Thập Niên 70: Nàng Dâu Là Thanh Niên Tri Thức - Chương 364
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:57
Chuyện khác thì anh không dám đảm bảo gì, nhưng đối với vợ mình tự nhiên không cần nói nhiều, anh ở trong lòng vợ có thân phận địa vị gì anh rất rõ ràng.
Trong lòng vợ, phân lượng của anh đều là không thể nghi ngờ.
Thực ra, trước khi đi anh cũng ít nhiều có chút lo lắng, sợ vợ và mình quá lâu không gặp mặt sẽ xa lạ, chỉ là sự thật chứng minh anh hoàn toàn là lo lắng thừa, tình cảm vợ chồng nửa điểm không bị ảnh hưởng.
Tuy rằng không ít lần oán trách anh chính là một con sói, bắt được thịt ăn là không dứt, nhưng cô lại rất chiều anh, anh thật sự cảm nhận được vô cùng rõ ràng, nỗi nhớ nhung của cô đối với anh, tuyệt đối không chứa nửa phần tạp chất.
Đương nhiên, điều này không phải nói vợ anh không có mị lực, trên thực tế vợ ở trường học rất được hoan nghênh, anh lén lút hỏi qua em vợ rồi, em vợ Tô Cảnh Quân cũng bày tỏ thân là hoa khôi khoa kiêm hoa khôi trường, chị gái rất được hoan nghênh, rất nở mày nở mặt, đặc biệt nhiều bạn học muốn bảo cậu ấy giới thiệu.
Có điều thân là em vợ Tô Cảnh Quân cũng rất ra sức a, bởi vì một chút cũng không giấu giếm, bày tỏ chị cậu ấy đã lấy chồng rồi, hơn nữa con cũng hai đứa rồi, tình cảm với anh rể cậu ấy cũng rất tốt.
Nhưng làm tổn thương không ít trái tim nam sinh viên, bởi vì thật sự không ngờ, một đóa hoa khôi lớn như vậy lại bị người ta hái trước rồi.
Bản thân Tô Tình, cũng chưa từng che giấu chuyện này, đều biết cô lấy chồng sinh con rồi, giảm bớt rất nhiều phiền toái, đương nhiên rồi, cho dù là lấy chồng sinh con rồi, thư tình Tô Tình nhận được cũng thật sự không ít, những thứ này đều bị Tô Tình lúc ăn Tết, đưa cho Vệ Thế Quốc xem.
Cũng để cho người đàn ông này biết, cho dù cô lấy chồng sinh con rồi, người theo đuổi, người muốn đào góc tường cũng như cá diếc qua sông, cho nên bản thân anh ở bên ngoài chạy xe, nên làm thế nào tự mình cân nhắc.
Cho nên Vệ Thế Quốc lần này trở về đi làm tuy rằng không nỡ, nhưng thật sự là không có nỗi lo về sau gì, anh có thể toàn tâm toàn ý đầu tư vào công việc.
Vệ Thanh Mai nhìn bộ dạng này của em trai mình, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, biết tình cảm hai vợ chồng chắc chắn không bị ảnh hưởng, nếu không em trai sẽ không có trạng thái tinh thần như vậy.
"Ra ngoài làm việc, cậu cũng đừng làm chuyện có lỗi với Tình Tình, cậu nếu dám làm chuyện có lỗi với Tình Tình, Tình Tình cô ấy tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cậu, đến lúc đó xem cậu làm thế nào." Vệ Thanh Mai yên tâm xong, liền bắt đầu gõ đầu em trai.
Biết em trai không phải loại người đó, nhưng nên gõ đầu vẫn phải gõ đầu, dù sao làm tài xế rất đắt hàng, cũng khó bảo đảm bên ngoài có phụ nữ sẽ dán lên.
Ngộ nhỡ vì em dâu không ở bên cạnh, em trai nếu đầu óc nóng lên cái gì đó...
Vệ Thế Quốc dở khóc dở cười, nói: "Chị, chị cũng đừng lo lắng những vấn đề này nữa, em và Tình Tình chả có chuyện gì cả, bọn em mỗi tháng đều sẽ gọi điện thoại, bố nuôi mẹ nuôi em họ còn đặc biệt lắp một cái điện thoại, Dương Dương và Nguyệt Nguyệt cũng có thể nói chuyện điện thoại với em, đối với em một chút cũng không xa lạ."
"Ông cụ và bà cụ còn đặc biệt lắp một cái điện thoại? Vậy phải bao nhiêu tiền a?" Vệ Thanh Mai ngẩn ra.
