Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 137
Cập nhật lúc: 22/03/2026 02:01
"Chu Tri Bạch, anh còn ăn không? Không ăn thì dọn dẹp đi, chúng ta dọn nhà."
Thẩm Hạ coi như hai anh em nhà họ không tồn tại. Dù sao sau này cô cũng không muốn dính líu gì đến họ nữa, nhưng nếu hai người này muốn thay cha mẹ báo thù, thì lại là chuyện khác.
Cô sẽ không vì họ còn nhỏ mà nương tay đâu.
"Anh ăn no rồi, em chờ chút, anh dọn liền!" Chu Tri Bạch lập tức đáp, nhanh chân chạy ra bếp phụ giúp Thẩm Hạ.
Thẩm Hạ gom thịt và đĩa cho vào giỏ, phần canh gà còn lại thì đặt lên thớt. Cô định chút nữa mang thẳng đến nhà mới, tối nay còn có thể hâm lại ăn thêm bữa.
Mấy món như đĩa hay thau mượn dùng, cô tính xong xuôi sẽ trả lại sau. Nói cho đúng, trong nhà này ngay cả bộ chén đũa cũng có phần của cô, tiền mua chúng một phần là từ điểm công cô làm ra.
Nhưng cô cũng chẳng buồn so đo mấy thứ lặt vặt ấy. Mai cô sẽ lên thị trấn mua hẳn một bộ chén đũa mới.
Nhân lúc Chu Tri Bạch đang rửa nồi rửa bát, Thẩm Hạ xách hộp sắt đầy tiền trên bàn cơm vào phòng, chuẩn bị sắp xếp lại đồ cần mang theo.
Tối qua đã dọn sơ một lượt, nên cũng chẳng còn gì nhiều, chỉ có hai bộ quần áo. Mền gối gì đó cô không muốn mang theo nữa. Dọn về nhà mới, tất nhiên phải sắm đồ mới, huống hồ giờ cô cũng không thiếu tiền.
Cô xưa nay chưa bao giờ là người chịu ấm ức, có tiền rồi thì phải sống cho thoải mái một chút. Cô cũng chẳng cần lo dân làng bàn ra tán vào hay nghi ngờ nguồn gốc tiền bạc của mình, có đồng chí bộ đội giải phóng và đại đội trưởng làm chứng, chẳng ai dám mở miệng nói linh tinh!
Xách gói đồ gồm hai bộ quần áo và hộp sắt tiền ra khỏi phòng, cô vừa ra tới cửa đã thấy Thẩm Đông đứng đó.
Xem ra là cố tình đợi cô.
"Có chuyện gì?" Thẩm Hạ lạnh giọng hỏi.
Cô đã chẳng còn chút thiện cảm nào với Thẩm Đông như thuở ban đầu. Ngược lại, cậu nhóc mà trước đây cô không mấy để tâm là Thẩm Thu thì dạo gần đây lại khiến cô ngày càng có cảm tình.
Thẩm Đông đúng là thông minh, nhưng thông minh quá hóa rắc rối, tâm tư lại quá nặng. Thẩm Đông đã sớm nhận ra thái độ lạnh nhạt của Thẩm Hạ dành cho mình, cậu từng buồn, cũng từng muốn nói chuyện thẳng thắn với cô.
Nhưng trong lòng cậu mang bí mật, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Hạ đều cảm thấy chột dạ, không dám đối mặt với cô một mình. Giờ thì bí mật ấy đã bị phơi bày, cuối cùng cậu cũng có thể đường hoàng mà đối diện với cô.
Nhưng Thẩm Hạ lại chẳng cho cậu cơ hội.
Ánh mắt Thẩm Đông tối sầm lại, nhưng nghĩ đến lý do mình tới đây, cậu vẫn lấy hết can đảm mở lời:
"Chị hai, chị... chị có thể tha thứ cho cha mẹ không? Chị có thể nói với các đồng chí bộ đội và công an, bảo họ đừng bắt cha mẹ đi cải tạo được không? Còn những gì cha mẹ nợ chị, sau này em sẽ thay họ bù đắp cho chị."
Thẩm Hạ suýt nữa bị cái mặt dày của Thẩm Đông chọc cười. Cậu ta định thay vợ chồng Thẩm Đại Trụ bù đắp cho cô? Bù kiểu gì? Nguyên chủ đã mất mạng vì gia đình họ đấy!
