Thập Niên 70: Nàng Dâu Là Thanh Niên Tri Thức - Chương 181
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:35
Nhưng không thể phủ nhận là, hai người bọn họ thật sự làm hòa rồi, còn khoác tay nhau đi cắt cỏ lợn đấy, ở chung vô cùng hòa thuận.
Thế là sau Vệ Thế Quốc, Thẩm Tòng Dân trở thành người đàn ông thứ hai khiến cánh đàn ông trong thôn hâm mộ.
Vệ Thế Quốc là vì cưới được cô vợ Bạch Phú Mỹ thành phố, còn Thẩm Tòng Dân thì là vì trong nhà cờ đỏ không ngã, bên ngoài cờ màu phấp phới.
Nhất là trong nhà và bên ngoài còn chung sống hòa thuận như vậy, một chút cũng không làm ầm ĩ lên.
Tô Tình dẫn long phụng t.h.a.i qua bên chỗ vợ Cương T.ử bóc lạc, liền nghe vợ Cương T.ử nói về chuyện này.
Tô Tình cũng sớm nghe nói rồi, bĩu môi nói: "Quan hệ loạn như vậy không sợ mắc bệnh sao."
Vợ Cương T.ử cũng vẻ mặt khinh bỉ, nói: "Chưa từng thấy kẻ không biết xấu hổ như vậy, Thẩm Tòng Dân cũng to gan, đây là làm phong kiến đấy, trong nhà vợ cả bên ngoài vợ bé!"
"Không nên a, sao lại không có ai đỏ mắt tố cáo hắn?" Tô Tình nói, cô ở cữ đều có người đi tố cáo rồi, đây chính là có hai bà vợ a, hồng phúc tề thiên rồi.
Vợ Cương T.ử nói: "Tố cáo rồi a, ngay sáng nay bên công xã đã có người tới!"
"Sáng nay?" Tô Tình sửng sốt một chút.
"Lúc hơn bảy giờ, hai người đạp xe đạp qua hỏi." Vợ Cương T.ử nói.
Chuyện như vậy sao có thể không có người tố cáo? Trong thôn còn bao nhiêu đàn ông chưa có vợ đâu, nhất là loại như Mã Lại Tử, bản thân một mụ vợ không có, nhưng Thẩm Tòng Dân lại có hai mụ, vậy còn không phải ghen tị đến đỏ cả mắt?
"Vậy thế nào rồi?" Tô Tình hỏi.
"Còn có thể thế nào? Chẳng có việc gì cả, vợ Đinh người ở lão Đinh gia, bên lão Đinh gia cũng giúp bà ta nói chuyện, nói không có chuyện này, đều là người trong thôn đồn bậy, nhà chồng bà ta đều nói không có chuyện này rồi, người ta có thể làm gì? Chỉ có thể đi về thôi." Vợ Cương T.ử nói.
Tô Tình cũng phục rồi: "Lão Đinh gia này vì muốn có đứa con trai, ngay cả chuyện này cũng có thể nhận?" Bây giờ trong thôn ai ai cũng biết vợ Đinh thành vợ hai của Thẩm Tòng Dân rồi.
"Vậy thì có cách nào, lão Đinh gia ông ta tự mình lại không thể sinh con trai, còn không phải phải dựa vào bà ta đi mượn?" Vợ Cương T.ử vừa khâu quần áo vừa nói.
Tô Tình thật sự không biết nên nói gì cho phải, cái này cũng quá cực phẩm rồi.
Nhưng trong thôn lại có dưa để ăn rồi, bởi vì Thẩm Tòng Dân lại đ.á.n.h Mã Lại T.ử một trận!
Người đi tố cáo chuyện này chính là Mã Lại Tử.
Nhưng mọi người đối với kết quả này một chút không bất ngờ, bởi vì Mã Lại T.ử trước kia cũng là nhân tình của vợ Đinh mà, một gã độc thân, khó khăn lắm mới có người phụ nữ không cần chịu trách nhiệm như vợ Đinh, trước kia là chia sẻ với Thẩm Tòng Dân, hắn cũng không để ý cái này, nhưng hiện giờ lại bị Thẩm Tòng Dân một mình chiếm đoạt.
Thẩm Tòng Dân nếu là độc thân thì cũng thôi, nhưng hắn rõ ràng là có phụ nữ, trong nhà có phụ nữ còn một mình chiếm đoạt phụ nữ bên ngoài làm cho hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra, hắn sao có thể đồng ý?
