Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 87: Đánh Cược
Cập nhật lúc: 07/02/2026 11:21
“Hửm?” Lâm Hạ đang phác thảo xem nên trồng loại rau gì, nghe thấy lời này nhất thời không phản ứng kịp.
“Trên đường về hôm nay có gặp chủ nhiệm Bùi, chị ấy ngày mai chắc là sẽ đến nhà.” Lục Duật Tu thì không muốn cô vất vả như vậy.
Nhưng anh vẫn còn nhớ lúc xem mắt cô đã hỏi mình những câu đó, cho nên anh cũng không từ chối mà xem bản thân cô có muốn hay không.
“Chị ấy đến làm gì ạ?” Lâm Hạ nghe không hiểu lắm.
“Chủ nhiệm Bùi là người phụ trách mảng vợ quân nhân, biết em đến theo quân nên qua thăm em, nhưng chủ yếu nhất là muốn hỏi em về chuyện công việc.”
“Anh có muốn em đi làm không?” Lâm Hạ nghe thấy thế bèn hỏi Lục Duật Tu câu này, cô muốn nghe suy nghĩ của anh.
“Nói thật lòng, anh không muốn em quá mệt mỏi, nhưng anh tôn trọng lựa chọn của em, em bằng lòng thì đi.” Tiền lương của anh đủ để nuôi cô và đứa trẻ nhưng thời buổi này trong lòng mọi người đều cảm thấy lao động là vinh quang nhất, anh cũng không rõ suy nghĩ của cô thế nào.
Lâm Hạ khóe môi nhếch lên một tia ý cười, đối với câu trả lời của người đàn ông rất hài lòng.
Về việc đi làm, Lâm Hạ có dự tính của riêng mình nhưng vẫn phải xem cụ thể ngày mai chủ nhiệm Bùi đó nói thế nào.
Lục Duật Tu thấy cô tự có suy nghĩ bèn không nói thêm nữa.
Hai người nói xong chuyện bèn nhìn sang An An, nhóc con quanh miệng đều là sầu riêng trông như một con mèo nhỏ vậy.
“Ha ha ha ha”
Lâm Hạ bị dáng vẻ mèo nhỏ của nhóc làm cho phì cười.
“Mẹ ơi?” An An vẻ mặt ngơ ngác ngẩng đầu, không hiểu tại sao ba mẹ lại cười, bị lây nhiễm nên cũng không khỏi cười theo.
Lục Duật Tu nhìn thấy vậy bên môi lộ ra một tia ý cười, từ khi cô và đứa trẻ đến, anh cười ngày càng thường xuyên hơn.
Sau khi ăn xong sầu riêng Lâm Hạ đem hạt sầu riêng rửa sạch đặt trên bệ cửa sổ, định phơi khô rồi hầm canh thử xem.
Đến buổi tối vẫn theo trình tự tắm rửa như cũ, người cuối cùng là Lục Duật Tu.
Đợi đến khi anh lên lầu bèn nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng cười đùa phấn khích của trẻ con kèm theo giọng nói trong trẻo của Lâm Hạ.
Vào cửa nhìn thấy hai người đang chơi trốn tìm trên giường, Lục Duật Tu thấy họ đều không chú ý đến mình bèn nhẹ bước đi đến bên giường.
Nhóc con đang quay lưng về phía anh, phấn khích bò đến cạnh giường, Lục Duật Tu bàn tay lớn ôm một cái.
Lâm Hạ đúng lúc nhào về phía này, đầu va vào chân Lục Duật Tu.
Anh biến sắc đưa một tay ra đỡ lấy Lâm Hạ, cái này mà va phải thì to chuyện rồi.
“Ba ơi —” Nhóc con bị bế lên ngẩng đầu nhìn một cái, trong giọng sữa nồng nặc còn mang theo sự phấn khích.
Lâm Hạ cảm nhận được điều không ổn bèn gỡ dải vải bịt mắt ra bèn nghe thấy nhóc con gọi ba, ngẩng đầu nhìn lại thấy sắc mặt người đàn ông không đúng.
Ngước mắt nhìn về phía trước, chỗ đó là...
Lâm Hạ trên mặt mang theo một vẻ hoảng hốt, chắc là đau lắm nhỉ?
“Còn suýt nữa.” Lục Duật Tu thấy sắc mặt cô không đúng bèn lên tiếng nói.