Trước kia còn thấy Thẩm Đông không tệ, giờ mới thấy cũng cùng một giuộc với cha mẹ cậu ta, đều ích kỷ như nhau.
Cô chẳng buồn nghe thêm lời nào nữa, mặt lạnh tanh:
"Cậu tưởng cục công an là của tôi mở chắc? Tôi nói thả người là thả? Nói bắt là bắt à? Với cả, tôi việc gì phải xin tha cho họ? Họ làm sai thì phải chịu phạt. Nếu cậu chưa biết họ từng làm ra mấy chuyện vô liêm sỉ thế nào, có thể tự đi hỏi khắp làng mà xem. Đến lúc đó nếu cậu vẫn còn muốn xin xỏ cho họ, thì tôi cũng nể cậu là thằng có tình nghĩa. Còn bây giờ, làm ơn tránh đường, đừng chắn lối tôi."
Mặt Thẩm Đông hết trắng lại đỏ, đỏ xong lại tái xanh, cúi đầu nép sang một bên.
Vừa đến nhà mới, Thẩm Hạ và Chu Tri Bạch còn chưa đặt đồ xuống thì cháu trai nhỏ của đội trưởng là Cố Tiểu Hổ đã thở hồng hộc chạy tới.
"Ê... Thẩm Hạ, ông tôi bảo hchij đến nhà cũ chia lương thực!"
Cố Tiểu Hổ nhìn Thẩm Hạ với tâm trạng khá phức tạp. Ban đầu cậu ta còn định tác thành cho cô làm thím nhỏ của mình cơ đấy. Ai ngờ đâu, cuối cùng lại rối rắm thế nào mà cô lại cưới ngay cái anh trí thức trẻ mới về làng.
Chính vì chuyện này mà cậu ta với Thẩm Thu còn cãi nhau một trận to. Tất cả là tại Thẩm Thu không làm nên chuyện!
"Anh trông nhà giùm em, em đi rồi về ngay."
Thẩm Hạ nhét luôn cái gói trong tay vào tay Chu Tri Bạch, dặn dò anh trông cho kỹ.
Trong gói đó là tiền, cả một hộp sắt đầy tiền vốn liếng gây dựng tương lai của cô, tuyệt đối không được để mất!
Chu Tri Bạch biết rõ trong gói là cái hộp tiền, nghiêm túc gật đầu, rồi treo hẳn cái gói trước n.g.ự.c. Chỉ cần không rời khỏi người, thì đồ trong đó sẽ không mất được!
Thẩm Hạ: "..." Cũng không cần thiết phải đeo ngay trước n.g.ự.c thế đâu.
Trên đường đến nhà cũ, ban đầu Cố Tiểu Hổ đi trước, Thẩm Hạ lững thững theo sau. Không biết thằng nhóc này đang giận ai, mặt mày xị xuống, khi đi ngang qua cô còn "hừ" một tiếng rõ to.
Thẩm Hạ thấy khó hiểu nhưng cũng không thèm để ý.
Đi một đoạn, cậu nhóc lại cố tình chậm lại, đợi Thẩm Hạ tới gần thì lại rảo chân đi trước. Mặt vẫn phụng phịu, đầu thì ngẩng cao như muốn chọc trời.
Thẩm Hạ: "..." Đúng là con nít, khó hiểu thật sự.
Hai người cứ thế đi suốt quãng đường, gần tới nhà họ Thẩm thì Cố Tiểu Hổ bỗng quay đầu lại, nhìn cô với vẻ tức tối:
"Sau này chú nhỏ tôi nhất định sẽ tìm cho tôi một người làm thím nhỏ còn b.ắ.n ná giỏi hơn chị!"
Nói xong quay đầu bỏ chạy.
Thẩm Hạ: "..." Hóa ra nãy giờ thằng nhóc này giận dỗi cô vụ này à?
Cô không nhịn được mà bật cười, Cố Tiểu Hổ đúng là vừa ngốc vừa đáng yêu!
Xem ra Cố Hồng Quân vẫn chưa nói rõ lòng mình với người nhà. Nhưng giờ Thẩm Hạ chẳng có hơi đâu mà quan tâm chuyện của người khác.
