Thập Niên 70: Nhật Ký Theo Quân Gả Cho Đại Lão Của Mỹ Nhân Kiều Diễm Trong Truyện Niên Đại. - Chương 466
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:28
"Con muốn rửa chân chân."
"Cái giường này cứng quá đi, bố phải lót cái gì mềm mềm cho con cơ."
Bận rộn một hồi, Hạ Hồng Viễn chỉ cảm thấy còn mệt hơn cả huấn luyện tân binh, mệt đến mức anh không còn sức để phản bác việc con bé thỉnh thoảng lại gọi mình một tiếng bố nữa.
Thôi, muốn gọi sao thì gọi, đợi ngày mai tìm thấy bố mẹ con bé, mình nhất định phải xem vẻ mặt của bố đẻ con bé như thế nào!
Tiểu Da T.ử cũng mệt mỏi cả ngày, sau khi khóc xong lại càng dễ ngủ, đắp chăn vào, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc mơ ngọt ngào.
Hạ Hồng Viễn nằm trên bốn chiếc ghế, tay gối sau đầu, chỉ thấy chuyện này thật hoang đường. Hôm nay đầu tiên là biết tin đối tượng đính ước từ nhỏ đã đến, sau đó lại vô duyên vô cớ bị một đứa nhóc ba tuổi bám lấy.
Chỉ là, trong căn ký túc xá nam vốn thanh lạnh cứng nhắc, bỗng nhiên vang lên tiếng thở nhè nhẹ của một đứa trẻ, mềm mại như bông, nhẹ tênh như đám mây, dường như từng nhịp từng nhịp gõ vào tim mình.
Hạ Hồng Viễn không nói rõ được đó là cảm giác gì, nhìn thoáng qua đứa nhỏ đang ngủ ngon lành từ xa, đáy mắt lộ ra vẻ dịu dàng và từ ái mà chính anh cũng không nhận ra, nhắm mắt lại cũng thiếp đi.
++++
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng trên hải đảo bị khung cửa sổ chia cắt thành mấy mảng, chiếu nghiêng vào trong phòng.
Tiểu Da T.ử để bố rửa mặt cho mình, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào căng mọng như trứng gà bóc, lại ngẩng đầu lên nói: "Xức thơm thơm nữa."
Hạ Hồng Viễn hỏi một hồi mới biết "thơm thơm" là cái gì, nhưng một lão đàn ông như anh làm sao có kem dưỡng da của các đồng chí nữ được!
"Đợi tìm thấy mẹ cháu, để mẹ cháu xức cho." Mặc dù không quen biết đồng chí nữ đó, nhưng Hạ Hồng Viễn thực sự muốn nhanh ch.óng bàn giao đứa nhỏ rắc rối này đi.
"Dạ vậy cũng được ạ." Tiểu Da T.ử nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt mình, lại chỉ vào mái tóc hơi rối sau một giấc ngủ, "Buộc chỏm chỏm nữa."
Hạ Hồng Viễn chưa bao giờ buộc tóc cho ai, tay chân lóng ngóng bận rộn một hồi, cuối cùng buộc mái tóc rối bù của Tiểu Da T.ử thành một b.úi tóc... cũng vẫn rối bù.
"Xong rồi, thế này thôi." Hạ Hồng Viễn hiện giờ chỉ muốn nhân lúc mình còn đang nghỉ phép, đưa đứa nhỏ này về bên cạnh bố mẹ nó.
Một lớn một nhỏ bước ra khỏi ký túc xá, Hạ Hồng Viễn đi đứng quen kiểu sải bước lớn, đi như gió cuốn, thường xuyên quên mất bên cạnh có một cái "nấm lùn".
Tiểu Da T.ử nỗ lực bước những bước chân nhỏ, đi một đoạn lại phải chạy lạch bạch một hồi mới đuổi kịp bố.
Đứa nhỏ tội nghiệp ấm ức vô cùng, thầm nghĩ khi nào gặp được mẹ nhất định phải mách lẻo, bố đi nhanh quá đi, chẳng đợi con gì cả!
Sau khi nỗ lực chạy bộ ba lần, cuối cùng con bé phát cáu.
Cái người nhỏ xíu chống nạnh, phồng má lên nói: "Bố ơi, bố đi nhanh quá đi mất!"
Hạ Hồng Viễn lúc này mới phản ứng lại, đứa nhóc này mới ba tuổi!
Thế là anh bế xốc con bé lên, thẳng tiến đến đồn công an.
Sau khi giải thích đơn giản tình hình, Hạ Hồng Viễn nhờ các đồng chí công an rà soát xem gần đây có vụ báo cáo mất tích nào không. Kết quả tra một hồi, quả thực có cư dân gần đó báo án trẻ em bị bắt cóc.
Hạ Hồng Viễn nhen nhóm hy vọng, nhưng đợi nghe đồng chí công an nói hai đứa trẻ bị bắt cóc đều là bé trai, hy vọng lại bị dập tắt.
