trong trẻo, rõ ràng.
Cô nói: “Lý Vệ Quốc, chúng ta ly hôn đi.”
Sau đó xảy ra chuyện gì Giang Đường không nghe thấy nữa nhưng chỉ cần câu “ly hôn” ấy là đủ rồi.
Thập niên 70, người dám ly hôn đếm trên đầu ngón tay.
Hoàng Y Y dám thốt ra câu đó nghĩa là cô đã hạ quyết tâm, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ.
Thoát khỏi hố lửa, đó mới thực sự là sự tái sinh.
(Phòng hờ ai thắc mắc: Nếu đứa bé còn, nhà họ Lý đời nào chịu ly hôn. Ban đầu Hoàng Y Y chỉ muốn bỏ con để giữ việc làm.
Nhưng những chuyện xảy ra sau khi mất con đã khiến cô tỉnh ngộ hoàn toàn, nhận ra mình có thể ly hôn, tất cả là quá trình chuyển biến tâm lý từng bước một.)
Một tuần sau, dư âm vụ sảy t.h.a.i của Hoàng Y Y dần lắng xuống trong khu tập thể, cuộc sống vẫn tiếp diễn, chuyện cũ qua đi, chuyện mới lại đến.
Nhờ sự che giấu khéo léo của Giang Đường và Phó Tư Niên, không ai biết sự thật về vụ “ngã nước” đêm đó, mọi người đều tin đó là tai nạn.
Chuyện ly hôn của Hoàng Y Y và Lý Vệ Quốc cũng không ầm ĩ lên, có lẽ do Lý Vệ Quốc sĩ diện, bị vợ đòi bỏ thì xấu hổ nên giấu nhẹm, cấm tiệt mẹ già bêu riếu ra ngoài.
Chứ với cái mồm loa mép giải của Lý Quế Hoa thì cả khu này biết tỏng từ lâu rồi.
Xem ra Lý Vệ Quốc không muốn ly hôn dễ dàng như vậy.
Giang Đường không biết quá trình đàm phán ly hôn đến đâu rồi, chỉ thấy Hoàng Y Y đã có hành động dứt khoát: cô xin Tống Viễn Dương chuyển vào ở ký túc xá tập thể của nhóm nghiên cứu trong doanh trại.
Đó là doanh trại quân đội, Lý Quế Hoa có gan trời cũng không dám vào đó làm loạn.
Hơn nữa, bà ta chẳng từng kêu ca con dâu tăng ca về muộn nguy hiểm sao?
Giờ Hoàng Y Y ở luôn trong đơn vị, khỏi phải đi đi về về, giải quyết triệt để vấn đề.
Hoàng Y Y được yên thân làm việc, Lý Quế Hoa cũng toại nguyện, ở nhà muốn làm vương làm tướng gì tùy thích.
Vẹn cả đôi đường.
Cũng từ việc Hoàng Y Y dọn vào ký túc xá, các bà vợ trong khu lờ mờ đoán được vợ chồng nhà Lý lục đục, chắc chắn là cãi nhau to.
Cũng phải thôi, chuyện xảy ra trước cửa phòng phẫu thuật hôm nọ ai mà chẳng biết.
Cùng là phụ nữ, ai nghe xong mà không lạnh lòng.
Vợ đang thập t.ử nhất sinh mà chồng và mẹ chồng chỉ chăm chăm đòi giữ cái t.h.a.i đã hỏng, coi mạng người như cỏ rác.
Không lục đục mới là lạ.
Mọi người chỉ nghĩ là mâu thuẫn vợ chồng, chưa ai nghĩ đến chuyện ly hôn, vì hai chữ “ly hôn” thời này nó nặng nề lắm.
Giang Đường cũng khéo léo thăm dò ý tứ của Dương Tố Trân.
Lý Vệ Quốc và Hoàng Y Y là hôn nhân quân nhân, muốn ly hôn phải được tổ chức phê duyệt, qua cửa ải của Dương Tố Trân và chính ủy Lôi.