Cô thu lại ánh mắt, bước vào sân nhà cũ.
Trong nhà họ Thẩm, đội trưởng đã bảo Thẩm Đông đi gọi Thẩm Xuân về.
Cùng về với Thẩm Xuân còn có cả Hoàng Cường.
Hai người này là nhờ Thẩm Đông mới biết chuyện vợ chồng Thẩm Đại Trụ bị công an bắt đi. Lúc công an đưa họ đi đúng lúc dân làng đều ra đồng làm việc, nên chuyện công an về làng vẫn chưa ai hay biết.
Hoàng Cường chiều nay không đi làm đồng, bởi bị mấy lời ban sáng của Thẩm Đại Trụ làm cho hoang mang. Gã tính đợi Lý Quân từ trấn về rồi bàn bạc kỹ hơn.
Tuy là người Đế Đô xuống, nhưng điều kiện mà Thẩm Đại Trụ đưa ra đúng là có sức hút không nhỏ.
Thời buổi này, ai mà không mê tiền cơ chứ?
Nhưng còn chưa gặp được Lý Quân thì Thẩm Xuân đã tìm đến. Khi Thẩm Xuân, mặt mũi đầy vết bầm, bước vào sân trại trí thức, Hoàng Cường suýt thì đứng tim.
Thẩm Xuân vốn dĩ đã không được gọi là xinh, giờ mặt bầm dập, tóc tai rối bời thế này thì càng khiến người ta khó mà nhìn nổi.
Nghe Thẩm Xuân kể lại đầu đuôi sự việc, Hoàng Cường im lặng. Cũng chẳng hề có ý định giúp cô ta báo thù.
Nói trắng ra thì chuyện này lỗi ở nhà họ Thẩm trước, gã là con rể, chẳng lẽ lại đi đ.á.n.h nhau với hai cô gái?
Nhưng Dù Thẩm Xuân chỉ là vợ trên danh nghĩa, gã cũng không thể mặc kệ cô được. Gã qua loa an ủi vài câu, Thẩm Xuân liền đề nghị đợi sau khi nhà xây xong thì sẽ dọn ra khỏi nhà họ Thẩm.
Thẩm Xuân bị nhà họ Thẩm đ.á.n.h ba ngày một trận, năm ngày một trận, đã bị dọa cho sợ khiếp. Trước có con nha đầu Thẩm Hạ cứ động tí là nhét cô vào lu nước, sau lại có mẹ con nhà họ Triệu tới gây chuyện.
Cô ta càng lo hơn là chuyện giữa cô ta và Triệu Kim Bảo sẽ bị Hoàng Cường phát hiện.
Dù nói là giữa cô ta và Triệu Kim Bảo chưa xảy ra chuyện gì thực chất, nhưng một cô gái chưa chồng mà lại nằm chung giường với một nam thanh niên, nếu chuyện này truyền ra, Hoàng Cường chắc chắn sẽ đòi ly hôn.
Cô ta biết, Hoàng Cường đồng ý cưới mình cũng là do bị bố mẹ uy h.i.ế.p. Cô ta tính dọn ra sống riêng với Hoàng Cường càng sớm càng tốt, rồi nhanh ch.óng mang thai, sau này cho dù Hoàng Cường biết chuyện giữa cô và Triệu Kim Bảo, thì vì đứa con cũng không thể ly hôn với cô được.
Thẩm Xuân tính toán rành rọt, chỉ không ngờ được vợ chồng Thẩm Đại Trụ lại bị công an bắt đi. Nghe Thẩm Đông kể lại đầu đuôi sự việc, Thẩm Xuân vừa hận vừa sợ Thẩm Hạ.
Đội trưởng thấy mọi người đã đến đông đủ, liền móc sổ công điểm ra, trước mặt mọi người đọc to số công điểm mà Thẩm Hạ kiếm được trong suốt một năm qua.
Ngoài khoảng thời gian nghỉ ngơi, còn lại ngày nào Thẩm Hạ cũng đều được tính công điểm tối đa.
Chỉ tính riêng mình cô trong một năm, số công điểm đã nhiều hơn tổng của mẹ Thẩm và Thẩm Xuân cộng lại. Đội trưởng cũng không dài dòng, trực tiếp công bố số lương thực Thẩm Hạ được chia năm ngoái.
