Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 123

Cập nhật lúc: 21/03/2026 13:01

Thẩm Nhị Trụ và Thẩm Đại Trụ là anh em ruột, hai người vốn đã giống nhau đến bảy, tám phần.

Nghĩ tới đây, đầu óc đội trưởng như bừng tỉnh, mồ hôi trên trán cũng túa ra một lớp mỏng.

Giang Dật mím môi, nói: "Đại đội trưởng, đồng chí Thẩm Hạ có ở đây không? Tôi có vài chuyện muốn xác nhận với cô ấy."

Đại đội trưởng lập tức đảo mắt khắp nơi tìm bóng dáng Thẩm Hạ. Tìm một vòng vẫn không thấy, ông bắt đầu sốt ruột ra mặt. Cố Hồng Quân thấy bố mình vội đến toát mồ hôi, liền chỉ về một hướng phía xa, nói:

"Bố, đừng lo, đồng chí Thẩm Hạ đang tới kìa."

Đại đội trưởng và đám dân làng liền nhìn theo hướng tay Cố Hồng Quân chỉ, chỉ thấy Thẩm Hạ đang đỡ một người phụ nữ trung niên đi về phía này, phía sau còn có Chu Tri Bạch và một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đi cùng.

Một bác gái tinh mắt bất giác kêu lên:

"Đấy chẳng phải con gái lớn của lão Thẩm, Thẩm Đại Ni à? Sao bà ta lại tới đây?"

Những bác gái lớn tuổi khác, được nhắc thế cũng nhận ra Cô Thẩm.

Thế là chủ đề câu chuyện lập tức chuyển sang xoay quanh người phụ nữ mới tới này.

"Từ sau khi vợ chồng lão Thẩm mất, Thẩm Đại Ni chưa từng quay về nhà mẹ đẻ, hôm nay sao lại về?"

"Nhưng mà, nha đầu Thẩm Hạ làm sao mà quen được Thẩm Đại Ni chứ? Theo lý thì nó chưa từng gặp qua Thẩm Đại Ni." Thím Trương hỏi đúng mấu chốt.

Từ lúc đại đội trưởng nói hai đồng chí bộ đội giải phóng đến đây là vì chuyện đứa trẻ mồ côi nhà Thẩm Nhị Trụ, thím Trương đã biết suy đoán trước đó của mình là đúng rồi.

Thẩm Hạ thật sự không phải con ruột của vợ chồng Thẩm Đại Trụ.

Tiếng bàn tán xôn xao bị câu hỏi của thím Trương làm chững lại.

Đúng vậy, Thẩm Hạ làm sao quen được Thẩm Đại Ni?

Tính theo tuổi thì lúc Thẩm Hạ gặp Thẩm Đại Ni cũng mới chỉ sáu bảy tháng tuổi. Một đứa bé b.ú sữa sáu bảy tháng thì nhớ nhung gì được ai chứ. Lúc này, chân Thẩm Đại Trụ đã mềm nhũn ra, nếu nói trước đó ông ta còn giữ chút may mắn thì bây giờ chẳng còn gì nữa.

Sự xuất hiện của Cô Thẩm khiến gương mặt giả vờ bình tĩnh của ông ta rạn nứt từng mảng. Tất cả những thay đổi đó đều bị Giang Dật và Vương Đại Ngưu nhìn thấy rõ ràng.

Giang Dật nhướng mày, khóe miệng vốn nghiêm túc cũng hơi cong lên một chút rất nhẹ.

Cô Thẩm nắm lấy cánh tay Thẩm Hạ, không yên tâm xác nhận lại lần nữa:

"Cháu gái, chỉ cần cô nói ra sự thật năm đó về chuyện tráo con, thì các đồng chí giải phóng quân sẽ không làm khó cô chứ?"

Từ hôm đó, sau khi Thẩm Hạ để lại một câu khiến cả nhà Cô Thẩm thấp thỏm không yên, họ đã luôn sống trong bất an. Sau khi cả nhà bàn bạc, họ quyết định làm theo lời Thẩm Hạ, đúng thời gian cô hẹn thì đến tìm cô.