Thấy anh nói không sao Lâm Hạ bán tín bán nghi nhìn anh, trong ánh mắt mang theo sự dò hỏi: Thật sự không sao chứ?
Lục Duật Tu yết hầu chuyển động, có lòng muốn dạy cô biết mình có sao hay không nhưng nhóc con vẫn đang trợn tròn mắt nhìn.
“Lần sau đừng chơi như vậy nữa, nguy hiểm lắm đấy.” Xung quanh không có thanh chắn, như vậy rất dễ bị ngã xuống giường.
“Biết rồi ạ.” Lâm Hạ lúc này mới cảm thấy khá nguy hiểm nhưng cô không cưỡng lại được yêu cầu của nhóc con.
Khởi đầu là cô kể cho nhóc con nghe một câu chuyện về trốn tìm, nhóc con ngơ ngác hỏi trốn tìm là như thế nào, nhóc chưa từng chơi bao giờ.
Khiến lòng Lâm Hạ chua xót, nhóc ở nhà họ Lục theo bà nội Lục lớn lên, bên cạnh ngoài nhóc béo sát vách ra thì chẳng có bạn cùng lứa nào chơi cùng cả.
Lâm Hạ lúc này mới nảy hứng cùng nhóc chơi trò trốn tìm phiên bản đơn giản trên giường.
“Ba cùng chơi đi!” Nhóc con chưa thỏa mãn, kéo quần áo Lục Duật Tu thỉnh cầu.
“Vậy thì chơi thêm một lần nữa, hai mẹ con chơi đi anh đứng một bên trông cho.”
Lâm Hạ nghĩ bụng có anh ở bên cạnh thì cũng không sợ bị ngã xuống giường nữa.
Lại bịt mắt lại, miệng la hét trêu chọc: “Mẹ đến đây!! Con đã chuẩn bị xong chưa nào?”
An An thấy còn được chơi bèn rảo bước chân ngắn trốn qua trốn lại trên giường, phấn khích cười lên, hoàn toàn không biết tiếng cười của mình đã tiết lộ phương hướng.
Nhóc con trốn bên trái né bên phải lại chạy đến trước mặt Lục Duật Tu, con ngươi đảo một vòng bèn leo lên người ba.
Lâm Hạ tìm theo tiếng động đằng kia mò sang.
Lục Duật Tu trơ mắt nhìn nhóc con leo vào lòng mình, đang định đặt nhóc trở lại để thể hiện sự công bằng chính trực thì không ngờ trong lòng lại có thêm một người lao vào.
Cơ thể mềm mại mang theo một mùi thơm thoang thoảng.
Anh không kìm được ôm lấy cả hai người, trong mắt xẹt qua một tia ý cười, miệng mang theo giọng điệu ch.ó sói xám: “Cả hai mẹ con đều bị anh bắt được rồi nhé!”
Nói xong bèn hai tay dùng lực bế bổng cả hai người lên.
Cân nặng của Lâm Hạ đối với anh chẳng là gì cả chứ đừng nói đến An An.
Nhào vào lòng người đàn ông bèn bị ôm lấy, Lâm Hạ cũng không vùng vẫy, đang định gỡ dải vải ra bỗng nhiên bèn lơ lửng, cảm giác mất trọng lượng khiến hai chân cô không nhịn được mà quấn lên người anh.
Ôm cổ người đàn ông nghe tiếng cười của nhóc con, Lâm Hạ trên mặt không khỏi mang theo nụ cười.
Ba người nô đùa một lát mới nằm xuống.
Lục Duật Tu ôm Lâm Hạ nhìn cô dỗ con ngủ, ý cười nơi khóe miệng chưa từng tắt.
Cuối cùng đợi đến khi nhóc con ngủ thiếp đi, Lục Duật Tu trong lòng không khỏi cảm thán, vẫn phải nghĩ cách để nhóc con tự ngủ một mình thôi.
Lâm Hạ bị bế lên còn vẻ mặt ngơ ngác, nhìn sự thâm trầm trong mắt người đàn ông lập tức nhớ ra điều gì đó, trên mặt ửng hồng nhưng không ngăn cản.
Nếm thử một lần, Lục Duật Tu bế Lâm Hạ đã khô ráo trở về phòng ngủ chính.
