[thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 113
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:47
Đậu Nhỏ lúc này mới miễn cưỡng gật đầu.
“Ngoan lắm.”
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu thằng bé.
Trong lớp học, hàng chục đứa trẻ sáu bảy tuổi đang cầm sách, lắc lư cái đầu đọc bài, một số đứa vẫn còn đang ngái ngủ.
Cơm Nắm dưới sự dẫn dắt của Trụ T.ử đọc rất hăng say, tiếng đọc vang vọng ra tận ngoài hành lang.
Tô Tiếu Tiếu tính toán thời gian rất chuẩn, lúc cô đến nơi thì chuông tan học vừa vang lên.
Mấy đứa nhóc vừa nghe thấy tiếng chuông đã phấn chấn hẳn lên, lần lượt ùa ra ngoài, vài đứa tò mò nhìn Tô Tiếu Tiếu và Đậu Nhỏ qua cửa sổ, thấy họ bước vào lớp mình thì vô cùng kinh ngạc.
Chủ nhiệm Lưu đã thay thế dạy môn Ngữ văn mấy ngày nay, từng nói vài hôm nữa sẽ có giáo viên Ngữ văn mới đến dạy, chẳng lẽ đây là cô giáo mới?
Trụ T.ử vốn dĩ có bạn cùng bàn, nhưng ở góc cuối cùng hàng cuối có một nam sinh ngồi một mình.
Trụ T.ử đến thương lượng với cậu bạn ấy, bảo lát nữa sẽ mang em trai đi học cùng, hỏi xem cậu ấy có thể ngồi lên phía trước không, cậu và Cơm Nắm sẽ ngồi xuống cuối.
Thường thì chỉ có anh chị lớn mới mang em đi học cùng, lớp Một tạm thời vẫn chưa có ai như vậy, cậu bạn kia vốn dĩ cũng thấy ngồi một mình rất chán nên vui vẻ đồng ý.
Tô Tiếu Tiếu vừa đi đến cửa, Trụ T.ử và Cơm Nắm đã “bịch bịch” chạy ra.
Trụ T.ử vươn tay định bế Đậu Nhỏ.
Đậu Nhỏ bình thường rất thích được Trụ T.ử bế, hôm nay lại hơi không muốn, siết c.h.ặ.t lấy cổ mẹ không buông tay.
Tô Tiếu Tiếu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng con rồi bảo hai đứa nhóc lớn:
“Các con vào trước đi.”
Cơm Nắm bóp bóp bắp chân em trai:
“Đậu Nhỏ đừng sợ, có anh đây rồi.”
Sau đó nhảy chân sáo dẫn đường:
“Mẹ, mọi người cùng nhau đọc bài khá vui đấy ạ.”
“Cơm Nắm thích là được.”
Tô Tiếu Tiếu nói.
Cơm Nắm có khả năng thích nghi tốt, Tô Tiếu Tiếu không lo lắng, nhưng Đậu Nhỏ thì khác.
Ở nhà thằng bé vẫn ổn, Lý Ngọc Phượng và Tiểu Bảo mới đến nó cũng nhanh ch.óng thích nghi, chợ b.úa hay bãi biển nó cũng quen được.
Có lẽ vì trường học không phải là “khu vực an toàn” trong nhận thức của nó, lại đột nhiên xuất hiện nhiều bạn nhỏ trạc tuổi Thiết Đản, Thiết Ngưu từng bắt nạt nó, nên nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong tiềm thức có lẽ lại trỗi dậy, vì vậy mới bất an như thế.
Tô Tiếu Tiếu vốn thấy mang Đậu Nhỏ đi học không vấn đề gì, giờ cũng có chút thấp thỏm.
Lát nữa nhỡ đâu phải vừa bế vừa dạy thì cũng khá phiền.
May thay chỗ ngồi của Trụ T.ử và Cơm Nắm ở ngay góc lớp, phía sau hàng cuối cùng không có ai.
Thời đó bàn ghế là bàn dài ghế dài cho hai người, Tô Tiếu Tiếu đặt Đậu Nhỏ ngồi vào phía trong cùng, để Cơm Nắm ngồi cạnh bé, rồi lấy chiếc bảng đen nhỏ mang từ nhà ra đặt lên đùi thằng bé:
“Đậu Nhỏ còn nhớ những gì mẹ dạy con vẽ cháo, phở, mì, cơm không?
Mẹ muốn xem con có thể vẽ cho mẹ một cái không?”
Bàn học quá cao, Đậu Nhỏ không với tới.
Tô Tiếu Tiếu lúc trước không lường trước vấn đề này, bảng vẽ chỉ có thể đặt trên đùi Đậu Nhỏ, lát nữa về phải hỏi Hàn Thành xem có làm được chiếc ghế trẻ em nào không, cứ cúi đầu thế này lâu dài chắc chắn không tốt cho đốt sống cổ.
