Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 212
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:02
Chỉ một ngày sau khi Triệu Lệ Lệ bị điều đi xuống nông thôn, cha của Lý Quân là Lý Thế Quân và dượng hắn Triệu Chí Quân đã bị cấp trên triệu tập để "nói chuyện".
Tính đến nay đã bốn, năm ngày trôi qua vẫn chưa thấy họ quay về.
Ông cụ Lý cảm thấy có điều không ổn, lập tức cho người đi dò la tin tức, kết quả là bị chặn lại ngay từ đầu. Lúc này, cả nhà họ Lý lẫn họ Triệu mới nhận ra chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Sau nhiều ngày nỗ lực tìm hiểu từ đủ mọi hướng, cuối cùng cũng nghe ngóng được chút manh mối.
Mà tin tức vừa lộ ra đã khiến cả hai nhà Lý và Triệu rơi vào hoảng loạn.
Ai mà ngờ được, chuyện xảy ra hơn mười năm trước lại bất ngờ bị lật lại?
Chuyện liên quan đến Thẩm Nhị Trụ, Ông cụ Lý thật ra không biết quá rõ. Khi sự việc xảy ra năm đó, ông cũng không mấy bận tâm, lúc họ Triệu đến cầu xin giúp đỡ, ông liền tùy tiện giao cho con trai cả nhà mình xử lý.
Coi như một lần rèn luyện cho đứa con trai.
Về sau ông cũng chẳng hỏi han chi tiết cụ thể, chỉ nghe con nói là "đã giải quyết xong xuôi".
Thế mà giờ lại có người lôi chuyện năm xưa ra, hơn nữa còn lần ra đầu mối dẫn đến nhà họ Lý.
Lúc này, ông cụ mới nhận ra, năm đó, mình có lẽ đã sai rồi.
Lẽ ra ông không nên làm người "rũ tay" như vậy, càng không nên để đứa con vô dụng ấy toàn quyền xử lý, lại càng không nên sau đó dửng dưng không hỏi đến.
Nhưng giờ thì nói gì cũng đã muộn.
Ông ta có muốn tìm hiểu tình hình năm ấy cũng không cách nào làm được, vì hai người biết rõ sự việc năm đó đều đã bị triệu tập "nói chuyện".
Nói là nói chuyện, nhưng trong lòng ông hiểu rõ, đó là bị "quản thúc" rồi.
Lý gia và Triệu gia như kiến bò trên chảo nóng, cuống cuồng mà không có cách nào xoay xở.
Ông cụ Lý chỉ còn cách vận dụng hết các mối quan hệ mình có, tìm hiểu khắp nơi. Nhưng điều ông ta không ngờ nhất là, những kẻ từng xu nịnh, bợ đỡ nhà họ Lý, giờ lại bắt đầu tránh xa.
Điều này làm ông ta tức đến nỗi phát cáu một trận long trời lở đất, cuối cùng mới từ một người bạn thân thiết biết được, hầu hết những gia đình từng có quan hệ tốt với nhà họ Lý đều nhận được một bức thư tố cáo.
Liên quan đến đứa cháu trai đang đi lao động nông thôn của ông ta.
Ông cụ Lý xem xong nội dung thư từ tay người bạn, lập tức đập bàn rống lên:
"Hoàn toàn bịa đặt! Sao có thể như vậy được? Lý Quân nhà tôi làm sao có thể làm ra mấy chuyện đó? Là tôi đích thân dạy dỗ nó trưởng thành, sao nó có thể vô duyên vô cớ đ.á.n.h đập đồng chí cách mạng?"
Người bạn nhìn ông nổi giận đùng đùng, lại nghĩ tới những chuyện nhà họ Lý vừa gặp gần đây, liền tốt bụng nhắc nhở một câu:
"Lão Lý à, tôi thấy có người đang cố tình nhắm vào nhà ông đấy. Ông nên suy nghĩ kỹ xem rốt cuộc là ai đang nhằm vào các người."
Ông cụ Lý nghe xong thì bình tĩnh lại. Nghĩ kỹ thì đúng là khả năng cao thật. Ông ta không thèm nổi nóng nữa, tiễn bạn về xong liền lập tức đ.á.n.h điện tín cho Lý Quân, nói rõ chuyện có người viết thư tố cáo, bảo Lý Quân mau ch.óng điều tra xem ai là kẻ hãm hại mình.
