[thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 75
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:36
Hàn Thành nhìn vào ống kính mỉm cười nhẹ, theo một tiếng “tách" của màn trập vang lên, một tấm ảnh kết hôn tươi rói đã ra lò.
Thời này chụp ảnh tuy không rẻ, nhưng cơ hội hiếm có, Tô Tiếu Tiếu đề nghị chụp chung với hai nhóc con một tấm.
Hàn Thành bế Phạn Đoàn, Tô Tiếu Tiếu bế Tiểu Đậu Bao, vẫn là tư thế như lúc nãy, chẳng qua là trên đùi hai người mỗi người ngồi thêm một nhóc con.
Phạn Đoàn lần đầu tiên được chụp ảnh, làm cho cậu bé vui mừng khôn xiết, còn tạo một dáng vẻ rất vênh váo.
Tấm ảnh cả gia đình bốn người đầu tiên đã ra lò, thợ chụp ảnh liên tục khen ngợi gia đình họ ai nấy đều có tướng mạo đẹp.
Ra khỏi tiệm chụp ảnh, cả nhà đi thẳng đến Cục Dân chính.
Cục Dân chính đã tiếp đón rất nhiều đôi tân nhân, người dắt theo con cái đến đăng ký cũng không ít, nhưng cả gia đình ai nấy đều có vẻ ngoài đẹp như thế này thì thật sự rất hiếm thấy.
Đứa trẻ thông minh lanh lợi đối với người phụ nữ xinh đẹp trắng trẻo như phát sáng gọi “mẹ" ngọt xớt, chung sống hài hòa như vậy, không ngờ lại là mẹ kế, đồng chí phụ trách đăng ký cũng không nhịn được mà nhìn bọn họ thêm vài cái, trêu chọc Tiểu Phạn Đoàn.
Quy trình kết hôn rất đơn giản, giấy chứng nhận kết hôn thời này lại mang đặc sắc thời đại rất đậm nét, vừa hồng vừa chuyên, có chút giống với loại bằng khen nhận được ở trường tiểu học, nhưng là màu hồng nhạt, chính giữa in hoa mẫu đơn đỏ rực, bốn góc đều in mấy chữ “Hỷ" lớn màu đỏ, phía trên là trích dẫn lời dạy của Chủ tịch và chỉ thị cao nhất, chính giữa là ba chữ “Giấy chứng nhận kết hôn" thật lớn, sau đó là số hiệu, phía dưới là họ tên tuổi tác ngày tháng bộ phận cấp phát vân vân, tất cả các thông tin đều được viết bằng tay, cuối cùng là đóng một con dấu đỏ ch.ót.
Tô Tiếu Tiếu cảm thấy mới lạ, đây chính là giấy chứng nhận kết hôn sao?
Cầm trong tay xem đi xem lại mấy lần, sau đó mới sực nhận ra giấy chứng nhận kết hôn lúc này là không cần dán ảnh của hai người lên, vậy chẳng phải ảnh kết hôn vừa rồi là chụp trắng rồi sao?
Cũng đúng, ảnh chụp cũng đâu có lấy nhanh được như vậy, thật là ngốc mà.
Nhưng giữ lại làm kỷ niệm cũng rất tốt, sau này già rồi cũng là một đoạn hồi ức quý giá.
Phạn Đoàn cũng đòi xem, bị Hàn Thành cầm lấy cất đi:
“Con cũng có đọc hiểu được đâu, đừng làm hỏng."
Phạn Đoàn không đồng ý:
“Đọc hiểu được mà, mẹ dạy con rất nhiều chữ rồi!"
Hàn Thành tùy ý chỉ vào một chữ hỏi cậu bé:
“Đây là chữ gì?"
Phạn Đoàn:
“..."
Nổ to quá rồi, cậu bé không đọc hiểu được!
Tô Tiếu Tiếu cười không khép được miệng:
“Được rồi, anh đừng có bắt nạt nhóc con nữa, chúng ta đi ăn cơm trước đã."
Mỗi người bế một đứa trẻ, Hàn Thành dắt tay Tô Tiếu Tiếu khẽ bóp nhẹ một cái, nở nụ cười đầy ẩn ý với Tô Tiếu Tiếu, Tô Tiếu Tiếu hiện lên lúm đồng tiền nông cạn, đúng vậy, đồng chí Hàn Thành, chúng ta đã trở thành vợ chồng hợp pháp rồi đấy.
Lúc ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh đã xảy ra một chuyện nhỏ, Tiểu Phạn Đoàn thế mà lại chê cơm canh nhà người ta khó ăn, nói to “vẫn chưa ngon bằng mẹ làm", còn để cho nhân viên phục vụ nghe thấy hết, trừng mắt lườm cậu bé, nếu không phải nhìn thấy gia đình này ai nấy đều ăn mặc rất tươm tất, Hàn Thành còn mặc quân phục, ước chừng đã muốn đuổi cái thằng nhóc này ra ngoài rồi.
Sau bữa cơm, Tiểu Đậu Bao buồn ngủ, Hàn Thành bế cậu bé để cậu bé ngủ một lát.
