Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 119
Cập nhật lúc: 21/03/2026 07:01
Hôm sau.
Trong sân vang lên tiếng va đập loảng xoảng của mẹ Thẩm, Thẩm Hạ liền tỉnh giấc, theo thói quen ra ngoài chạy một vòng rồi ghé qua nhà mới. Tối qua mẹ Thẩm và Thẩm Xuân cãi nhau một trận không nhỏ, lúc cô về nghe Thẩm Thu kể lại, ngay cả Thẩm Đại Trụ cũng nổi giận.
Sáng nay dậy, chỉ thấy mẹ Thẩm đang bận rộn trong bếp nấu bữa sáng, còn Thẩm Xuân thì chắc vẫn đang giận dỗi. Có lẽ vì giờ đã xuất giá, lại còn lấy Hoàng Cường, trí thức trẻ đến từ Đế Đô nên Thẩm Xuân giờ không còn sợ Thẩm Đại Trụ như trước nữa.
Thẩm Hạ cũng chẳng định về nhà ăn sáng. Tối qua lúc ra sau vườn, cô tiện tay mò được một quả trứng trong ổ gà, chắc là mẹ Thẩm lo cãi nhau với Thẩm Xuân nên quên không nhặt.
Thời buổi này, người ăn còn chẳng đủ no thì nói gì đến gà, gà nhà họ Thẩm đa số đẻ vào buổi chiều.
Thẩm Hạ tính làm quả trứng uống lót dạ, cũng không cần nấu chín, chỉ cần tráng với nước nóng là uống được, hồi bé sống ở nông thôn cô từng uống kiểu này, nghe nói bổ hơn.
Vừa hay nhà mới có ấm nước nóng, là Chu Tri Bạch mang đến, mục đích để mấy bác đang làm việc có nước uống lúc nghỉ.
Cô gặp may, trong ấm vẫn còn ít nước nóng. Bát cũng có sẵn, là cô lấy từ nhà họ Thẩm mang sang để các bác uống nước.
Điều kiện chỉ có vậy, Thẩm Hạ cũng chẳng kêu ca gì, rót ít nước nóng tráng bát, rồi đập trứng tráng nước uống luôn. Uống xong cô rửa bát, tiện đi xem công trình nhà vệ sinh, mấy bác làm việc hiệu quả thật, nhà vệ sinh đã hoàn thành đúng yêu cầu.
Tính đến hiện tại, nhà mới ngoài cổng chính và tường bao ra thì gần như đã xong. Đồ đạc bên trong nhà, đợi làm xong cổng với tường, cô sẽ dần dần chuyển vào.
Hôm qua không đi làm ruộng, hôm nay nhất định phải đi, không thì cũng khó xử cho đội trưởng.
Lững thững tới điểm làm việc, trên ruộng đã có không ít người. Dạo này đang làm ở ruộng khoai tây, ruộng đậu thì đã nhổ cỏ xong xuôi. Thẩm Hạ vừa đến chưa được bao lâu thì Chu Tri Bạch cũng xuất hiện.
Anh mặc bộ quần áo màu xanh lính, tóc chải gọn gàng, lưng thẳng tắp, khóe miệng mang theo ý cười bước về phía Thẩm Hạ. Nhìn chẳng giống đến làm ruộng, mà giống như lãnh đạo nhỏ đến kiểm tra công việc.
Chỗ anh đi qua, các thím thi nhau cảm thán.
"Chu tri thức càng ngày càng đẹp trai, mặt trắng hơn cả bột mì tôi từng thấy ấy chứ."
"Bà nói đúng đấy, Chu tri thức không chỉ trắng mà còn mịn, cái mặt ấy mềm đến mức vắt ra nước luôn được ấy, không biết ăn cái gì mà lớn lên đẹp dữ vậy."
"Chu tri thức sao lại đi làm ruộng? Đội trưởng chẳng phải đã cho cậu ta nghỉ rồi sao?"
"Mấy bà không thấy nhị nha hôm nay cũng đi làm à? Chu tri thức chắc là không nỡ xa vợ nên theo đến đấy."
"..."
Mấy thím rôm rả trêu ghẹo, khiến mặt Chu Tri Bạch hơi đỏ lên. Tuy mấy bà ấy nói đều là sự thật, nhưng bị nói thẳng ra giữa nơi đông người thế này thì cũng ngại thật.
"Anh tới làm gì vậy?" Thẩm Hạ cũng thấy tò mò sao Chu Tri Bạch lại mò ra đồng làm.
