Thập Niên 70: Nàng Quân Tẩu Kiều Diễm Dọn Sạch Gia Sản Kẻ Thù Nuôi Con - Chương 309: Nó Là Tự Mình Tìm Đường Chết!
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:43
Theo sau mụ là đám người nghe tiếng mà đến, đại khái là mấy ông chú ông bác của Hồ Kiến.
Vì tiếng thét ch.ói tai của mụ Hồ mà thu hút rất nhiều người chú ý.
Thấy mụ Hồ sắp túm lấy mặt Đường Uyển, mấy bà thím xung quanh đều vô cùng căng thẳng.
"Mụ Hồ này hung dữ lắm, cô Tiểu Đường mới đến này phen này tiêu đời rồi!"
"Chẳng phải trước nghe nói Hồ Kiến đi đào tạo làm bác sĩ sao? Sao lại vào nông trường rồi?"
"Có khi nào cô Tiểu Đường này cướp mất suất phân công của nó không?"
"......"
Mụ Hồ ở đại đội Hồ Trang nổi tiếng là hung hãn, mấy người nhát gan thậm chí đã nhắm nghiền mắt lại.
Không dám nhìn cảnh Đường Uyển bị đè ra đ.á.n.h.
Kết quả giây tiếp theo, có tiếng người bị quăng mạnh xuống đất vang lên.
Nhưng đó không phải Đường Uyển, mà là mụ Hồ đang hung hăng đòi sống đòi c.h.ế.t.
Đường Uyển dùng một chiêu quật ngã quăng mụ ta xuống đất: "Đại nương, có lẽ bác không biết đâu."
"Lúc con trai bác dở trò lưu manh thì tôi tình cờ đi ngang qua, cũng chính là tôi đã hạ gục nó đấy."
Cô phủi phủi tay, chỉ vài câu đã tiết lộ ra lượng thông tin khổng lồ.
Hồ Kiến bị bắt vì tội lưu manh sao?!!
Chuyện này mụ Hồ chưa từng nhắc tới, nếu quả thực là vậy thì đúng là nó không hề oan uổng!
"Mày nói bậy bạ, thằng Hồ Kiến nhà tao là đứa trẻ ngoan, chính chúng mày đã hại nó."
Mụ Hồ kiên quyết không thừa nhận chuyện con mình làm, đây là đại đội của mụ mà.
Mụ không tin một đứa từ nơi khác đến như Đường Uyển lại dám đối đầu với mình.
Dù sao cả đại đội đều họ Hồ, họ là một gia tộc lớn!
"Các anh các em, các cháu ơi, nó đặt điều vu khống đó!"
Mụ Hồ vịn eo lảo đảo đứng dậy: "Tao biết ngay mày vì sao muốn hại thằng Hồ Kiến nhà tao rồi."
"Hóa ra mày muốn tới đại đội chúng tao làm bác sĩ chân đất chứ gì. Tao nói cho mày biết, mày có tới cũng vô ích."
"Tao sẽ không bao giờ tìm mày khám bệnh đâu, con khốn này..."
Mụ ta c.h.ử.i bới đủ lời thô tục, cha của Hồ Kiến cũng đứng đó gân cổ lên.
"Mày mau thả con trai tao ra!!!"
Ông ta chỉ có mỗi đứa con trai này, nếu nó thực sự bỏ mạng ở nông trường, ông ta cũng chẳng muốn sống nữa!
Một đám đàn ông đứng đầy sân, ai nấy cao to vạm vỡ, đổi là nữ giới khác có lẽ đã sợ run cầm cập rồi.
Nhưng Đường Uyển là ai cơ chứ.
Cô dám một mình đơn thương độc mã tới tận vùng núi sâu này thì đã sớm chuẩn bị tâm lý để đối phó rồi.
Đối mặt với sự vu khống của mụ Hồ, Đường Uyển chỉ cười: "Nếu các người thực sự nghĩ tôi vu khống Hồ Kiến."
"Thì cứ đi khiếu nại đi, cảnh sát làm việc đều chú trọng chứng cứ, chỉ cần chứng cứ đầy đủ thì thả người có gì khó đâu?"
Ánh mắt khinh miệt của cô rơi trên người mụ Hồ: "Thế nhưng, bác có dám đi không?"
"Tao có gì mà không dám?!"
Mụ Hồ tức đến nhảy dựng, mụ vung tay: "Không được để nó yên, không được tha cho con mụ thối tha này!"
Đám đàn ông ùa tới, họ cho rằng Đường Uyển dù lợi hại đến mấy cũng không đấu lại được với họ.
Ai ngờ còn chưa kịp chạm vào Đường Uyển đã bị cô tung vài cước đá văng ra ngoài.
Kiếp trước cô vốn đã học qua vài chiêu, lại thêm Lục Hoài Cảnh đặc biệt căn dặn, Đường Uyển hoàn toàn không sợ hãi.
Bốn năm người lao vào nhanh ch.óng bị Đường Uyển đá bay khắp sân, ai nấy kêu ai ới rồi dìu nhau đứng dậy.
Cảnh tượng này khiến toàn bộ đại đội Hồ Trang sững sờ.
Mấy bà thím sợ đến mức che miệng lại.
"Lạy trời, cô bé này cũng quá dữ dằn rồi!"
"Thảo nào Hồ Kiến không chiếm được lợi lộc gì, tôi thấy mụ Hồ đối đầu với cô ấy đúng là tự chuốc nhục."
"Ác giả ác báo, trước kia nó ở đại đội mình hống hách thế nào, giờ mới biết sợ à?"
"......"
