[thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 217
Cập nhật lúc: 19/04/2026 21:18
Tiểu Đậu Bao cũng cực kỳ hưng phấn, cong mắt:
“Mẹ mẹ, là anh trai Đại Bảo và Tiểu Bảo của con phải không ạ?"
Tiểu Đậu Bao vừa dứt lời, đã bị Tiểu Phạn Đoàn kéo, như hai mũi tên rời cung chạy ra ngoài……
Tô Tiếu Tiếu ở lại trong phòng nhìn cặp song sinh mắt to trừng mắt nhỏ:
“Hai anh trai nhà bà ngoại tới rồi, lại có người chơi cùng các con, các con có vui không nào?"
Đáp lại cô là Tiểu Nhục Bao “hừ hừ" dùng hết sức lực b-ú sữa để lật người và Tiểu Thang Viên dùng hết sức bình sinh rung chiếc chuông nhỏ trên tay……
Phạn Đoàn chạy tới ôm lấy họ:
“Đại cữu mụ, Đại Bảo Tiểu Bảo, con nhớ mọi người ch-ết đi được!"
Tiểu Đậu Bao cũng chạy tới hưng phấn ôm lấy họ xoay vòng vòng.
Đúng một năm không gặp, mấy nhóc con vẫn thân thiết như cũ.
Tiểu Bảo ôm Phạn Đoàn kêu oang oang:
“Sao cậu lại cao thế này?
Năm ngoái cậu rõ ràng thấp hơn tớ nhiều mà!"
Tiểu Bảo so so, Phạn Đoàn đã cao bằng cậu rồi, cậu hơn Phạn Đoàn một tuổi đấy.
Tiểu Phạn Đoàn vô cùng tự hào vỗ ng-ực:
“Tớ ăn nhiều, lại ngày nào cũng tập luyện cùng cha, tự nhiên là lớn cao rồi."
Tiểu Bảo bế Tiểu Đậu Bao xinh đẹp, dùng mũi mình cọ cọ mũi cậu:
“Tiểu Đậu Bao nhà chúng ta cũng ngày càng xinh đẹp rồi!"
Tiểu Đậu Bao thực sự rất đẹp, môi hồng răng trắng, càng lớn càng tinh xảo.
Đại Bảo nhút nhát hơn, Phạn Đoàn khoác vai cậu:
“Chúng ta vào nhà trước rồi nói chuyện, đại cữu mụ vào đi ạ.
Tiểu Nhục Bao bây giờ đặc biệt lì, lật mấy vòng là không biết lăn đi đâu rồi, không rời mắt được, mẹ phải trông nó trong phòng."
Lương Hồng Mai nghi ngờ nói:
“Cặp song sinh chưa đầy nửa tuổi mà đã lợi hại thế rồi sao?"
Phạn Đoàn nói:
“Tiểu Nhục Bao rất lì, em gái vẫn rất thùy mị ạ."
Vừa nói chuyện đã vào đến sân, Tô Tiếu Tiếu chờ ở cửa, Đại Bảo Tiểu Bảo đã chạy tới ôm chầm lấy Tô Tiếu Tiếu:
“Cô cô cô cô……"
Tiểu Bảo gọi xong “oa" một tiếng khóc òa lên.
Tô Tiếu Tiếu ngồi xổm xuống ôm Đại Bảo Tiểu Bảo, xoa đầu Tiểu Bảo:
“Sao thế này?"
Lương Hồng Mai đặt đồ mang theo xuống:
“Tiểu Bảo từ lúc nghỉ là bắt đầu niệm, ngày nào cũng hỏi mẹ mấy chục lần bao giờ đến nhà cô cô, cứ sợ chúng ta lừa không đưa cậu bé đến.
Mẹ bị hỏi đến phiền nên đuổi nó đến huyện thành, ngày nào cũng chờ mẹ tan làm đấy."
Tô Tiếu Tiếu dở khóc dở cười:
“Lần trước bà nội không đúng, nhưng bà thật sự không cố ý, con không thể nhỏ mọn cứ nhớ mãi chuyện này thế được."
Tiểu Bảo lau nước mắt bĩu môi:
“Con không thù dai, con chỉ là nhớ mọi người thôi."
Lương Hồng Mai nói:
“Tiểu Bảo đúng là lợi hại, đây là lần đầu mẹ đi xa, đi tàu hỏa cái gì cũng không biết.
Cậu bé đi cùng mẹ một lần là có thể toàn trình hướng dẫn mẹ phải làm thế nào.
Xuống tàu hỏa còn nhận ra đường dẫn chúng ta về nhà.
Đừng nói, lần trước nếu để nó lên tàu, khéo thật sự có thể đưa được Đại Bảo đến."
Tô Tiếu Tiếu đứng lên:
“Hai đứa mới bao lớn?
Không có người lớn đi cùng ra ngoài là không được, đến nơi cô cũng không cho vào cửa, nếu không thì không nhớ lâu."
Ai mà biết ra ngoài sẽ gặp loại người gì chứ?