Cô Thẩm và con trai Tự Cường đều thầm cảm thấy may mắn vì hôm nay đã đến, nếu không hậu quả thực sự khó mà lường được.

Các đồng chí giải phóng quân quả nhiên như Thẩm Hạ nói, đến điều tra chuyện năm đó, thì câu "biết mà không báo sẽ bị bắt" mà cô nói chắc chắn cũng là thật.

Thẩm Hạ vỗ nhẹ tay Cô Thẩm, an ủi:

"Cô cả, cô yên tâm. Chỉ cần cô không giấu giếm, kể hết sự thật năm đó, các đồng chí sẽ không trách tội cô đâu, biết đâu còn khen ngợi cô và gia đình nữa ấy chứ, khen vì đã phối hợp tốt với họ."

Không hiểu sao Cô Thẩm nghe vậy lại không thấy căng thẳng nữa, lập tức gật đầu cam đoan: "Cháu gái cứ yên tâm, lát nữa các đồng chí hỏi, cô nhất định sẽ nói thật hết."

Thẩm Hạ: "Cô cả đúng là người có giác ngộ cao."

Cô Thẩm lập tức hoàn toàn yên tâm.

Thẩm Hạ: "..."

Cô cũng không ngờ hôm nay Cô Thẩm thật sự đến.

Vốn dĩ cô đang định đi theo mọi người tới gặp các đồng chí bộ đội thì bị một cậu bé chạy đến gọi lại, bảo rằng cô cả của cô đang tìm.

Thế là cô liền cùng Chu Tri Bạch đến tìm Cô Thẩm trước. Dù sao chuyện hôm nay, nếu có Cô Thẩm hỗ trợ thì sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Thẩm Hạ đỡ cánh tay của cô Thẩm đi tới trước mặt đội trưởng và hai đồng chí bộ đội. Cô buông tay cô cả ra, ánh mắt đầy xúc động, giọng nói mang theo chút run rẩy:

"Đội trưởng, hai vị đồng chí bộ đội này là..."

Đội trưởng thở dài một hơi, ánh mắt nhìn Thẩm Hạ mang theo vài phần thương cảm, giải thích:

"Thẩm Hạ, cháu đến đúng lúc lắm, hai vị đồng chí bộ đội này có chuyện cần xác minh với cháu, cháu hãy phối hợp thật tốt với họ."

Nghĩ đến khả năng Thẩm Hạ chính là con gái của Thẩm Nhị Trụ, trong lòng đội trưởng cũng có chút áy náy. Từ nhỏ cô bé này sống ra sao trong nhà Thẩm Đại Trụ, mọi người trong thôn đều thấy rõ. Ngày thường thấy Thẩm Hạ không được cha mẹ coi trọng, ông cũng chỉ thở dài vài câu. Dù sao không phải con mình, ông cũng không tiện xen vào.

Nhưng giờ đây, thân phận Thẩm Hạ có lẽ không còn như trước nữa, trong lòng đội trưởng thấy rất khó tả.

Thẩm Nhị Trụ là anh hùng, là đại anh hùng.

Năm xưa ông và Thẩm Nhị Trụ quan hệ cũng không tệ, con trai út nhà ông được đi lính cũng là nhờ chịu ảnh hưởng từ Thẩm Nhị Trụ.

Chỉ là...

Thẩm Hạ gật đầu thật mạnh: "Đội trưởng, cháu nhất định sẽ phối hợp tốt với hai vị đồng chí bộ đội."

Ánh mắt cô kiên định, như thể đã đưa ra một quyết định rất lớn.

Đội trưởng mấp máy môi, lời an ủi kẹt nơi cổ họng, lên không được mà xuống cũng chẳng xong, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.

Thôi, chuyện nhà họ Thẩm ông cũng không tiện nói nhiều, để họ tự giải quyết vậy. Ông tin, con của Thẩm Nhị Trụ sẽ không phải loại mềm yếu.