Cô giống đội trưởng, thật ra không mong anh đến đây, không phải vì thương anh, mà là thấy phiền. Cô không muốn đang làm thì phải vác anh đến trạm xá. Hồi trước hai người chưa đăng ký kết hôn thì còn đỡ ngại, giờ thành người một nhà rồi, nếu Chu Tri Bạch lại xỉu giữa đồng thì đúng là mất mặt.
Thẩm Hạ đã tính kỹ rồi, đợi chuyển sang nhà mới sẽ tìm cho Chu Tri Bạch một công việc nào đó không phải dùng sức nhiều. Kiếm được điểm công hay không không quan trọng, chỉ cần anh đừng ngất nữa là được.
Chu Tri Bạch cười toe toét, hàm răng trắng sáng lấp lánh, anh đứng ngay trước mặt cô, cười ngốc nghếch.
"Anh đến làm ruộng chứ sao!" Được cùng vợ đi làm, anh thấy như có vô hạn sức mạnh.
Thẩm Hạ nhíu mày: "Đội trưởng không nói là thời gian xây nhà anh được nghỉ à?" Người gì đâu mà ngốc, người ta thì tìm mọi cách để trốn việc, anh lại tranh phần mà làm, đúng là có phúc mà không biết hưởng.
Chu Tri Bạch ra chiều không quan tâm: "Anh thấy nhà xây gần xong rồi, nên muốn ra đồng xem một chút."
Thẩm Hạ: "..."
"Lát nữa anh đừng có ngất đấy! Nếu thấy khó chịu thì nói sớm một tiếng, em còn chuẩn bị tinh thần!"
Hết cách rồi, ai bảo cô lại lấy phải một người đàn ông yếu ớt nhõng nhẽo như vậy chứ!
Đau đầu! Thật sự đau đầu!
Nếu điều kiện cho phép, cô còn muốn để Chu Tri Bạch ở nhà lo việc bếp núc luôn cho rồi!
Cô đâu phải không nuôi nổi!
Hai vợ chồng sống với nhau, thì cũng phải có người lo trong, người lo ngoài chứ, mà cô thì chưa từng nghĩ tới chuyện ra ngoài kiếm sống.
Thật sự là năng lực không cho phép cô ở nhà nội trợ!
Chu Tri Bạch đang cười toe toét, khóe miệng bỗng cứng đờ lại, ánh mắt trở nên ấm ức. Đừng tưởng anh không nghe ra nhé, vợ đang chê anh đấy, chê anh yếu, chê anh làm cô mất mặt.
Chu Tri Bạch cảm thấy hơi khó chịu nên khẽ hừ một tiếng, ưỡn cổ phản bác:
"Anh mà ngất cái gì! Mấy hôm trước chẳng qua là do mới đến, chưa quen với chỗ này thôi. Giờ anh quen rồi! Với lại anh là đàn ông, tí việc đồng áng thế này sao làm khó được anh?"
Không tranh ăn thì cũng phải tranh khí thế, hôm nay dù thế nào anh cũng không thể ngất!
Thẩm Hạ thấy anh bắt đầu nổi nóng, vội vàng an ủi:
"Em không có chê anh, em chỉ lo anh mệt thôi mà."
Sắc mặt Chu Tri Bạch dịu đi không ít, nhưng cổ vẫn ưỡn thẳng đầy kiêu hãnh:
"Anh sẽ chứng minh cho em thấy."
Thẩm Hạ: "..." Thật ra thật sự không cần đâu, bọn mình cũng đâu thiếu vài điểm công.
Cuối cùng Chu Tri Bạch vẫn bị xếp cùng nhóm với Thẩm Hạ. Hết cách rồi, chỉ còn cách ghép anh vào nhóm cô thôi. Những nhóm khác ai cũng lắc đầu nguầy nguậy.
Đẹp trai thì đẹp trai thật đấy, nhưng động đến công điểm thì các thím một người chạy còn nhanh hơn một người, sợ Chu Tri Bạch dính lấy họ không buông.
Ngay cả Thẩm Hạ cũng bị liên lụy, mấy người trước kia còn thích chung nhóm với cô giờ cũng bắt đầu ngại. Bất đắc dĩ, nhóm cuối cùng gồm có: Thẩm Hạ, Chu Tri Bạch, Tống Dương, Diệp Tĩnh và Cố Hồng Quân.
Tống Dương là vì nể tình bạn bè mà chủ động qua chung nhóm với Chu Tri Bạch.