Hóa ra mụ Hồ cậy nhà ngoại có mấy người anh em, nhà nội cũng có mấy người anh em, nên luôn cực kỳ hung dữ.
Khiến cho nhiều phụ nữ trong đại đội đều sợ mụ, nào ngờ lần này mụ lại đá phải tấm sắt.
Bầu không khí hơi ngưng trệ, Đường Uyển bình thản phủi tay, quét sạch bụi bẩn dính trên người.
"Mọi người, tôi được phái tới đây làm bác sĩ, nếu mọi người coi trọng tôi thì cứ có bệnh đau gì thì tới tìm tôi."
"Còn nếu muốn tới gây sự thì kết cục sẽ y như bọn họ đấy!"
Cô chỉ vào đám người nhà họ Hồ đang nằm ngổn ngang dưới đất, cười một cách vô cùng ngạo nghễ.
Mụ Hồ hoàn toàn c.h.ế.t lặng!
Không ngờ cô gái này lại hung dữ đến vậy, cô ta còn là phụ nữ nữa không?!
Vẻ mặt mụ đờ đẫn, đúng lúc này, nghe thấy động tĩnh, Đại đội trưởng Hồ và vợ vội vàng chạy tới.
"Chuyện... chuyện này là sao?!!"
Đại đội trưởng Hồ cũng choáng váng, ông chỉ mới đi đưa đồ một lát thôi mà?
Sao mới quay lại đã sắp náo loạn cả lên rồi.
Thím Hồ chạy vào sân của Đường Uyển, vừa nhìn thấy mụ Hồ vốn hống hách nay đang đau đớn ôm mặt.
Bà ta chưa bao giờ thấy mụ ta bại trận t.h.ả.m hại thế này.
Thấy họ tới, mụ Hồ càng thêm uất ức mà gào khóc lên.
"Đại đội trưởng, Chủ nhiệm Hội phụ nữ, các người phải làm chủ cho tôi."
"Cô Tiểu Đường này hại con trai tôi bị đưa đi nông trường, thế mà còn vác mặt tới đại đội ta làm bác sĩ."
"Các người đều nhìn thằng Hồ Kiến lớn lên, sao có thể dung túng cho nó bị bắt nạt như thế được?"
"Đúng vậy, Đại đội trưởng, đều là người cùng đại đội, chúng ta bà con họ hàng gần xa, không thể để người ngoài bắt nạt."
"Nhìn chúng tôi bị nó đ.á.n.h đây này, nó quá nguy hiểm, không thể giữ lại đại đội chúng ta được."
"Chưa nói tới chuyện cháu tôi bị nó đuổi tới nông trường, nó dữ dằn như vậy, lỡ bắt nạt người trong đại đội ta thì sao?"
"Chúng tôi cũng vì suy nghĩ cho đại đội thôi, Đại đội trưởng, ông phải suy nghĩ cho kỹ đấy."
"......"
Vì để bôi nhọ Đường Uyển, đám người này đúng là không từ thủ đoạn nào.
Có người không nhịn được xen vào: "Đại đội trưởng, bọn tôi nghe nói Hồ Kiến bị bắt là do tội lưu manh mà."
"Vậy thì chắc không liên quan gì tới cô Tiểu Đường đâu nhỉ."
"Chẳng phải, nếu không phải mụ Hồ dẫn người tới gây sự trước thì cô Tiểu Đường đã chẳng phản kháng."
"Chúng tôi tận mắt nhìn thấy bọn họ ra tay trước."
"......"
Tuy là cùng một đại đội, nhưng cũng có người không ưa gì mụ Hồ, liền cố ý nói ra sự thật trước mặt Đại đội trưởng.
Nhà ai cũng có phụ nữ mang thai, nghe nói cô có thể bắt mạch miễn phí, họ chẳng ai muốn đuổi Đường Uyển đi cả.
Đường Uyển nhún vai, bất lực nói với Đại đội trưởng Hồ: "Chú, thím, hai người nghe rồi đấy."
"Không phải con chủ động gây chuyện, là bọn họ không vừa mắt con, con có đ.á.n.h họ cũng là phòng vệ chính đáng."
"Con mà không đ.á.n.h trả thì không biết đã bị bọn họ bắt nạt ra nông nỗi nào rồi!"
"Các người làm gì thế?!! Thật chẳng ra thể thống gì cả!"
Đại đội trưởng Hồ sắp tức c.h.ế.t rồi, ông chỉ đi vắng một lúc thôi mà họ đã gây chuyện.
Đây là vị bác sĩ mà người khác cầu cũng chẳng được đấy.
Nếu bị dọa chạy mất thì làm sao bây giờ?
"Đại đội trưởng, chúng ta đều họ Hồ cả, sao ông lại thiên vị người ngoài?"
Mụ Hồ không chịu bỏ cuộc, mụ tiến lên nắm lấy tay thím Hồ: "Em gái à."
"Chúng ta là chị em cùng tộc, em khuyên Đại đội trưởng đi."
"Ông ấy không thể trơ mắt nhìn người hại con trai chị ở lại đại đội chúng ta được."
"Buông tôi ra."
Thím Hồ chậm rãi gỡ tay mụ Hồ ra: "Chúng ta trước kia quả thực từng kỳ vọng rất nhiều vào Hồ Kiến."
"Sau này nó là bác sĩ của đại đội ta, nhưng là nó tự mình tìm đường c.h.ế.t đó thôi!"
Đọc truyện Thập niên 70: Quân tẩu kiều diễm dọn sạch tiền tài kẻ thù để nuôi con. Mời quý độc giả đón đọc trên trang Shuhaige.net, tốc độ