"Nghe nói hơn năm ngàn đồng." Vệ Thế Quốc nói.
Vệ Thanh Mai hít vào một ngụm khí lạnh, vội nói: "Sau này Thế Quốc cậu phải phụng dưỡng hai cụ cho tốt biết không?"
"Em biết." Vệ Thế Quốc cười cười.
Góa phụ Trần ngược lại cũng thật hào phóng, đã nấu cho Vệ Thế Quốc người em vợ thông gia này mấy món ngon, ăn xong Vệ Thế Quốc lúc này mới trở về.
Mà Vệ Thanh Mai trải qua lần nói chuyện này, cũng là thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là lúc rằm tháng Giêng, Vệ Thanh Lan đưa chồng cô ta là Chu Đại Kim, còn bế một đứa con gái xách nửa giỏ trứng gà qua bên này đi thăm người thân.
Tuy rằng nhà họ Vệ cũ là không nhận Vệ Thanh Lan nữa, nhưng Vệ Thanh Lan và Vệ Thanh Mai vẫn có qua lại.
Chủ yếu chính là Vệ Thanh Lan là do Vệ Thanh Mai người chị cả này nuôi lớn, Vệ Thanh Mai không nhẫn tâm thật sự mặc kệ cô ta cái gì cũng không quản.
Dù sao cũng là biết mình sai rồi.
Hôm nay mang trứng gà qua bên này ăn Tết, góa phụ Trần cũng không có ý kiến gì, chỉ cần Vệ Thanh Lan không tay không đến ăn chực uống chực là được.
Chu Đại Kim nói chuyện với Trần Mặc ở bên ngoài, Vệ Thanh Lan thì bế con gái vào trong nhà nói chuyện với Vệ Thanh Mai người chị cả này.
Vệ Thanh Mai thấy cô ta bộ dạng tinh thần không tốt lắm, liền nhỏ giọng hỏi: "Sao thế, lần này qua đây ủ rũ thế?"
Trong lòng Vệ Thanh Lan thật sự may mắn nhờ lúc trước mình nhận sai kịp thời, nếu không cô ta ngay cả chị cả người nói lời tâm tình này cũng không có.
Lúc này cô ta cũng không giấu nữa, nhỏ giọng nói: "Chị cả, Đại Kim anh ấy muốn có con trai."
Vệ Thanh Mai còn tưởng là chuyện gì, nói: "Cái này có gì, đàn ông bọn họ không phải đều hiếm lạ con trai sao, em sinh là được, dù sao Tiểu Hà hiện tại cũng lớn thế này rồi."
Vệ Thanh Lan có chút khó mở miệng.
"Sao thế, Đại Kim không thích Tiểu Hà?" Vệ Thanh Mai thấy cô ta như vậy, liền không nhịn được nói.
Vệ Thanh Lan nói: "Không phải, anh ấy đối với Tiểu Hà rất tốt, anh ấy tuổi này mới có đứa con đầu tiên, là con gái anh ấy cũng hiếm lạ."
Điểm này cô ta cũng không phủ nhận, sinh ra đứa con gái này tên là Chu Tiểu Hà, lớn lên có thể nói là giống hệt Chu Đại Kim, ai nhìn cũng nói giống, xấu như nhau, so với cặp long phụng t.h.a.i của anh hai cô ta căn bản không so được.
Nhưng bản thân Chu Đại Kim lại rất hiếm lạ, đối với cô ta cũng rất không tồi.
Nhưng hiếm lạ con gái đủ rồi, thì muốn có con trai.
"Vậy còn có gì để nói, em tiếp tục sinh a, lẽ nào em cho rằng sinh một đứa là đủ rồi sao?" Vệ Thanh Mai nói.
Vệ Thanh Lan đến đây mới nói thật.
Chủ yếu là vì lúc sinh con gái, cô ta ăn đồ tốt quá nhiều, con gái lúc sinh thật sự là lớn, hơn tám cân a.
Bởi vì đứa bé quá lớn, đến nỗi cô ta đều bị tổn thương căn bản, đi bệnh viện kiểm tra bệnh viện nói, muốn lại m.a.n.g t.h.a.i e là không dễ dàng.
Đương nhiên Vệ Thanh Lan là tự mình lén đi kiểm tra, nhưng cũng không kiểm tra sai, con gái đều lớn thế này rồi, cô ta vẫn chưa thể m.a.n.g t.h.a.i lần nữa.
