Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 35: Chồng Bệnh Nhân Đâu?
Cập nhật lúc: 07/02/2026 11:09
Lâm Kiến Quốc vừa vào phòng liền thấy em gái lúc Tết về nhà vẫn còn khỏe mạnh, lúc này yếu ớt nằm trên giường không cử động được, sắc mặt trắng bệch gầy gò, so với trước kia như hai người khác nhau, làm anh kinh ngạc đến mức gói giấy trong tay rơi xuống đất.
Lâm Tuyết nhìn anh cả, nghe thấy bà già khóc lóc om sòm bên ngoài mới nhận ra nàng không hề nằm mơ, tức khắc lệ rơi đầy mặt, khóc nấc lên khàn giọng: “Anh cả!”
Lâm Kiến Quốc không màng đến việc gói giấy rơi trên đất, nhìn em gái khóc bèn có chút lúng túng, ngữ khí lo lắng lại kinh ngạc hỏi: “Em làm sao vậy? Sao em lại thành ra thế này?”
“Có phải là bà già bên ngoài kia làm không?” Lâm Kiến Quốc phỏng đoán hỏi.
Lâm Kiến Quốc thấy Lâm Tuyết gật đầu, hận không thể lập tức ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t bà già bên ngoài kia.
Nhưng nhìn dáng vẻ Lâm Tuyết sắp ngất đi bèn có chút lo lắng, suy nghĩ một chút bèn hỏi: “Em có đi bộ được không?”
Lâm Tuyết nghe lời này chậm rãi di chuyển về phía mép giường nhưng vì toàn thân vô lực, dịch chuyển một chút đã giống như dùng hết sức lực.
Lâm Kiến Quốc cũng không quản được nhiều nam nữ khác biệt như vậy, đang định tiến lên bế Lâm Tuyết, đột nhiên nhớ tới gói giấy rơi trên đất, bánh điểm tâm bên trong không thể để hời cho bà già kia được.
Lâm Tuyết một cách kỳ lạ nhận lấy gói giấy anh cả đưa qua, Lâm Kiến Quốc bèn bế thốc Lâm Tuyết lên rồi xoay người ra cửa.
Triệu bà t.ử thấy Lâm Kiến Quốc định bế Lâm Tuyết đi, tức khắc giở thói ăn vạ muốn níu lấy anh.
Con nhỏ ti tiện này gả cho con trai bà ta, ở thành phố hưởng phúc không nói, chỉ nghĩ đến việc ăn ngon, bà ta chẳng qua là cho nó một bài học, mẹ chồng dạy dỗ con dâu chính là lẽ trời, vậy mà còn dám gọi người nhà tới đ.á.n.h bà ta.
Lâm Kiến Quốc thấy bà già điên này còn dám tới đ.á.n.h em gái, không cần biết bà ta là ai, trực tiếp tung một cước chặn lại làm bà già không chạm được vào người Lâm Tuyết.
Sải bước bế Lâm Tuyết ra cửa, đặt ngồi hẳn hoi trên xe đạp bèn nhận thấy trạng thái mê man của Lâm Tuyết không ổn lắm.
Lâm Kiến Quốc không dám chậm trễ, chở Lâm Tuyết vội vàng đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, Lâm Kiến Quốc bế Lâm Tuyết đang gần như hôn mê trực tiếp tìm bác sĩ.
Lâm Tuyết trực tiếp được đẩy vào phòng phẫu thuật, Lâm Kiến Quốc ở cửa thở hồng hộc lo lắng chờ đợi.
Qua hồi lâu, bác sĩ vẻ mặt nghiêm túc đi ra hỏi: “Người nhà bệnh nhân Lâm Tuyết có ở đây không?”
“Có tôi có tôi, bác sĩ em gái tôi sao rồi ạ?” Lâm Kiến Quốc lo lắng hỏi.
“Bệnh nhân có dấu hiệu sảy thai, mọi người chuẩn bị tâm lý cho tốt, cái t.h.a.i này rất nguy hiểm, chồng bệnh nhân đâu?” Vị nữ bác sĩ này vốn định khiển trách người đàn ông một chút nhưng không ngờ là anh trai bệnh nhân.
“Ơ...” Lâm Kiến Quốc bí bách, anh làm sao biết Triệu Hướng Đông ở đâu, hồi lâu không biết nói sao.
“Cô ấy cần nằm viện, anh đi nộp phí nằm viện trước đi.” Bác sĩ nói xong xoay người rời đi.
Lâm Kiến Quốc xoay người đi nộp phí nằm viện, lúc quay lại bệnh phòng liền thấy Lâm Tuyết nhắm mắt ngủ rồi, trên tay còn đang treo bình truyền dịch.
Bèn canh giữ một bên chờ em gái tỉnh lại.
“Anh cả, là anh đưa em đến bệnh viện ạ?” Lâm Tuyết dần dần tỉnh táo, nhìn thấy anh cả ngồi một bên, yếu ớt hỏi.
Lâm Kiến Quốc nghe thấy động tĩnh bèn tiến lên khẽ hỏi: “Em tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào rồi?”
Lâm Tuyết gật đầu, nhớ tới chuyện trước đó: “Anh cả sao bây giờ anh mới tới chứ?”
Lâm Kiến Quốc nhớ tới chuyện bà lão lúc trước nói, phỏng đoán hỏi: “Em gửi lời nhắn về nhà rồi sao?”
Thấy nàng gật đầu bèn nói: “Trong nhà không nhận được lời nhắn, là mẹ đột nhiên nhớ ra mới bảo anh qua xem em sao lâu vậy không về nhà.”