Diệp Tĩnh đi cùng Tống Dương, trước khi xuống nông thôn đã hứa với dì Dương là sẽ chăm sóc Tống Dương.
Cố Hồng Quân là do đội trưởng phân sang nhóm này.
Những người khác không có ý kiến gì, chỉ có Chu Tri Bạch là khó chịu.
Anh nghỉ mấy hôm không ra đồng, còn tưởng Cố Hồng Quân nghỉ xong đã quay về đơn vị rồi cơ. Ai ngờ không những chưa đi, còn chui ra đồng làm việc, xui xẻo nhất là còn bị phân vào cùng nhóm với anh ta.
Rõ ràng là cố ý khiến anh thấy bực mình!
Anh vẫn chưa quên vợ mình từng nói, kiểu người cô ấy thích chính là loại như Cố Hồng Quân.
Trong đầu Chu Tri Bạch lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, bắt đầu cảnh giác quan sát từng cử động của Cố Hồng Quân.
Anh chủ động sắp xếp vị trí cho cả nhóm. Đầu tiên là Thẩm Hạ, sau đó đến anh, rồi đến Tống Dương, Diệp Tĩnh, và cuối cùng là Cố Hồng Quân.
Anh cố tình để Thẩm Hạ và Cố Hồng Quân cách nhau một khoảng xa, hai người đó đừng hòng có cơ hội nói chuyện!
Lúc làm việc, Chu Tri Bạch cũng nghiến răng nghiến lợi mà làm, tốc độ không hề thua kém Cố Hồng Quân.
Thể lực cũng chẳng có gì bất ổn.
Khiến mấy người cùng nhóm không khỏi ngạc nhiên, ai cũng giơ ngón cái khen ngợi.
Chu Tri Bạch đắc ý liếc nhìn Cố Hồng Quân. Thấy chưa, tôi đâu có thua gì anh!
Quay sang nhìn vợ, anh lại đổi sang vẻ mặt khác.
"Vợ ơi, vừa nãy anh lỡ bị xước tay!"
Thẩm Hạ nghe vậy lập tức nắm tay anh xem.
Tay Chu Tri Bạch trắng trẻo, thon dài, đẹp hơn bàn tay quen việc đồng áng của cô nhiều. Chỉ thấy lòng bàn tay trắng nõn của anh có mấy vết đỏ nhỏ, chắc là do lúc nhổ cỏ dùng sức hơi quá.
"Anh không cần phải cố quá sức đâu, làm được bao nhiêu thì làm, mình không cần phải ganh đua với ai cả." Cô thật sự không hiểu nổi hôm nay anh bị gì mà làm việc hăng như thế.
Chu Tri Bạch chớp mắt, ngoan ngoãn "ừ" một tiếng.
Vợ đang lo cho anh đấy, anh tự hào hếch cằm lên một chút.
Miệng thì nói không cố sức, nhưng lúc làm việc Chu Tri Bạch vẫn y như cũ.
Chỉ là số lần than vãn với vợ thì nhiều hơn thôi.
Lúc thì nói bị gai đ.â.m tay, lúc thì nói lòng bàn tay bị siết đỏ.
Tống Dương ở bên cạnh tròn mắt nhìn, rồi quay sang thì thầm với Diệp Tĩnh bên cạnh:
"Diệp Tĩnh, Chu Tri Bạch đang làm gì vậy? Đồng chí Thẩm chẳng phải đã bảo anh ta nhổ cỏ từ từ thôi sao?"
Diệp Tĩnh liếc cậu một cái, chê bai:
"Đồ ngốc!"
Người sáng suốt ai cũng nhìn ra Chu Tri Bạch đang khoe có vợ, tìm vợ dỗ dành, tranh thủ thể hiện sự tồn tại trước mặt vợ. Chỉ có mỗi tên ngốc này là không hiểu gì hết.
Tống Dương bị mắng, mặt mũi đầy vô tội.
Tha cho cậu ta đi, cậu ta thật sự không nhìn ra Chu Tri Bạch đang tính toán điều gì.
Hôm nay Chu Trí Bạch làm việc đặc biệt sung sức, không chỉ không ngất xỉu mà đến lúc chấm công buổi tối còn đạt được hẳn tám công điểm.
Chỉ kém Cố Hồng Quân hai điểm. Bằng đúng số điểm của Thẩm Hạ. Còn nhiều hơn Tống Dương và Diệp Tĩnh hai điểm.
