Thập Niên 70: Nàng Dâu Là Thanh Niên Tri Thức - Chương 10
Cập nhật lúc: 20/01/2026 20:16
"Vẫn là Thế Quốc cậu số tốt a, cưới được cô vợ thanh niên trí thức không nói, điều kiện nhà vợ thanh niên trí thức còn tốt như vậy, hiện giờ trong bụng còn có giống của cậu!"
Có thiện ý có quan tâm, đương nhiên còn có chua lòm.
Có thể không chua lòm sao? Thanh niên trí thức Tô tuy gây ra không ít chuyện cười, nhưng người ta đó là người thành phố, điều kiện gia đình đó hôm nay chính miệng nói.
Lớn lên cũng đẹp, cũng có văn hóa, cho dù gây ra chuyện cười lớn hơn nữa, hiện giờ chịu nguyện ý thu tâm sống tốt qua ngày, đó cũng là khiến người ta hâm mộ ghen tị đến đỏ cả mắt.
Cái này sau này con sinh ra chính là có thêm ông bà ngoại ở thành phố a!
Vệ Thế Quốc là người trong cuộc bị những lời này đập tới cả người đầu óc đều có chút ong ong, bạn nối khố Vương Cương của anh thì một chút cũng không ong, vội nghe ngóng rốt cuộc là chuyện gì.
Còn có người trêu chọc nói thanh niên trí thức Tô đây là trên giường bị Vệ Thế Quốc thu phục ngoan ngoãn rồi, lúc này mới thu tâm.
"Khá lắm, cậu được đấy, cái này không tiếng không động, thanh niên trí thức Tô đã bị cậu hạ gục rồi!" Vương Cương đ.ấ.m anh một cái, nói.
Vệ Thế Quốc mới đầu còn ong ong, nhưng lúc này biết là người phụ nữ trong nhà tung tin đồn, mày nhíu c.h.ặ.t lại.
Cô rốt cuộc là muốn làm gì?
Mang t.h.a.i rồi? Gì gọi là m.a.n.g t.h.a.i rồi? Anh là không hiểu lắm mấy chuyện này, nhưng anh đâu có ngốc, bên cạnh bao nhiêu người kết hôn, nhanh nhất cũng là một tháng sau mới biết mình mang thai, nhưng đây mới mấy ngày cô đã biết mình m.a.n.g t.h.a.i rồi?
Nếu không phải biết cô đi theo anh là gái trinh, anh đều phải đa nghi mình có phải đổ vỏ hay không rồi!
Cho nên cô đi khắp nơi tung tin mình m.a.n.g t.h.a.i đây là muốn làm gì?
Rất nhanh Vệ Thế Quốc đã nghĩ tới một khả năng, đây là nghe nói thanh niên trí thức Bùi ăn đùi gà của Trần Tuyết uống canh gà của Trần Tuyết, cho nên mới cố ý nói cô mang thai, muốn kích thích thanh niên trí thức Bùi?
Giống như muốn sống muốn c.h.ế.t kết hôn với anh, thực ra chính là vì kích thích thanh niên trí thức Bùi, còn có đêm hôm đó sẽ chủ động chui vào chăn anh như vậy, cũng là ban ngày bị kích thích, anh sau đó đã nghe ngóng rồi!
Sắc mặt Vệ Thế Quốc trầm trầm, không để ý bạn nối khố tự mình vác cuốc về.
Tô Tình đang ngân nga bài hát nhỏ đây, thấy anh về cười nói: "Mệt rồi nhỉ, uống ly nước trước đi, uống xong nhanh đi làm con chạch, chỉ thiếu món chạch kho tàu này là có thể ăn cơm rồi."
Vốn còn định nói hai câu bảo cô đừng uổng phí tâm tư, thanh niên trí thức Bùi sẽ không bị cô kích thích đâu Vệ Thế Quốc cứng rắn nuốt lời bên miệng trở về.
Uống nước xong liền đi làm chạch.
Mặc kệ người phụ nữ này muốn làm gì, có thể nấu cơm cho anh là được!
Vệ Thế Quốc làm chạch, Tô Tình thì ở một bên xem, nói: "Tôi nghe Thím Mã nói nhà thím ấy muốn làm đậu phụ, đến lúc đó mang ít đậu đi đổi, anh xem có cá diếc không, có thì cũng vớt ít về, tôi muốn hầm canh cá diếc đậu phụ tẩm bổ."
Cô hôm nay lời đã nói ra rồi, cũng không biết Vệ Thế Quốc ở bên ngoài có nghe nói hay không, nhưng cô luôn phải tiêm phòng cho anh.
