Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 223: Ba Trẻ Mới (người Ba Mới Tập Tành Chăm Con)
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:41
Chuyện này nếu là Lâm Hạ nói thì bà còn có thể khuyên thêm, nhưng đối mặt với khuôn mặt nói một là một của Lục Duật Tu, Dương Hồng Mai tức thì không tiện nói thêm nữa.
Cậu nhóc ôm đùi ba, trong lòng khẽ thở phào. Em trai em gái ra đời được tất cả mọi người chú ý, nếu bé sang nhà dì, liệu ba mẹ có quên bé không?
Nghĩ vậy, tay ôm đùi ba lại c.h.ặ.t thêm một chút, cái miệng nhỏ mím c.h.ặ.t.
Lâm Hạ ngủ một giấc dậy tinh thần tốt hơn nhiều. An An đang ghé bên giường, thấy cô tỉnh thì mắt sáng lên, ghé sát vào: “Mẹ ơi!”
“Bé cưng!” Lâm Hạ đưa tay xoa đầu bé, tiếng khóc “oa~” truyền đến, nụ cười trên mặt cứng đờ.
Hai nhóc tì nằm trong nôi bắt đầu khóc oa oa, vốn dĩ đã đỏ hỏn, giờ khóc lên càng nhăn nheo hơn.
“Mẹ ơi.” An An nghe tiếng khóc thì có chút căng thẳng.
Lâm Hạ quay đầu nhìn quanh, Lục Duật Tu và cô Lục đều không có trong phòng bệnh, chẳng biết là đi làm gì rồi.
“Bé cưng không sợ, con giúp mẹ kéo rèm lại được không?” Lâm Hạ đoán hai nhóc chắc chắn là đói rồi, n.g.ự.c cô cũng đau dữ dội.
An An gật đầu, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ nghiêm túc, trong lòng cảm thấy bạn nhỏ có thể giúp việc cho mẹ chắc chắn là rất giỏi.
Lâm Hạ đang định thử ngồi dậy thì cô Lục bưng chậu đi vào.
“Cô cứ tính chuẩn là cháu sắp tỉnh rồi.” Nghe thấy hai nhóc tì đang khóc, bà vội nói: “Cái này chắc chắn là đói rồi.”
“Không biết cháu đã có sữa chưa, dùng nước nóng chườm thử xem sao.” Cô Lục đưa chậu tới trước mặt Lâm Hạ.
Lâm Hạ vắt khô khăn mặt, đợi An An kéo rèm xong. Cửa phòng bệnh này luôn mở, chẳng biết lúc nào có người đi vào, cô không chịu nổi đâu.
Đợi đến khi An An kéo rèm xong, cô Lục mới biết Lâm Hạ đang đợi cái gì, cười nói: “Cái này thì sợ gì chứ.”
Họ ngày xưa cho con b.ú, con đói khóc oa oa là trực tiếp vén áo lên cho b.ú luôn, đâu còn thời gian đợi nhiều thế.
Lời này Lâm Hạ không muốn giải thích nhiều. Khăn mặt để nguội một lát, chườm lên vẫn thấy rất nóng, cô cũng chẳng biết thế này có được không, hai bên đều chườm một lát rồi bỏ lại.
Bế nhóc tì vẫn đang khóc oa oa lên, thử cho b.ú. Điều may mắn là nhóc con b.ú được thì không khóc nữa, điều không may là Lâm Hạ chỉ có thể cho b.ú từng đứa một, đứa còn lại vẫn đang khóc.
Sau này chắc chắn phải dặm thêm sữa bột cùng b.ú, hai nhóc tì một mình cô chắc chắn là không đủ.
Nhóc con đói lả, dùng hết sức bình sinh để b.ú sữa, ực ực.
An An ở bên cạnh nhìn, cảm thấy em gái dường như b.ú rất ngon, không nhịn được nuốt nước miếng.
Nhóc tì trong lòng má cứ phập phồng, Lâm Hạ không nhịn được đưa tay khẽ chọc chọc, cảm giác mềm mướt.
An An ở bên cạnh nhìn thấy, đưa bàn tay nhỏ cũng muốn chọc, sắp chạm tới mặt em bé thì bỗng nhớ ra gì đó lại rụt về.
“Sao thế con? Không muốn sờ em gái sao?” Lâm Hạ nhìn An An, có chút không hiểu, rõ ràng bé rất muốn sờ một cái mà.
“Trẻ con tay nó không biết nặng nhẹ, đừng sờ hỏng mất.” Cô Lục đang bế nhóc tì còn lại đang khóc để dỗ, không hề thấy Lâm Hạ chọc con một cái đó, chỉ nghe thấy Lâm Hạ hỏi An An có sờ em gái không.
An An được Lâm Hạ hỏi thì mắt sáng rực lên, nghe thấy lời này, ánh mắt tức thì tối sầm xuống.
“Không sao đâu ạ, sờ một cái cũng chẳng hỏng được đâu.” Lâm Hạ cảm thấy không có gì, có người lớn ở bên cạnh trông, thì xảy ra chuyện gì được chứ.
