Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 247: Ngấm Ngầm Ghen Tị
Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:22
“Không có ạ.” Lâm Hạ cong môi cười cười, cô có trách nhiệm của nguyên chủ đối với cha Lâm mẹ Lâm nhưng không hề hy vọng họ có nghĩa vụ đối với mình.
Kể cả là cha mẹ đẻ của cô cũng không có nghĩa vụ nhất định phải tới giúp cô, cho nên Lâm Hạ thực sự không vì chuyện này mà oán trách cha Lâm mẹ Lâm.
Mẹ Lâm quan sát một chút, phát hiện Lâm Hạ thực sự không để tâm, khẽ thở dài một tiếng, con cái trong nhà đông quá, muốn bát nước bưng bằng thực sự quá khó khăn.
Lâm Hạ nghỉ ngơi một lát, có cha Lâm mẹ Lâm giúp trông con bèn yên tâm đi chuẩn bị bữa trưa.
Buổi chiều không có gió, thời tiết cũng đúng lúc đẹp, Lâm Hạ đưa con và cha Lâm mẹ Lâm đi dạo bờ biển.
Hai nhóc con đặt trong xe đẩy, một mình cha Lâm bèn có thể đẩy đi, hai ông bà thấy chiếc xe đẩy này bèn thấy lạ vô cùng, đợi đến khi ý thức được sự tiện lợi của chiếc xe này bèn vội hỏi Lâm Hạ là mua ở đâu.
Trong nhà mới thêm hai đứa trẻ nhỏ, nếu có một chiếc xe nhỏ thế này bèn quá thuận tiện rồi.
Lâm Hạ nhớ tới con gái của anh hai hơn một tuổi một chút, con của chị dâu cả mới mấy tháng, cô ngoại trừ gửi chút đồ về bèn chưa cho quà gặp mặt gì, nói với cha Lâm đi tìm người xin bản vẽ, lúc đó tìm một thợ mộc bèn có thể làm.
Cha Lâm mẹ Lâm cũng không nghĩ nhiều, tưởng Lâm Hạ cũng là tìm người ở bên này làm, trong lòng tính toán cho Lâm Hạ thêm chút tiền, lấy không của người ta bèn không tốt.
Đến bờ biển mới cảm nhận được một chút gió nhẹ, thổi qua mặt biển gợn sóng lấp lánh, An An hớn hở chạy đi chạy lại, muốn cởi giày chơi cát bị Lâm Hạ ngăn lại.
Nhiệt độ lúc này không cao, cát dẫm lên cũng lành lạnh, Lâm Hạ bình thường rất lo lắng con ốm, lúc này chắc chắn là không cho chơi rồi.
Ba ngày tiếp theo Lâm Hạ bèn đưa cha Lâm mẹ Lâm đi dạo khắp nơi, mãi đến khi Lục Duật Tu nghỉ phép mới cả nhà xuất động đi nơi xa hơn một chút.
Đợi đến sau Tết ông Công ông Táo bèn đã là đếm ngược đến Tết rồi, năm nay có mẹ Lâm ở đây, Lâm Hạ coi như là nhẹ nhàng hơn nhiều rồi, kiểu cách cũng nhiều lắm.
Lâm Hạ dù sao cũng không phải người kinh thành chính gốc, cô cũng chỉ biết một số món đặc sản kinh thành thôi nhưng những món ăn vặt địa phương đó cô không biết làm cho lắm.
Mẹ Lâm lo liệu trong nhà, nào là chiên thịt viên khô, chiên bánh há cảo, nhìn mà Lâm Hạ hoa cả mắt.
Nhóc An An không chỉ ăn ngon lành mà ngay cả Lục Duật Tu cũng đầy vẻ hồi tưởng, đây là thứ mà người Bắc Kinh cũ lúc Tết đến xuân về mới làm.
Nhân bánh há cảo chiên là cà rốt, khoai tây, rồi dùng rau mùi trộn nhân, mỗi gia đình có lẽ cho những thứ khác nhau một chút.
Vỏ bánh có thể dùng bột đậu xanh hoặc bột đậu nành, tráng thành bánh xèo mỏng rồi cho nhân đã trộn vào, cuộn từng vòng từng vòng lại, sau khi chiên ra vỏ ngoài giòn rụm, bên trong từng lớp từng lớp.
Lâm Hạ thấy An An và Lục Duật Tu mê ăn như vậy bèn đứng bên cạnh học theo mẹ Lâm.
Thịt viên chiên khô mẹ Lâm làm ra bèn rất thơm giống thịt viên cô chiên trước đây, cách làm tương tự nhưng nêm nếm hơi khác một chút.
Chiên ra hai chậu lớn đầy ắp, Lâm Hạ múc ra hai bát đưa sang cho Dương Hồng Mai ăn thử, Dương Hồng Mai cũng đang làm đồ ăn ở nhà, nhà nào nhà nấy lúc này đều đang bận rộn.
Lúc ra cửa Lục Duật Tu và An An đã người một cái người một cái ăn ngon lành, đợi Lâm Hạ bưng một chậu bánh quẩy về bèn thấy chậu bánh há cảo đầy ắp đã vơi đi một góc.
Lâm Hạ thấy nếu không ngăn lại e là sẽ ăn hết sạch bèn vội vàng khóa vào tủ.
Đến ngày ba mươi Tết này, mẹ Lâm và Lâm Hạ mỗi người trổ tài, hai người tính toán thực đơn quyết định làm mười món.
Hiếm khi Tết trong nhà đông người hơn một chút, nghĩ bụng ăn thoải mái chắc là ăn hết được, mẹ Lâm định ra món tương đậu, thịt viên chiên xào, thịt khâu nhục, cá hố kho hồng và thịt bò xào tương kèm bánh tráng mỏng.
Lâm Hạ thấy mẹ Lâm làm đều là món kinh thành chính gốc bèn quyết định làm thêm nhiều loại hải sản.
Sáng sớm ba mươi Tết đã dậy bận rộn, Lâm Hạ và mẹ Lâm bèn bận rộn trong bếp, có một số món bèn phải hầm từ sớm.
Lâm Hạ chuẩn bị làm một món Phật nhảy tường phiên bản gia đình, từ sớm đã ngủ dậy bắt đầu chuẩn bị, tư thế đủ đầy hệt như cuộc thi vua đầu bếp vậy.
Cô vốn không định làm món phức tạp thế này nhưng hai ngày trước mẹ Lâm kích thích cô không ít, làm liên tục mấy ngày món ngon, quan trọng nhất chính là Lục Duật Tu và An An đối với tài nấu nướng của mẹ Lâm đó là cực kỳ ủng hộ, Lâm Hạ không muốn thừa nhận cô trong lòng có chút ghen tị.