Trán Vệ Thế Quốc giật giật, đây còn thật sự coi mình m.a.n.g t.h.a.i rồi sao!
Nhưng canh cá anh cũng có phần, cho nên cũng đáp cô một tiếng biểu thị đã nhớ kỹ.
Tô Tình tiếp tục nói: "Tôi cũng biết anh đi làm rất bận, nhưng tôi bây giờ là phải ăn nhiều cá một chút mới được, cũng không cứ là cá gì, anh mang về tôi đều có thể làm."
Vệ Thế Quốc mặt không cảm xúc làm cá, không để ý lời cô.
Tô Tình cũng không quản thái độ của anh, dù sao đã nói rồi, còn lại để anh đi làm là được, cô biết anh đã nghe lọt tai rồi.
Đợi anh làm xong chạch, Tô Tình liền mang vào bắt đầu làm món chạch kho tàu.
Gia vị có đủ như vậy chắc chắn là không có, chỉ là cũng miễn miễn cưỡng cưỡng thôi, Vệ Thế Quốc tự mình đi rửa mặt, sau đó liền tự mình ngồi ngẩn người suy ngẫm nhân sinh.
"Tôi lo trong nhà có chuột gì đó, ba con gà con đều nhỏ, anh đi tìm ông cụ trong thôn làm cho cái l.ồ.ng gà đi, buổi tối bỏ vào trong l.ồ.ng gà xách vào nhà sẽ không bị chuột c.ắ.n." Mới ngồi xuống thôi, Tô Tình trong bếp lại bắt đầu giao việc cho anh.
Vệ Thế Quốc đi ra ngoài một chuyến liền tự mình lấy một ít tre về vót vỏ, Tô Tình đã làm xong một đĩa chạch kho tàu, bưng ra nhìn liền cười nói: "Anh đây là muốn tự mình làm l.ồ.ng gà?"
"Ừ." Vệ Thế Quốc không muốn nói chuyện với cô lắm, nhưng bất đắc dĩ người phụ nữ này từ khi hết tiền nói đặc biệt nhiều, không còn cách nào chỉ có thể đáp cô hai tiếng.
"Thật lợi hại, còn biết đan lát, vậy anh rảnh rỗi thì đan thêm cái giỏ cái rổ gì đó để dùng." Tô Tình nói.
Vệ Thế Quốc không muốn để ý cô nữa.
"Rửa tay ăn cơm trước đi, làm việc cả ngày cũng mệt rồi, những cái này rảnh làm tiếp cũng được." Tô Tình nói.
Màn thầu bột tạp đặt trong rổ, một bát canh trứng cà chua và một đĩa chạch kho tàu ngửi thấy rất thơm.
Vệ Thế Quốc là thật sự đói rồi, buổi sáng ăn xác thực không tệ, nhưng làm việc cả buổi sáng rồi, có thể không đói sao? Sớm hai tiếng trước đã đói đến bây giờ.
Cho nên không chần chừ, vội đi rửa tay.
"Uống bát canh cà chua trước." Tô Tình múc cho anh bát canh, sau đó liền tự mình ăn phần mình.
Vệ Thế Quốc nhìn cô một cái, uống canh xong liền cầm màn thầu ăn chạch kho tàu.
Đúng là người đàn bà phá gia chi t.ử, cái này phải bỏ bao nhiêu dầu bao nhiêu nước tương? Còn có ớt, làm một món ăn thôi dùng bỏ nhiều gia vị thế này? Nhưng thật đừng nói, thơm đến mức anh vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Trù nghệ của mình được khẳng định như vậy, Tô Tình cũng rất hài lòng, cười nói: "Chính là bột mì trong nhà không còn bao nhiêu, không đủ lắm, nếu không tôi gói bánh bao cho anh ăn, so với bánh bao trong tiệm cơm quốc doanh cũng không kém đâu."
"Nhưng gói bánh bao cần thịt, gói sủi cảo cũng cần thịt."
"Những cái này đều không dễ kiếm, đợi lần sau ba tôi gửi vật tư cho tôi, đến lúc đó đi mua chút về làm cho anh."
Trên bàn cơm đều là Tô Tình đang nói, Vệ Thế Quốc không nói mấy, anh chỉ phụ trách ăn.
Tô Tình ba cái màn thầu một bát canh trứng cà chua, còn có chạch vài con là no rồi, còn lại toàn bộ bị Vệ Thế Quốc ăn hết.