Lục Duật Tu bưng cặp l.ồ.ng cơm còn chưa vào đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nghe mà anh sải bước vào nhìn, rèm giường bệnh đang kéo.
“Tại sao lại kéo rèm thế này?”
“Anh về rồi à?” Cô Lục vén rèm lên, trong lòng còn đang bế nhóc tì đang khóc.
“Cái này là làm sao ạ?” Một cục mềm nhũn, Lục Duật Tu chẳng dám chạm vào một cái, sợ sẽ bóp hỏng mất.
“Đói rồi đấy, vợ cháu đang cho đứa kia b.ú, đứa này vẫn chưa được ăn đâu.”
“Thế cho b.ú sữa bột ạ?” Lục Duật Tu nhớ tới cái bình sữa đã mua, chẳng phải vừa vặn dùng tới sao.
Cô Lục lườm anh một cái, chẳng đến mức vạn bất đắc dĩ thì đứa trẻ mới sinh làm gì có ai cho uống sữa bột luôn chứ.
Trong rèm chỉ còn Lâm Hạ và An An, cùng một nhóc tì đang ra sức b.ú sữa. Khuôn mặt nhỏ của An An mang theo một tia thất lạc, cái sáng rực trong đôi mắt lớn vừa rồi cũng biến mất.
Nhìn mà Lâm Hạ thấy hơi xót. Nuôi con sợ nhất là chỉ lo đứa nhỏ mà bỏ mặc đứa lớn. Cô nhấc tay nhóc tì đang b.ú sữa lên, đặt bên mặt nhóc tì đó: “An An khẽ sờ thử xem con.”
An An được ánh mắt của Lâm Hạ khích lệ, đưa bàn tay nhỏ sờ rất nhẹ rất nhẹ vào mặt em bé, mềm mềm mướt mướt.
Em bé đang nhắm mắt b.ú sữa chuyên tâm ăn uống, đối với cái chạm nhẹ nhàng đó hoàn toàn không có phản ứng gì. Trời đất bao la, ăn uống là lớn nhất!
An An cười nhìn Lâm Hạ, trong mắt toàn là hưng phấn và kinh ngạc, hào hứng đứng bên cạnh xem em bé b.ú sữa.
Đợi đến khi nhóc tì trong lòng b.ú gần xong, Lâm Hạ kéo áo xuống gọi ra ngoài: “Cô ơi.”
Cô Lục bế đứa còn lại chưa được ăn vào. Em bé nhắm mắt, bên mắt còn có chút nước mắt nhỏ, khóc nửa ngày trời mà chẳng được b.ú sữa, sớm đã khóc mệt rồi.
Lâm Hạ đổi sang bên kia. Vừa đặt tới miệng bé, như cảm nhận được sắp được ăn rồi, khuôn mặt nhỏ động đậy là b.ú được luôn. Nhịn đói đợi lâu thế, giờ b.ú cứ gọi là như hổ đói, toàn thân đều dùng sức.
Cô Lục bế đứa đã b.ú no đi vỗ ợ hơi tiện thể dỗ ngủ, thấy Lục Duật Tu đứng một bên thì làm mẫu cho anh xem.
“Này, b.ú no rồi phải khẽ vỗ như thế này, không vỗ hơi trong bụng ra, có thể sẽ bị trớ sữa đấy.” Cô Lục tỉ mỉ dạy bảo cho ông ba trẻ mới Lục Duật Tu, tuy anh đã làm ba từ lâu nhưng bé con thế này thì anh chưa từng chăm sóc qua.
Bà cũng không thể ở lại đảo lâu được, đợi Lâm Hạ hết tháng là bà phải về Bắc Kinh, lúc đó hai đứa trẻ, dù có thuê người chăm sóc thì cũng có lúc chăm không xuể.
Lúc đó Lâm Hạ một mình bận không xuể, Lục Duật Tu không thể cứ ngồi nhìn được.
“Bế trẻ con phải bế thế này, đỡ lấy cổ và đầu nó, cháu tới bế thử xem.” Cô Lục muốn nhanh ch.óng đào tạo Lục Duật Tu lên sàn.
“Cô cứ nói cháu nghe ạ.” Lục Duật Tu nghe vậy không nhắc tới chuyện bế thử, chỉ bảo cô Lục nói tiếp.
Lục Duật Tu học rất nghiêm túc, nghe cũng rất nghiêm túc. Anh biết cô không ở lại được lâu, nhưng lúc này bảo anh ra tay bế, anh vẫn chưa làm được.
Cái nhóc tì mỏng manh thế này, anh luôn cảm thấy chỉ cần một chút sơ sẩy là sức lực của anh sẽ làm nó bị thương. Đây là lần đầu tiên anh có chuyện không dám làm.
Lâm Hạ ở trong rèm cười trộm, sự thiếu dũng cảm trong lời nói của người đàn ông làm Lâm Hạ đầy vẻ tươi cười.
Chương 162
“Cháu thử đi mà!” Cô Lục đưa đứa trẻ tới trước mặt Lục Duật Tu.
