[thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 144
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:56
Cô Trần đôi khi thực sự không chịu nổi một số cách làm của cô Mạc, rõ ràng là người cũng tốt, nhưng hễ nảy sinh định kiến với ai đó là lại đ-âm đầu vào ngõ cụt một cách vô lý.
“Cô cũng đừng có tị nạnh nữa, hai đứa trẻ nhà cô ấy thi kiểu gì cũng được mười điểm thôi, môn Toán tôi dạy chúng đều thi tốt cả, tôi không hề lộ đề nhé, cô có thời gian ở đây tị nạnh thì chi bằng nghĩ cách đốc thúc con nhà mình đi, kẻo đến lúc môn Toán không đạt lại bảo tôi dạy không tốt."
Cô Trần nói xong, cầm giáo án đi ra khỏi văn phòng.
Trong văn phòng không còn giáo viên nào khác, cô ta vốn dĩ thấy Tô Tiếu Tiếu không nể mặt mình nên mới nói bừa vài câu như vậy, giờ bị cô Trần nói thế, giống như cả văn phòng đang xem trò cười của cô ta, mặt mũi ngay lập tức không còn chỗ nào để giấu.
Tô Tiếu Tiếu chẳng thèm quan tâm đến chuyện chính trị hay văn hóa nơi công sở, ra khỏi cổng trường cô bảo đứa nhỏ đi chậm thôi, đi một đoạn lại bế một đoạn, đến chỗ ông Hồ thì thịt ngon đã bán gần hết, còn lại ít nội tạng và đầu lợn, móng giò.
“Ông Hồ, cân cho cháu cái móng giò này đi ạ."
Tô Tiếu Tiếu nói.
“Cô Tô tan học rồi à?"
Thấy xung quanh không có ai ông Hồ mới nói, “Tôi để dành cho cô một cái móng trước đây, cái này là móng sau, móng sau xương to ít thịt, móng trước nhiều thịt hơn."
Tô Tiếu Tiếu:
“Vâng, cháu cảm ơn ông Hồ ạ."
Ông Hồ giúp Tô Tiếu Tiếu c.h.ặ.t thành từng miếng bằng quân mạt chược rồi đưa cho cô:
“Cảm ơn cái gì, mấy thứ này cô đều thấy đấy, cuối cùng bán ế thì còn lại mấy thứ này thôi."
Tô Tiếu Tiếu trả tiền xong lại nói:
“Ngày mai ông cũng không cần để dành cho cháu đâu, móng giò này kho xong đủ ăn thêm một ngày nữa."
Ông Hồ gật đầu:
“Được rồi, cô Tô đi thong thả."
Ra khỏi chỗ ông Hồ, Tô Tiếu Tiếu lại dắt Tiểu Đậu Bao đi mua một miếng đậu phụ, cô không ngờ đậu phụ lại đắt như vậy.
Tô Tiếu Tiếu nghĩ một lát, nhớ trong nhà có một cái cối đ-á nhỏ, hay là mua ít đậu nành và vôi về tự làm đậu phụ đi, nếu không ngủ nướng thì còn có thể xay ít sữa đậu nành, đỡ phải để Triệu Tiên Phong ngày nào cũng đi mua lãng phí tiền, trời lạnh thế này uống một bát sữa đậu nành nóng hổi vẫn rất tốt.
Bên phía Hàn Thành vừa hay xuống tàu hỏa.
Trời ở thủ đô lạnh hơn miền Nam rất nhiều, anh mặc áo khoác quân đội, gió bấc thổi vù vù vào mặt vẫn thấy hơi khó chịu.
Anh đang định tìm xe đi đến nhà khách thì phía sau vang lên giọng nói của Trần Băng Dương:
“Đồng chí Hàn đi đâu vậy?
Có xe đến đón tôi, tiện đường đưa cậu đi một đoạn, cậu đừng khách sáo với tôi, lúc tôi ăn cá hun khói của cậu tôi cũng đâu có khách sáo."
Lời đã nói đến mức này, Hàn Thành cũng không tiện từ chối:
“Nhà khách XX, nếu không thuận đường thì thôi ạ, bên này có xe buýt đi thẳng."
“Trùng hợp quá," Trần Băng Dương nói, “Tôi cũng đến nhà khách XX, không lẽ cậu cũng đến tham gia hội nghị giao lưu y tế quốc tế đấy chứ?"
Vốn dĩ là tình bạn quân t.ử như nước, Trần Băng Dương lớn hơn Hàn Thành mấy tuổi, hai người vừa gặp đã thấy thân thiết như đã quen từ lâu, trên tàu đã trò chuyện rất nhiều nhưng đều không có ý định thăm dò đời tư của đối phương, nghề nghiệp, đến thủ đô làm gì, v.v.
đều không đụng tới, đến tận bây giờ mới biết hóa ra là cùng tham gia một hội thảo học thuật.
Hàn Thành nhớ anh ấy lên tàu ở ga thành phố, cũng không ngờ anh ấy đến tham gia hội thảo này, vốn dĩ cũng chẳng có gì phải giấu giếm, anh gật đầu:
“Vâng, tôi đại diện cho bệnh viện quân y của chúng tôi qua đây."