Có lẽ vì góc lớp hai mặt tựa tường tạo cảm giác an toàn hơn, lại có hai anh và mẹ ở đây, Đậu Nhỏ không còn quá căng thẳng nữa, bé ngoan ngoãn gật đầu:
“Được~~~”
Tô Tiếu Tiếu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô xoa đầu hai đứa nhóc lớn:
“Trước khi di chuyển ghế nhớ đặt em xuống trước, không là ngã đấy.
Hai anh nhớ chăm sóc em cho tốt, biết chưa?”
Cơm Nắm và Trụ T.ử gật đầu:
“Vâng ạ.”
Chuông vào lớp vang lên, học sinh lần lượt quay về chỗ, Tô Tiếu Tiếu cầm giáo án bước lên bục giảng.
Lớp học đơn sơ cũ kỹ, dưới bục giảng là từng gương mặt ngây thơ, từng đôi mắt trong veo, chứa đầy khát vọng tri thức, hướng về tương lai.
Chỉ cần đào tạo tốt những đứa trẻ này, tất cả đều là hy vọng, là rường cột của tương lai đất nước.
Một cảm giác tự hào và trách nhiệm chưa từng trải nghiệm dâng lên trong lòng.
Tô Tiếu Tiếu quay người viết tên mình lên bảng, rồi quay lại.
Chủ nhiệm Lưu và mấy vị lãnh đạo trường không biết đã chuyển ghế mang cốc trà ngồi xuống cuối lớp từ bao giờ.
Lớp trưởng hô “Đứng lên”, toàn thể học sinh đứng dậy:
“Chào cô ạ!”
Tô Tiếu Tiếu chống hai tay lên bục giảng, nở nụ cười tự tin chân thành, gật đầu:
“Chào các em, mời các em ngồi.”
Đợi học sinh ngồi xuống, Tô Tiếu Tiếu mỉm cười nói:
“Cô tên là Tô Tiếu Tiếu, là giáo viên Ngữ văn mới của các em.
Nghe mẹ cô kể lại, vì hồi nhỏ cô rất hay cười, nên bố cô đặt tên là Tiếu Tiếu, hy vọng cô mỗi ngày đều vui vẻ.
Còn chữ ‘Tô’ trong Bách gia tính xếp thứ 44, là chữ ‘Tô’ với bộ ‘Thảo’ ở trên, phía dưới là chữ ‘Biện’.
Còn chữ ‘Tô’ phồn thể thì viết thế này đây.”
Tô Tiếu Tiếu quay người, viết chữ “蘇” phồn thể lên bảng:
“Nó bao gồm bộ ‘Thảo’ phía trên, phía dưới là một con cá và một nắm cỏ lúa tức là chữ ‘Hòa’.
Điều này có ý nghĩa gì, có em nào biết không?
Người thời xưa rất lâu rất lâu về trước, nếu bắt được một con cá, họ đều dùng cỏ lúa xuyên qua mang cá để buộc lại rồi mang về nhà.
Lúc này con cá vẫn chưa ch-ết, mang về nhà thả vào nước, nó lại sống lại được.
Vì vậy, họ của cô Tô còn có thể ghép thành một từ gọi là ‘tô tỉnh’, nghĩa là con cá sống lại đó…”
Một màn giới thiệu tên đơn giản lại được Tô Tiếu Tiếu giảng thành một câu chuyện thú vị, còn mở rộng thêm nhiều kiến thức.
Những kiến thức này đối với trẻ lớp Một có thể hơi sâu xa, nhưng chất giọng dịu dàng của Tô Tiếu Tiếu kết hợp với ngôn ngữ c-ơ th-ể đúng lúc đã khiến bài giảng trở nên sinh động và thú vị, các em học sinh lập tức bị cuốn vào.
Ba đứa nhỏ trong nhà thì không cần phải nói, chúng gần như ngày nào cũng phải nghe Tô Tiếu Tiếu kể chuyện trước khi ngủ mới chịu nhắm mắt.
Ngay cả Đậu Nhỏ cũng ngừng nguệch ngoạc, chớp chớp đôi mắt tròn xoe chăm chú nghe mẹ giảng bài.
Thấy Tô Tiếu Tiếu nhìn về phía mình, thằng bé liền cong mắt, lộ ra tám chiếc răng sữa cười với mẹ.
Các bạn học chưa bao giờ thấy cô giáo nào như thế, hết tiết học, các em đều vô cùng yêu mến cô giáo Ngữ văn vừa dịu dàng xinh đẹp, giảng bài lại sinh động thú vị này.
Chủ nhiệm Lưu và các lãnh đạo ngồi nghe cuối lớp đều lần lượt giơ ngón cái với Tô Tiếu Tiếu, vô cùng hài lòng rời đi.
Sau giờ học, Tô Tiếu Tiếu dặn dò Cơm Nắm và Trụ T.ử phải ngoan ngoãn học tiết tiếp theo, buổi trưa đừng đi đào giun, tan học là phải về nhà ngay, đợi chiều tan học rồi hãy đi đào giun.