Người ta nói hổ phụ không sinh khuyển t.ử. Thẩm Nhị Trụ là người lợi hại như vậy, nếu nhà đầu Thẩm Hạ thật sự là con gái ông ấy, thì chắc chắn cũng chẳng kém cạnh đâu.

Đội trưởng lùi về sau một bước, nhường chỗ lại cho Thẩm Hạ và hai đồng chí bộ đội.

Ngay từ lúc Thẩm Hạ bước tới, ánh mắt sắc bén của Giang Dật đã dừng lại trên người cô. Cô gái trước mặt ăn mặc đúng kiểu quê mùa, ngoại trừ đôi mắt to linh động thì chẳng có gì nổi bật. Nhưng cô lại không hề giống một cô gái nhà quê bình thường. Ánh mắt trong veo kiên định, tuy giọng nói hơi căng thẳng, nhưng trong mắt hoàn toàn không có chút sợ hãi nào.

Khóe miệng Giang Dật khẽ nhếch, rồi lập tức nhớ lại lá thư lãnh đạo nhận được và cú điện thoại từ lãnh đạo cấp cao ở Đế Đô, đôi mắt hắn trầm xuống, nhìn Thẩm Hạ với ánh mắt đầy thăm dò và nghi ngờ.

Bản năng cho hắn biết cô gái này không hề đơn giản. Nhiều chuyện, chỉ cần ngẫm kỹ một chút là thấy không bình thường.

Ví như bức thư cầu cứu cách đây mười tám năm! Lại ví như cú điện thoại từ nhân vật lớn ở Đế Đô!

Theo lý mà nói, chỉ một bức thư cầu cứu không rõ nguồn gốc thì chẳng lãnh đạo nào để tâm, huống hồ đồng chí Thẩm Nhị Trụ đã hy sinh mười tám năm rồi.

Mười tám năm qua, đơn vị của họ đã tiễn biết bao thế hệ cũ, lại đón về không biết bao lớp tân binh. Ngay cả dàn lãnh đạo hiện tại cũng đã thay đổi, người còn biết đến Thẩm Nhị Trụ không còn mấy ai.

Ấy vậy mà lãnh đạo vừa mới nhận được thư, chưa kịp mở ra xem, thì điện thoại từ cấp trên ở Đế Đô đã gọi tới.

Kết quả là hắn và Vương Đại Ngưu chẳng chờ tới ngày hôm sau, lập tức lên tàu hỏa trong đêm, tới ngay đây để điều tra chuyện con gái của Thẩm Nhị Trụ.

Chân mày Giang Dật khẽ nhíu lại, ánh mắt nhìn Thẩm Hạ vừa thẳng thắn vừa đầy dò xét.

Thẩm Hạ thì chẳng có phản ứng gì. Dù sao cô cũng không phải nguyên chủ. Ở kiếp trước, cô đã gặp qua đủ loại ánh mắt kiểu này rồi. Hắn thích nhìn thì cứ nhìn đi, cô chẳng có gì khuất tất cả. Kẻ có tật giật mình là vợ chồng Thẩm Đại Trụ kia kìa.

Thế nhưng Chu Tri Bạch thì không chịu nổi nữa.

Anh lặng lẽ bước lên hai bước, chắn ngang trước mặt Thẩm Hạ, cắt đứt tầm nhìn của Giang Dật. Trong lòng âm thầm mắng một tiếng quốc túy, ánh mắt của tên mặt lạnh trước mặt này thật sự đáng ghét quá mức.

Từ lúc vợ anh bước đến, ánh mắt hắn cứ dính c.h.ặ.t vào người cô không rời. Anh biết vợ mình rất giỏi, rất xuất sắc, lại còn xinh đẹp hơn các cô gái khác. Nhưng vợ anh đã là gái có chồng rồi, mà tên này còn dám nhìn cô không chớp mắt thế này, thật khiến anh thấy khó chịu, còn dâng lên cảm giác nguy cơ rõ mồn một.

Trước đây, chính vợ anh từng nói cô thích kiểu đàn ông lạnh lùng, cứng rắn, nam tính như thế này cơ mà!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 123: Chương 123 | MonkeyD