Qua thái độ của Dương Tố Trân, Giang Đường đoán bà đã biết chuyện Hoàng Y Y đòi ly hôn nhưng việc này còn đang kẹt ở khâu xét duyệt của tổ chức, chưa có quyết định cuối cùng.
Ngoài ra là chủ nhiệm hội phụ nữ, Dương Tố Trân còn phải cân nhắc ảnh hưởng của vụ ly hôn này đến khu tập thể, hạn chế tối đa điều tiếng.
Tuy nhiên, Giang Đường cảm thấy khả năng ly hôn thành công là rất cao, nếu không Dương Tố Trân đã gạt phắt đi và khuyên giải hòa rồi chứ không phải đắn đo suy nghĩ như vậy.
Dạo này Giang Đường bận tối mắt tối mũi với công việc dạy học ở trường làng cùng Dương Tố Trân.
Việc lớn việc nhỏ cứ tới tấp ập đến, đi đi về về, nắng nôi bụi bặm khiến cô ngày nào cũng lấm lem, có khi còn vất vả hơn cả Phó Tư Niên tập luyện ở thao trường.
Ngược lại, Phó Tư Niên dạo này lại rảnh rỗi hơn, anh còn có thời gian đi đón Triều Triều và Nguyệt Nguyệt tan học.
Một buổi chiều nọ, Giang Đường đạp xe về nhà, quần áo lấm lem bùn đất. Số là chiều nay trường có giờ thể d.ụ.c, cô chơi trò rồng rắn lên mây với bọn trẻ, không cẩn thận trượt chân ngã.
Sân trường toàn đất vàng chứ không có bê tông, ngã xuống một cái là quần áo giày dép dính đầy bùn.
Cũng may là đất mềm nên không đau, không bị thương.
Giang Đường cứ thế đội cái mũ rơm rộng vành, nhếch nhác đạp xe về khu tập thể.
Vừa vào đến sân, cô ngạc nhiên thấy các bà vợ tụ tập đông đủ, không khí náo nhiệt như hội còn có cả tiếng trống, tiếng kèn, tiếng cười nói rộn ràng.
Giang Đường hỏi vọng vào: “Các chị ơi, có chuyện gì vui thế ạ?”
Cô vừa dứt lời, các bà vợ nhìn thấy cô liền ùa ra, kéo cô xuống xe.
Vương Xuân Lan reo lên: “Tiểu Giang về rồi! Tiểu Giang về rồi! Mọi người tránh ra nào, nhân vật chính đến rồi!”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Giang Đường, ai nấy đều hớn hở, cười tươi như hoa.
Giang Đường ngơ ngác... chuyện gì thế này?
Chưa kịp hoàn hồn, Triệu Tú Mai đã lao tới, trên tay cầm một bông hoa vải đỏ ch.ót to đùng, quàng vào cổ Giang Đường, đeo ngay trước n.g.ự.c cô.
“Tiểu Giang ơi, chúc mừng em nhé!”
“Chúc mừng em? Đeo hoa đỏ... rốt cuộc là chuyện gì thế ạ?” Giang Đường vẫn mù tịt.
Dương Tố Trân bước ra từ đám đông, cười tủm tỉm:
“Tiểu Giang, lần đầu gặp nhau em xin chị cái gì, em quên rồi à?”
Giang Đường vắt óc suy nghĩ.
Hồi đó... hình như cô xin Dương Tố Trân một tờ giấy khen!
Lúc mới đến, cô lo lắng về vấn đề thành phần của mình và bố mẹ nên muốn xin một tờ giấy khen để phòng thân.
Sau này thân thiết với Dương Tố Trân, cuộc sống của bố mẹ cũng ổn định nên cô quên béng mất.
Cô quên nhưng Dương Tố Trân không quên.
Bà đặc biệt chọn một ngày đẹp trời, tổ chức long trọng, khua chiêng gõ trống để trao giấy khen cho cô.