Vậy đứa nhỏ này phải làm sao?
Nữ công an duy nhất trong đồn kiên nhẫn trò chuyện với Tiểu Da Tử, cô phát hiện bé gái này rất thông minh, mồm mép lanh lợi, chỉ có điều khi hỏi con bé có nhớ bố mẹ mình là ai không, con bé lại gật đầu, chỉ tay vào đồng chí quân nhân đang khăng khăng không liên quan gì đến mình kia, bảo đó là bố mình.
Chuyện này đúng là kỳ quái.
Mấy anh công an cũng chưa bao giờ gặp phải chuyện lạ thế này, nhưng trẻ con ba tuổi thì không biết nói dối đâu!
Họ đều là những tay lão luyện trong việc phá án, đặc biệt giỏi thẩm vấn phạm nhân, đa số những phạm nhân nói dối đều có đủ loại biểu hiện chột dạ, khó mà thoát khỏi đôi mắt tinh tường của công an, nhưng đứa nhỏ này thì quá thật rồi!
Đội trưởng Trần của Đồn Công an thành phố Kim Biên là chiến hữu của Hạ Hồng Viễn, nhân chuyện này trêu chọc anh: "Này, không lẽ đó đúng là con gái cậu thật đấy chứ? Đều là anh em cả, nói thật với anh đi, đừng có giấu giếm."
Hạ Hồng Viễn: "..."
Nhìn đứa nhỏ đến đồn công an chưa bao lâu đã "thu phục" được một đám chú dì công an, khiến mọi người cười đến mức mặt đầy nếp nhăn, Hạ Hồng Viễn thực sự bội phục.
Chỉ là, hôm nay anh còn có việc phải làm.
"Đứa nhỏ này với tôi không thân không thích, tôi lại ở trong quân đội, căn bản không thể quản được con bé. Nhờ các anh tìm người nhà cho con bé vậy."
Nữ công an gật đầu, nghiêm túc phân tích: "Hạ đoàn trưởng, anh yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ cố hết sức tìm kiếm. Có điều đứa nhỏ này cứ luôn miệng gọi anh là bố, có khi nào anh trông rất giống bố con bé không, ví dụ như bố con bé là anh em hay họ hàng gì đó của anh? Nên đứa trẻ mới nhận nhầm."
Hạ Hồng Viễn làm gì có anh em nào... Đứa con của người nọ sinh sau này cũng không giống mình, còn những họ hàng khác, cũng không đến mức nhận nhầm chứ.
"Không có." Hạ Hồng Viễn nhìn thời gian, còn phải đi nói rõ ràng với đối tượng đính ước Lâm Tương, anh hai ngày nay thực sự bị hai đồng chí nữ một lớn một nhỏ này làm cho đau hết cả đầu, "Tôi có việc, đi trước đây, đứa nhỏ này làm phiền các đồng chí. Ở đây có mười đồng nhân dân tệ, phiền đồng chí mua chút đồ ăn đồ dùng cho con bé, con bé vẫn chưa ăn sáng."
"Được."
Thuận lợi bàn giao người cho công an, Hạ Hồng Viễn quay người định rời đi, nhưng chưa đầy hai giây, tiếng chạy lạch bạch phía sau lại vang lên, kèm theo một tiếng "Bố ơi!"
Quay đầu nhìn lại, trông như một đứa trẻ bị bỏ rơi chạy ra sân đồn công an, ấm ức hỏi anh: "Bố ơi, bố không cần con nữa sao?"
Giọng nói đã mang theo tiếng khóc, giây tiếp theo, nước mắt dường như sắp rơi xuống.
Tim Hạ Hồng Viễn thắt lại, rõ ràng căn bản không quen biết bé gái này, nhưng anh cứ không chịu nổi dáng vẻ ấm ức đau khổ của con bé.
"Tiểu Da Tử, chú không phải là..." Hạ Hồng Viễn nhớ ra giảng đạo lý với con bé là vô ích, nhất thời không biết nói gì, chỉ đành giải thích an ủi, "Chú có việc rất quan trọng phải làm, cháu ngoan ngoãn ở lại đồn công an nhé, các chú các dì sẽ trông nom cháu, tìm mẹ cho cháu."
Tiểu Da T.ử biết bố mẹ đều phải đi học, lúc trước chuyển đến thủ đô cũng vậy, con bé không bao giờ làm phiền bố mẹ lúc họ đang bận cả.
Con bé mỉm cười, ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, vậy bố bận xong nhớ quay lại đón con nhé."
Cổ họng Hạ Hồng Viễn đắng ngắt, nhất thời không dám lên tiếng đáp lại: "Mau vào trong đi."
Tiểu Da T.ử lại nói: "Hôm nay bố phải đưa con đi gặp mẹ nha, con nhớ mẹ lắm."