“Ngày mai em đừng dậy sớm bận rộn nữa, anh trực tiếp đi doanh trại luôn.” Lục Duật Tu ôm lấy cô, hôm nay lúc trước nô đùa với nhóc con sơ suất nên thời gian hơi muộn rồi.
“Vâng...” Lâm Hạ đã buồn ngủ đến mức không chịu nổi, lờ mờ nghe thấy anh nói gì đó nhưng đã không còn sức lực để đáp lại.
Hôn cô một cái, Lục Duật Tu mong chờ đến ngày nghỉ, đến lúc đó mới có thể ăn no chứ.
Buổi sáng Lục Duật Tu thức dậy trước tiên nấu cháo lửa nhỏ, đợi Lâm Hạ và nhóc con dậy là có cái ăn.
Bản thân anh bèn theo lệ thường giặt xong quần áo rồi trực tiếp đi doanh trại.
Dương Hồng Mai thấy ngoài sân sát vách đã treo quần áo nhưng cửa chính lại đóng c.h.ặ.t.
Bèn thầm biết chắc là Lâm Hạ vẫn chưa dậy, nhà họ nếu có người thì sẽ không đóng cửa như vậy.
Trong lòng không khỏi hâm mộ, cô không đố kỵ với Lâm Hạ, người ta vừa đẹp lại vừa có kiến thức, nấu ăn lại thơm, nghĩ đến mùi thơm truyền sang nhà mình hôm qua Dương Hồng Mai cũng không đố kỵ nổi.
Chỉ là trong lòng ít nhiều vẫn có chút không bằng lòng, nói với Ngô Đức Nghiệp đang ăn cơm: “Anh nhìn Tiểu Lục nhà sát vách kìa, sáng sớm ra đã dậy giặt quần áo! Anh bao giờ mới có thể giúp em làm chút việc đây?”
Ngô Đức Nghiệp nghe thấy lời này mắt trợn ngược lên phản bác: “Em nói hươu nói vượn cái gì thế? Tiểu Lục người ta sao có thể làm cái việc nội trợ của đàn bà con gái chứ?”
“Em nói hươu nói vượn? Có giỏi thì đ.á.n.h cược không?” Dương Hồng Mai đang định cãi lại bèn con ngươi đảo một vòng, thay đổi chiến thuật.
Ngô Đức Nghiệp không tin Lục Duật Tu có thể làm việc này, đại nam nhi nào ở nhà làm việc nhà chứ! Đó đều là việc của đàn bà.
“Anh chắc không phải là không dám cược đấy chứ?” Dương Hồng Mai thấy anh không nói gì bèn khích anh.
Nghĩ đến dáng vẻ Lục Duật Tu bình thường nghiêm nghị sắt đá đối với đám lính lác, lại nghĩ đến dáng vẻ anh ở nhà khổ sở giặt quần áo, Ngô Đức Nghiệp thế nào cũng không hình dung ra nổi, kiên quyết là không thể nào!
“Cược thì cược, cược cái gì?” Ngô Đức Nghiệp không cho rằng mình sẽ thua.
“Nếu em thắng anh bèn giúp em giặt quần áo một tháng!” Dương Hồng Mai trong lòng đột nhiên nảy sinh “tâm lý so kè”, nghĩ đến dáng vẻ chồng giúp mình giặt quần áo cô suýt nữa thì bật cười.
“Em không thể nào thắng được! Em mau nói xem nếu anh thắng thì em định thế nào đi?” Ngô Đức Nghiệp tràn đầy tự tin, cảm thấy vợ chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi.
“Nếu anh thắng em sau này không dùng cán bột đ.á.n.h anh nữa.”
“Không được! Đổi cái khác!” Ngô Đức Nghiệp nghe thấy vậy không dùng cán bột thì còn có thể dùng thứ khác mà! Đừng tưởng anh sẽ mắc bẫy!
“Vậy nếu anh thắng bèn tăng thêm tiền tiêu vặt cho anh!” Dương Hồng Mai thấy anh không mắc bẫy bèn nghĩ ngợi một lát rồi đổi tiền cược.
Ngô Đức Nghiệp nghe thấy vậy mắt sáng rực lên, cái này được! Cái này quá được luôn!
Dương Hồng Mai nhìn dáng vẻ vui mừng của anh đúng là không nỡ nhìn thẳng!
“Vụ cá cược này phân định thế nào?” Ngô Đức Nghiệp như đã thấy tiền tiêu vặt sắp vào tay rồi.