Cả nhà lại cầm giấy chứng nhận kết hôn quay lại cửa hàng bách hóa quốc doanh mua chăn rồng phượng màu đỏ rực, chậu màu đỏ rực, còn có tủ trang điểm, những thứ “ba bánh một vang" trong nhà có rồi thì không cần mua nữa, Tô Tiếu Tiếu thì rất muốn sắm thêm một cái tủ quần áo cao thấp, nhưng nó to quá, kiểu dáng cũng không đẹp, nên thôi vậy.
Tầm này thì xưởng liên hợp thịt cũng chẳng còn lại thứ gì mấy, chỉ mua được một ít lạp xưởng và vịt lạp, có còn hơn không vậy.
Sau đó lại đi đến xưởng thực phẩm phụ mua rất nhiều đồ, sữa bột mạch nha của các nhóc con đều đã mua đủ, còn mua không ít các loại gia vị mà ở thị trấn không mua được, bột đậu xanh bột khoai tây vân vân các loại bột không cần tem phiếu, tóm lại là những thứ không cần tem phiếu thì cứ mua được chút nào hay chút nấy, đương nhiên không thể thiếu các loại kẹo hỷ bánh hỷ chỉ khi có giấy chứng nhận kết hôn mới mua được, thời này ăn chút đồ ăn vặt không hề dễ dàng, đồ đạc cũng không có nhiều chất phụ gia như đời sau, đều là những thứ thật thà, Tô Tiếu Tiếu liền nghĩ muốn mua nhiều một chút tích trữ, để các nhóc con ăn dần.
Tem phiếu dầu không có nhiều, vẫn chỉ có thể mua được một ít, dùng chẳng được mấy ngày, thời này có tiền mà không có tem phiếu cũng không mua được món đồ mình muốn, làm cho Tô Tiếu Tiếu rầu rĩ hết cả người.
“Không gấp, lát nữa chúng ta đi chợ đen một chuyến."
Hàn Thành an ủi cô nói.
Tô Tiếu Tiếu vỗ trán một cái, suýt chút nữa thì quên mất còn có một nơi tốt như vậy.
Đồ đạc cất xong xuôi, nói đi là đi, Hàn Thành quen đường quen ngõ lái xe đến chợ đen.
“Sao anh lại rành thế nhỉ?"
Tô Tiếu Tiếu hỏi.
Hàn Thành vừa đỗ xe vừa nói:
“Phàm là nơi Trần Ái Dân đã từng đi qua, thì cả khoa chúng tôi không ai là không biết cả."
Được rồi, bác sĩ Trần đúng là một người hay nói thật.
Chợ đen trong thành phố không giống như ở thị trấn, chỉ mở cửa vào một lúc ngắn buổi sáng, quy mô ở đây không nhỏ, dưới chân tường thành có không ít sạp hàng lớn nhỏ, Hàn Thành mặc bộ quân phục đi đến đầu đường, đã cảm thấy có người đi báo tin rồi, ước chừng là người phụ trách canh gác, phát hiện có gì đó không ổn là lập tức thông báo cho mọi người rút lui.
Rất nhanh có mấy người bước ra, có lẽ thấy Hàn Thành dắt theo vợ con, không giống như đến để truy quét, nên đã thả lỏng cảnh giác.
Bộ quân phục đó của Hàn Thành không tiện đi vào trong, nên anh bế Tiểu Đậu Bao đứng đợi ở đầu đường, Tô Tiếu Tiếu dắt Phạn Đoàn vào trong, Hàn Thành dặn cô đừng đi xa quá, cứ loanh quanh ở rìa này mà mua thôi, tầm mắt anh cũng luôn không rời khỏi cô.
Tiểu Phạn Đoàn chưa từng đến nơi này bao giờ, làm cho cậu bé phấn khích khôn xiết.
Tô Tiếu Tiếu mua một ít bánh đậu xanh trước, đưa cho nhóc con một cái để ăn, còn bảo cậu bé để ý xem có chỗ nào bán dầu không.
Tiểu Phạn Đoàn một tay dắt mẹ, một tay cầm bánh đậu xanh ăn, nhảy nhót nhìn ngó xung quanh.
Thằng nhóc không hề sợ người lạ, trực tiếp hỏi một ông chú đang ngồi xổm phía trước:
“Chú ơi, chú có biết chỗ nào bán dầu không ạ?
Nhà cháu hết dầu xào rau rồi."
Tô Tiếu Tiếu:
“..."
Đây là cái thao tác gì thế này?
Tô Tiếu Tiếu vừa định nói lời xin lỗi, trẻ con không hiểu chuyện.
Kết quả ông chú đó nhìn bọn họ vài cái liền nói:
“Chú có mấy cân đấy, đi theo chú đi."
Tô Tiếu Tiếu quay đầu ra hiệu cho Hàn Thành một cái rồi đi theo ông ta, dắt Tiểu Phạn Đoàn bước vào con hẻm đối diện.
Hai bên con hẻm nhỏ cũng là các tòa nhà dân cư, nhà ông chú ước chừng là ở đây, quả nhiên đi không bao xa, ông chú bảo bọn họ đợi một lát, lấy chìa khóa từ trong túi ra mở cửa.
Không lâu sau liền mang một hũ dầu nhỏ ra, ông ta lại nhìn Tô Tiếu Tiếu, cau mày hỏi:
“Mọi người tự mình không mang theo hũ à?
Vậy lấy cái gì đựng bây giờ?"
