Thập Niên 70: Nàng Dâu Là Thanh Niên Tri Thức - Chương 186
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:36
Gã râu xồm tên là Uông Dũng, năm nay hơn bốn mươi tuổi, lớn hơn Vệ Thế Quốc không ít.
Nhưng hơn bốn mươi tuổi là độ tuổi nào? Độ tuổi trên có già dưới có trẻ, chỉ dựa vào chút việc đồng áng kia, cả nhà đói đến cổ cũng dài ra, cháo kia đều có thể làm nước trong soi mặt!
Uông Dũng sao có thể không ra ngoài làm? Không ra ngoài làm cả nhà già trẻ đều phải nhịn đói chịu rét.
Phong khí như trước kia Uông Dũng đều dám làm, hiện giờ càng không cần nói, còn muốn kéo Vệ Thế Quốc cùng làm.
Vệ Thế Quốc trước giờ đều thể hiện khiêm tốn, nhưng đó là ngại vì thành phần của mình, cho nên làm chuyện gì cũng không lên tiếng.
Nhưng bao nhiêu năm nay trong thôn vì sao không ai dám bắt nạt anh?
Năm đó chị anh còn có em gái anh chưa lấy chồng, trong thôn liền có gã độc thân không đứng đắn muốn tới trêu chọc, muốn chiếm hời, nhưng có kẻ nào được hời?
Biệt danh con địa chủ cũng không chỉ vì thành phần tổ tiên nhà anh, còn có con người anh, năm đó lúc che chở chị anh em gái anh cứ như một con sói con vậy.
Về sau lớn lên, ai còn dám đi trêu chọc thử xem?
Trước kia anh là bộc lộ tài năng, nhưng về sau anh liền vô cùng khiêm tốn rồi, trong thôn chỗ nào cần anh anh liền đi chỗ đó giúp đỡ, cho nên ai cũng khen một tiếng tốt, lớn thế này cũng chưa bao giờ sóng yên biển lặng.
Những ngày tháng bình lặng như vậy mãi đến khi bị cô vợ rơi xuống nước của anh khuấy đảo.
Nhưng anh không hối hận, ngược lại còn may mắn lúc đó nhảy xuống cứu vợ anh, nếu không đâu có những ngày tháng vợ con đầu giường cuối giường hiện tại?
Những cái này không nói.
Anh nếu là một mình, vậy anh chưa biết chừng thật sự sẽ làm cùng Uông Dũng, thầy anh nói cho anh biết, bình minh đến rồi, chuẩn bị sẵn sàng!
Nhưng bây giờ không được.
Anh còn có vợ con, anh không mạo hiểm được, cũng không thể đi mạo hiểm này.
Bởi vì bố vợ và mẹ vợ anh đều sắp xếp cho anh rồi, anh có lựa chọn tốt hơn, anh không cần tới làm cái này.
Cho nên Vệ Thế Quốc khéo léo từ chối lời mời của Uông Dũng.
Uông Dũng có chút tiếc nuối, nói: "Người anh em cậu đừng vội từ chối, cậu suy nghĩ kỹ thêm đi, chỗ tôi vĩnh viễn giữ cho cậu một vị trí, muốn làm rồi cậu cứ nói với tôi tiếng, nhưng không phải tôi nói, chỉ dựa vào chút việc đồng áng kia không cách nào nuôi gia đình sống qua ngày."
"Sau này tôi muốn làm sẽ tìm anh." Vệ Thế Quốc gật đầu nói: "Lần sau anh kiếm cho tôi cái đùi lợn, đùi dê này cũng lấy!"
Uông Dũng gật đầu: "Được, con gà này cậu có muốn không?"
Vệ Thế Quốc đương nhiên muốn, một cái đùi dê một con gà đã làm sạch, còn có một túi lưới trứng gà và vật tư khác.
Anh thanh toán tiền.
Uông Dũng cười nói: "Người anh em cậu ở đâu ra nhiều tiền thế a? Tôi nhiều khách hàng như vậy, cậu tiêu tiền là dữ nhất."
Vệ Thế Quốc không nói gì, anh kiếm được lúc trước kia độc thân, còn có tiền sính lễ lúc chị cả anh năm đó xuất giá, năm đó lão Trần gia đưa một trăm đồng, coi như là tiền sính lễ vô cùng cao rồi.
Vệ Thế Quốc thực ra không muốn giữ lại, muốn bảo chị cả anh mang đi, nhưng chị cả anh không mang đi, bảo anh tự mình giữ lại cưới vợ.