Tô Tiếu Tiếu cảm thấy nhất định không được mở ra tiền lệ này.
Đại Bảo Tiểu Bảo nói:
“Biết rồi cô cô, bọn con lần sau sẽ không thế nữa."
Sự chú ý của Đại Bảo Tiểu Bảo đã sớm bị cặp song sinh thu hút mất.
Chúng nhìn một cái là nhận ra ai là em trai, ai là em gái, vì thực sự như Tiểu Đậu Bao nói, một đứa giống cha, một đứa giống mẹ, đặc biệt rõ ràng.
Tiểu Bảo Đại Bảo nằm trên chăn bông nhìn chằm chằm vào hai đứa nhỏ.
Tiểu Bảo không dám thở mạnh:
“Em gái đẹp quá, trông giống cô cô quá đi, Tiểu Nhục Bao cũng đẹp, Tiểu Nhục Bao hơi giống Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao.
Nhưng sao Tiểu Nhục Bao lại b-éo thế nhỉ?
Có phải trong bụng cô cô tranh ăn với em gái không?"
Phạn Đoàn gật đầu nói:
“Tiểu Nhục Bao ăn được hơn, nên lớn nhanh."
Đại Bảo nói:
“Con gái của cô cô đương nhiên giống cô cô rồi, Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao đều giống chú rể (chú dượng), Tiểu Nhục Bao tự nhiên cũng giống chú rể."
Tiểu Bảo nhăn mũi nói:
“Cái đó không chắc, Yêu Bảo nhà tớ không giống cha tớ, cũng không giống tớ, xấu xấu, không biết giống ai."
Nhắc đến lại thấy hơi nhớ thằng em trai xấu xí.
Phạn Đoàn nói:
“Chúng lúc nhỏ xấu lắm, nuôi nuôi là đẹp thôi, dù sao lúc chúng còn nhỏ tớ cũng nhìn không ra chúng giống ai."
Tiểu Đậu Bao lại không đồng ý:
“Nhìn ra được, em nhìn một cái là ra ngay!
Em gái từ nhỏ đã đẹp như mẹ, còn có má lúm đồng tiền, Tiểu Nhục Bao cũng đẹp trai như em~~~"
Phạn Đoàn nói:
“Mẹ đều nhìn không ra, chỉ có mình em nhìn ra, đó là em đoán mò đấy."
Tiểu Đậu Bao lắc đầu lia lịa:
“Em và em trai em gái có thần giao cách cảm, em nhìn một cái là biết!"
Phạn Đoàn véo mặt em:
“Em còn c.h.é.m gió!"
Tiểu Đậu Bao đ-ánh tay anh:
“Em không c.h.é.m gió, anh trai xấu xa, em chưa bao giờ c.h.é.m gió, anh mới c.h.é.m gió!"
Tiểu Bảo vô cùng ngạc nhiên:
“Bây giờ cái miệng của Tiểu Đậu Bao đã trơn tru thế này rồi sao?"
Phạn Đoàn buông Tiểu Đậu Bao ra, gắt gỏng nói:
“Đặc biệt biết nói, suốt ngày chỉ biết chọc tức tớ."
Lương Hồng Mai lắc đầu, lấy đồ mang từ nhà tới:
“May mà lúc cô ở cữ bà không để chúng đến, nhà mà nhiều trẻ con là đặc biệt ồn, đầu óc mẹ cứ ong ong, cũng khổ cho cô rồi."
Tô Tiếu Tiếu rót ba bát sữa mạch nha tới, đưa cho chị một bát:
“Quen rồi là được, uống một ngụm làm ấm người trước đi, Tiểu Bảo Đại Bảo cũng qua uống một bát."
Lương Hồng Mai nhìn:
“Sữa mạch nha?
Tôi không uống, để lại cho bọn trẻ uống, tôi uống ngụm nước là được."
Tô Tiếu Tiếu đẩy lại:
“Thỉnh thoảng uống không sao, lại không phải uống hằng ngày."
Phạn Đoàn nói:
“Tiểu Đậu Bao nhà con sáng uống rồi ạ, đại cữu mụ mọi người uống đi."
Lương Hồng Mai không từ chối nữa, chị ta lớn thế này lần đầu tiên mới được uống sữa mạch nha, nhà cô cô thật tốt.
“Nhà mọi người đều tốt cả chứ?
Nhị tẩu và Yêu Bảo bọn họ đều khỏe chứ?"
Tô Tiếu Tiếu hỏi.
Lương Hồng Mai uống hết một bát sữa mạch nha, cả người ấm áp hẳn lên, gật đầu:
“Tốt, đều tốt.
Vợ chồng nhị ca đều muốn con gái, sinh con trai còn không vui nữa."
Lương Hồng Mai lắc đầu:
“Nhà họ Tô chúng ta không biết là phong thủy gì, nhà người khác muốn con trai, muốn con gái đều có cả, nhà mình là không kiếm được con gái.
Chỉ có cô phúc khí tốt nhất, một lứa đủ cả nếp cả tẻ."