“Chắc chắn là bà ta chặn lại rồi! Em rõ ràng đã nhờ gửi lời nhắn về nhà, em tưởng mọi người không cần em nữa rồi.” Lâm Tuyết đau lòng khóc lớn, nàng tưởng con gái gả đi rồi thì cha mẹ sẽ không quản nữa.
Lâm Kiến Quốc thấy nàng khóc lớn bèn chuyển chủ đề: “Triệu Hướng Đông đâu?”
Lâm Tuyết nhớ tới chồng, nhỏ giọng khóc: “Anh ấy đi công tác đến các công xã khác chiếu phim rồi.”
Triệu Hướng Đông là một nhân viên chiếu phim, tiền lương khá tốt nhưng chính là cần thường xuyên đi công tác.
“Em có biết mình m.a.n.g t.h.a.i không? Bà già đó là ai?” Lâm Kiến Quốc hỏi.
“Mang t.h.a.i ạ?” Lâm Tuyết đưa tay sờ sờ bụng, không dám tin đến nỗi quên cả khóc, lúc này mới mơ hồ nhớ ra kỳ kinh dường như đã lâu không thấy tới.
Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của em gái, Lâm Kiến Quốc hỏi: “Bà già đó là ai?”
“Đông T.ử sợ em ở nhà một mình sợ hãi bèn nói đón mẹ anh ấy qua ở cùng cho có bạn với em.” Lâm Tuyết nhớ tới mẹ chồng đối xử với nàng thế nào bèn có chút sợ hãi.
“Bà ta bắt nạt em sao em không về nhà?” Lâm Kiến Quốc đối với tính cách của cô em gái này có chút đau đầu, chỉ có thể nới lỏng hỏi.
“Bà ta thấy em và Đông T.ử mãi không hoài t.h.a.i con, có hôm bảo em ăn một thứ, nói là có thể nhanh ch.óng mang thai, nhưng bụng em cứ thấy đau đau thình thịch, bà ta không cho em đến bệnh viện, nói đau mới là bình thường.” Lâm Tuyết kết hôn hơn nửa năm chưa mang thai, nghe mẹ chồng nói vậy bèn không nghĩ nhiều, cũng không ngờ mẹ chồng sau này sẽ đối xử với nàng như vậy.
Mẹ chồng mới tới rất tốt, biết nàng chưa có con bèn có chút sốt ruột, có hôm mẹ chồng thần thần bí bí trở về, lén đưa cho nàng một thứ, nói là cầu được nên bảo nàng đừng lên tiếng, nàng cũng sốt ruột chuyện không m.a.n.g t.h.a.i được bèn ăn.
Kết quả không bao lâu sau liền bắt đầu đau bụng.
Nàng muốn đi bệnh viện, không ngờ mẹ chồng phản ứng ngược lại với trước kia mà mắng c.h.ử.i nàng thậm tệ, nàng đau không chịu được, mẹ chồng cũng không cho người trong viện tới thăm nàng, nàng đau đến mức cơm cũng không ăn nổi bèn lại khiến mẹ chồng đ.á.n.h c.h.ử.i.
Lâm Kiến Quốc nghe mà khí huyết dâng trào, vừa hận không thể quay lại đ.á.n.h cho bà già đó một trận vừa hận em gái khờ dại.
Nhìn Lâm Tuyết đầy mặt sợ hãi bèn nuốt lại những lời sau đó, hai cô em gái này, một người tính tình kiêu căng, một người tính tình yếu đuối, nếu có thể trung hòa lại một chút thì cũng sẽ không xảy ra chuyện trước mắt này.
“Em cứ nghỉ ngơi dưỡng thần đi, em mà khóc nữa cái t.h.a.i này nói không chừng sẽ không giữ được đâu. Trên người anh không mang theo nhiều tiền như vậy, để anh về nhà lấy tiền cái đã.” Lâm Kiến Quốc nhìn Lâm Tuyết còn đang khóc bèn mở lời an ủi.
Thấy Lâm Tuyết ngoan ngoãn gật đầu, Lâm Kiến Quốc trước tiên đi tìm hộ sĩ dặn một câu, buổi sáng lúc ra ngoài không nghĩ nhiều như vậy nên trên người không mang theo nhiều tiền.
Lâm Tuyết thấy anh trai ra khỏi cửa, nằm trên giường sờ sờ bụng chỉ thấy sợ hãi, nếu hôm nay anh cả không tới thì cái t.h.a.i này e là không giữ được rồi.
Lâm Kiến Quốc đạp xe nhanh ch.óng về nhà, thấy chỉ có cha mẹ đang ngồi ở phòng khách, trên bàn còn có một số món quà cáp, bèn biết chắc là đã bàn bạc xong rồi.
Cha mẹ đang thảo luận về hôn sự của em gái nhỏ, anh cũng không muốn phá hỏng bầu không khí nhưng chuyện này chắc chắn không giấu được nữa rồi, bèn mở lời: “Tiểu Tuyết nằm viện rồi.”
“Cái gì? Nó bị làm sao?” Lâm mẫu giật mình.
Mọi người kinh ngạc, bầu không khí vừa rồi còn vui mừng bỗng chốc trở nên ngưng trọng.
Lâm Kiến Quốc bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện, chờ đợi cha mẹ đưa ra quyết định.
Lâm phụ tính tình vốn trầm mặc khoảnh khắc đó liền nhíu mày lại.
Lâm mẫu tức đến nỗi mặt đỏ bừng, ngữ khí hung hãn nói: “Tôi phải đi liều mạng với bà già đó!”
Đứng dậy bèn định xông ra cửa để đến nhà họ Triệu tính sổ.