Trần Băng Dương nghiêm túc quan sát Hàn Thành, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó:
“Bệnh viện quân y?
Cậu họ Hàn, cậu là chủ nhiệm Hàn Thành đó sao?"
Hàn Thành cũng ngẩn người, anh chưa nói tên mình sao?
Trần Băng Dương đã nắm lấy tay Hàn Thành:
“Đúng là người một nhà mà không nhận ra nhau, đồng chí Hàn Thành đúng là danh bất hư truyền, thật vinh hạnh được đọc nhiều bài luận văn của cậu trên tạp chí y khoa, tôi cứ ngỡ Hàn Thành là một vị chủ nhiệm già dặn cơ, không ngờ cậu lại trẻ tuổi như vậy, đúng là tôi mắt kém quá."
Trần Băng Dương biết tên Hàn Thành, nhưng áp bản không hề liên hệ với “chủ nhiệm Hàn" của bệnh viện quân khu.
Hàn Thành bắt tay đáp lễ:
“Không dám, không dám ạ."
Một người có thể có xe riêng đến đón chắc chắn phải là bậc thái sơn bắc đẩu trong giới y học, Hàn Thành tự nhiên không dám tỏ ra kiêu ngạo.
Trần Băng Dương cực kỳ yêu thích chàng thanh niên này, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai anh:
“Được rồi, xe của tôi đến rồi, chúng ta lên xe rồi nói chuyện tiếp, về ca phẫu thuật tim lần trước tôi còn nhiều chi tiết muốn thỉnh giáo cậu lắm đây."
“Tiền bối đừng khách sáo quá ạ, tôi thực sự không dám đâu."
Lời đã nói đến mức này, Hàn Thành đành phải theo Trần Băng Dương lên xe....
Những ngày nuôi nấng lũ trẻ trôi qua thật nhanh, thời gian thực sự không đủ dùng, bận rộn suốt cả một ngày mà dường như chẳng làm được việc gì đã hết ngày rồi.
Tô Tiếu Tiếu và Tiểu Đậu Bao về đến nhà đã gần mười một giờ.
Tô Tiếu Tiếu pha cho đứa nhỏ một cốc lúa mạch, bảo cậu bé tự đi chơi, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, bữa trưa hôm nay đặc biệt đơn giản.
Móng giò rửa sạch chần qua nước, cho trực tiếp vào nồi nước kho hôm qua, đậu phụ cho vào sớm thì dai hơn một chút nhưng cũng sẽ ngấm gia vị hơn, đều rất ngon, Tô Tiếu Tiếu cho cả miếng vào, rồi đồ cơm, trước khi ăn chỉ cần chần thêm ít rau xanh là xong.
Hôm nay thời gian dành cho Tô Tiếu Tiếu học tập chỉ có chưa đầy một tiếng đồng hồ, cô phải tranh thủ thời gian học tập, dưới cuộc sống bận rộn như thế này, nếu không thường xuyên ôn lại cái cũ học thêm cái mới thì thực sự rất dễ đ-ánh rơi kiến thức.
Về định hướng nghề nghiệp tương lai, cô vẫn chưa hoàn toàn quyết định xong, kỳ thi đại học tạm dừng mười năm, thời kỳ đầu cải cách mở cửa muôn vàn việc cần làm, ngành nghề nào cũng thiếu hụt nhân tài trầm trọng, chủ yếu là xem hứng thú và sở thích của bản thân, tốt nghiệp là bao trọn phân công công tác, việc làm không phải vấn đề.
Bản thân Tô Tiếu Tiếu không thích cuộc sống công sở gò bó, nhưng tình hình kiếp này khác với kiếp trước, kiếp này không thể lựa chọn nằm ườn làm một con cá mặn được, vài thập kỷ tới bất kể làm gì cũng phải giao tiếp với con người, điều này là không thể tránh khỏi.
Cô tạm định ra hai định hướng, một là thiết kế, vốn dĩ cô học thiết kế quảng cáo, thời buổi này chắc chưa có chuyên ngành thiết kế quảng cáo, kiến trúc sư và thiết kế thời trang chắc là có, chỉ cần là chuyên ngành liên quan đến thiết kế là cô đều rất dễ bắt tay vào làm, hai là biên phiên dịch, với nền tảng tiếng Anh của mình, chắc chắn cô có thể đè bẹp 90% trở lên người thời này, cho nên hai chuyên ngành này học đều sẽ tương đối nhẹ nhàng.
Tô Tiếu Tiếu lật xem sách giáo khoa cấp ba của Hàn Thành, chạm tay vào những dòng ghi chú của Hàn Thành lại bắt đầu nhớ Hàn Thành.
Định hướng nghề nghiệp của Hàn Thành đã được quy hoạch từ sớm, Tô Tiếu Tiếu tin rằng sau này anh sẽ đạt được thành tựu cực cao trong lĩnh vực y học.