Còn về em ba lúc đó xuất giá, anh liền đưa chút sính lễ nhà chồng cô ấy mang tới đều cho cô ấy tự mình giữ, cô ấy còn đòi anh hai mươi đồng, anh cũng không nói gì đưa cho cô ấy, dù sao xuất giá rồi, trong tay có chút tiền cũng tốt.
Về sau anh tuy cũng sẽ trợ cấp em ba, nhưng chắc chắn không trợ cấp nhiều bằng chị cả.
Trước kia lúc độc thân anh cũng sẽ qua đây đổi một ít đồ tốt đưa qua cho các cháu ngoại nhà chị cả, bên chỗ em ba chính là thuận tiện.
Hàng năm vào đông anh cũng sẽ qua bên nhà chị cả giúp đỡ, kiếm không ít củi lửa đưa qua để chị cả anh đỡ tốn chút sức.
Bây giờ cũng giống vậy sẽ làm, nhưng trợ cấp là không có nữa, bởi vì trong nhà còn có vợ và con cái phải nuôi sống, so với trước kia không thể đ.á.n.h đồng.
Vệ Thế Quốc cõng những thứ này liền về nhà.
Lặng lẽ qua đưa cho thầy anh một phần trứng gà và gạo mì.
Lúc anh về nhà thì nhìn thấy đèn trong nhà vẫn sáng.
Bên trong truyền đến tiếng khóc của con trai, trên khuôn mặt lạnh lùng của Vệ Thế Quốc không khỏi nở một nụ cười.
Tô Tình đang thay tã cho anh trai Tiểu Vệ, thằng nhóc thối đặc biệt ưa sạch sẽ, mới tè hai bãi thôi đã phải thay rồi, nếu không không yên.
Vệ Thế Quốc đến ngoài cửa mới thấp giọng gọi một tiếng vợ à, lúc này mới đẩy cửa đi vào.
Tô Tình ngáp một cái hỏi: "Mệt rồi chứ?"
"Không mệt, vợ em chịu mệt rồi." Vệ Thế Quốc sán lại hôn hôn, nói.
Tô Tình cười liếc anh một cái.
Anh trai Tiểu Vệ đã được dọn dẹp sạch sẽ, còn vỗ phấn rôm, vừa nãy cũng uống sữa, lúc này đang tự mình chơi thoải mái, nghe thấy tiếng bố nó, còn nhìn về phía bố nó, nhìn thấy người, lập tức nở một nụ cười.
Tim Vệ Thế Quốc đều mềm nhũn, lại sán lại hôn hôn thằng bé, thằng bé rất vui vẻ.
"Anh dọn dẹp một chút, chuẩn bị ngủ." Tô Tình nói.
"Vợ em ngủ đi, lát nữa con gái anh dỗ." Vệ Thế Quốc nói.
Anh trai Tiểu Vệ đều tỉnh rồi, em gái Tiểu Vệ còn xa sao? Anh em cùng nhau ăn cơm cùng nhau ngủ, quả nhiên chẳng bao lâu sau, cô bé con liền hừ hừ rồi.
Vệ Thế Quốc nhanh ch.óng thay tã cho cô nhóc, sau đó mới để mẹ đứa bé cho b.ú.
Cho b.ú xong còn lại liền giao cho anh, Tô Tình tự mình ngáp nhìn anh dỗ con, trên mặt cũng mang theo một vẻ thảnh thơi.
Hán t.ử thô kệch người tuy thô, nhưng tâm tế, chỉ cần anh ở nhà, con cái đều không cần cô trông, ngoại trừ đói bụng tìm cô, những cái khác anh đều sẽ ôm đi.
Đàn ông đời sau có thể làm được bước này đều là đàn ông tốt rồi, càng đừng nói đàn ông thời đại này.
Cho nên Tô Tình là thật sự không có gì để chê.
Chẳng bao lâu sau hai anh em liền lại ngủ, Vệ Thế Quốc lúc này mới tới ôm vợ mình chuẩn bị ngủ.
Tay Tô Tình liền thò vào trong áo anh sờ sờ.
"Vợ à, muốn rồi?" Vệ Thế Quốc hỏi.
Tô Tình mơ mơ màng màng nhìn về phía anh? Hả?
Vệ Thế Quốc liền hiểu, trước đó m.a.n.g t.h.a.i muốn mà không có cách nào, bây giờ vợ anh muốn rồi anh sao có thể không thỏa mãn?
Trực tiếp lật người lên hôn vợ mình đến trời đất tối tăm, sau đó từ trong chăn thò ra một cánh tay tìm kiếm một chút cái hộp sắt thần bí kia, rất nhanh sờ được, từ trong đó lấy ra một cái dùng.