Thế là liền tố cáo Thẩm Tòng Dân, chỉ là vô dụng, lão Đinh gia toàn lực bảo vệ Thẩm Tòng Dân, ngược lại là hắn, bị Thẩm Tòng Dân nghe ngóng được chính là hắn làm, bị Thẩm Tòng Dân đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập.
Vợ Đinh cũng qua mắng Mã Lại T.ử không phải thứ tốt lành gì, vậy mà còn dám đi tố cáo!
Bị Thẩm Tòng Dân đ.á.n.h thì cũng thôi, bị vợ Đinh mắng Mã Lại T.ử không chịu nổi nữa, thế là trực tiếp đ.â.m ra chuyện lần trước vợ Đinh đỏ mắt Tô Tình ở cữ bảo hắn đi tố cáo.
Ánh mắt mọi người nhìn vợ Đinh thì không cần phải nói rồi.
"Thấy chưa, lần trước tôi đã nói tuyệt đối là bà ta làm không sai mà, quả nhiên!"
"Đều nói kẻ thất đức thì sẽ không có con trai, các người nhìn bà ta xem, đây là chuyện gì thất đức thì chuyên làm chuyện đó, thế này mà còn muốn có đứa con trai dưỡng lão?"
"Ai nói không phải chứ, cùng một đức hạnh với lão Đinh gia, cái này gọi là không phải người một nhà không vào một cửa!"
Vương Mạt Lỵ qua nói cho Tô Tình nghe, mắng: "Thất đức c.h.ế.t đi được mụ đàn bà này!"
"Đích thực thất đức." Tô Tình hừ lạnh nói.
Nhưng chuyện bên ngoài nghe qua thì thôi, dù sao đều qua rồi, Tô Tình hôm nay nhận được thư mẹ cô gửi tới.
Trong thư nói với cô, anh hai cô đã về quân đội rồi, nhưng cô gái xem mắt này không thành.
Trong thư mẹ cô ghét bỏ một phen, nói anh hai cô mắt nhìn quá cao, cô gái này bà nhìn thấy cũng khá tốt, nhưng anh ấy vậy mà không cần.
Tô Cảnh Quân người em trai thứ tư này cũng gửi một phong thư tới, nói tại sao anh hai không thích, bởi vì cô gái kia tướng mạo khá bình thường, hơn nữa trên mặt còn có ít tàn nhang, vóc dáng cũng không cao.
Tuy người là thật thà, là một cô gái khá thực tế, nhưng đứng cùng anh hai không xứng đôi.
"Anh hai người này chị cũng biết đấy, trước giờ đều là trông mặt mà bắt hình dong, chính vì chị lớn lên xinh đẹp, anh ấy thương chị biết bao, mẹ giới thiệu cho anh ấy một người bình thường như vậy anh ấy nào coi trọng, mẹ còn xa xôi bảo anh ấy trở về." Tô Cảnh Quân trong thư oán thầm.
Tô Tình cảm thấy buồn cười, anh cả anh hai cô thật sự quá khác nhau.
Anh cả cô là người nhìn nội tâm, chị dâu Đỗ Hương tướng mạo chỉ có thể nói là bình thường, nhưng trong mắt anh ấy đều là Đỗ Hương.
Nhưng anh hai thì là một kẻ cuồng nhan sắc danh bất hư truyền rồi, tuyệt đối là nhìn mặt nói chuyện.
Từ nhỏ đã như vậy, lần này qua gặp hai đứa cháu trai cháu gái đáng yêu tinh xảo của anh ấy càng không cần nói, nếu vợ mình lớn lên không đẹp sau này con cái giống cô ấy, thì làm sao bây giờ?
Hơn nữa vợ là phải sống với mình cả đời, bây giờ đã không đẹp sau này già rồi càng không đẹp, sống cả đời thế nào?
Cho nên nhất định phải tìm một người đẹp.
Thế là chuyện này không thành, anh ấy lại về quân đội rồi.
So với Tô Cảnh Quân khá tán đồng anh hai cậu ấy, Mẹ Tô thì ở nhà mắng người.
"Cô gái tôi xem mắt có thể kém đi đâu được? Cưới vợ cưới hiền, nó còn chướng mắt người ta, bản thân nó lớn lên đẹp trai lắm chắc, năm nay đều hai mươi bốn tuổi rồi, thằng cả đều sắp làm bố nó vẫn là kẻ cô đơn, xem ra nó còn khá kiêu ngạo đấy!" Mẹ Tô qua bên chỗ Bà ngoại Tô ngủ trưa, liền tức giận nói.