Ông cụ Lý cũng bị loạt sự việc gần đây làm cho đầu óc mơ hồ, đến mức quên luôn cả nhà họ Chu, cũng quên mất đứa cháu nhà họ Chu đang cùng xuống nông thôn với cháu mình. Hoặc cũng có thể ông ta đã mặc định nhà họ Chu chẳng đáng để bận tâm, nên mới chẳng thèm nghĩ đến.
Kết quả là, ba bốn ngày sau, toàn bộ người nhà họ Lý và họ Triệu đều bị quản thúc.
Ông cụ Lý c.h.ế.t lặng.
Chuyện năm xưa còn chưa tra ra đầu đuôi, sao tự dưng lại bị quản chế thế này?
Cho đến khi ông ta nhìn thấy Chu Hoài An, con trai thứ hai nhà họ Chu hiện đang phục vụ trong quân đội, thì đầu óc ông ta mới như bừng tỉnh.
Ông ta giận dữ chỉ tay vào mặt Chu Hoài An, chất vấn:
"Chuyện này là do cậu làm đúng không!?"
Tính toán kỹ lưỡng bao nhiêu, nhưng khiến ông ta không ngờ là lại bỏ sót hai anh em nhà Chu. Ông cụ Lý nghĩ thông suốt chuyện này đến mức suýt tức c.h.ế.t.
Bấy lâu nay vì mấy chuyện xảy ra liên tiếp mà mỏi mệt rã rời, Ông cụ Lý không chịu nổi cú sốc nữa liền ngất xỉu. Chưa kịp trả lời lời Ông cụ Lý, Chu Hoài An đã thấy ông lão ngất đi.
Ông vội ra lệnh cho người lính phục vụ bên cạnh: "Đi gọi bác sĩ Vương tới, để ông ấy khám cho lão Lý."
Lý gia chưa chịu cảnh đáng ra phải nhận, Ông cụ Lý chưa được tận mắt thấy nhà họ Chu phục hồi vinh quang như xưa, làm sao ông có thể để Ông cụ Lý ngất xỉu được?
Dẫu có đến c.h.ế.t, cũng phải chờ tới khi ông ta gặp xong người nhà mình. Mấy chuyện về Lý gia là do Chu Hoài An báo lên trên, bằng chứng Lý gia cùng Triệu gia phạm tội cũng là ông tự tay điều tra.
Có thể khẳng định là lần này Lý gia, kể cả Triệu gia, sẽ hoàn toàn điêu đứng. Còn kết quả cụ thể công bố khi nào thì ông chưa thể xác định.
Điều khiến ông không ngờ là, chuyện xảy ra mười tám năm trước, Ông cụ Lý lại không hề tham gia. Nhưng số phận của Lý gia sẽ không vì ông lão năm xưa không dính líu mà thay đổi.
Chỉ trách quản gia Ông cụ Lý không nghiêm, sinh ra được đứa con ẩu đoảng lại còn chọn sai rể là kẻ hiểm độc.
Một người anh hùng như Thẩm Nhị Trụ đã phải hi sinh cùng mấy chục đồng đội chỉ vì Triệu Chí Quân để mong giành công lao, bất chấp đại cục, tự ý sửa đổi kế hoạch chiến đấu, dẫn đến cái trận vốn có thể thắng thành t.h.ả.m bại.
Theo kết quả điều tra ông thu thập được, lẽ ra trận đ.á.n.h năm ấy là chiến thắng tuyệt đối.
Nhưng chỉ vì Triệu Chí Quân muốn độc chiếm công trạng, thay đổi kế hoạch vào phút ch.ót, khiến thế cục từ thắng trở thành t.h.ả.m bại.
Chu Hoài An chờ cho đến khi người lính phục vụ dẫn bác sĩ Vương tới, tận mắt nhìn thấy Ông cụ Lý tỉnh lại, ông mới đứng lên rời đi.
Bước tới cửa thì ông chợt quay lại, rồi nói với Ông cụ Lý:
"Lão gia, ông từng như cha tôi, đều đã ra trận, lẽ ra ông nên hiểu sự tàn khốc của chiến tranh. Nhưng ông biết điều gì còn tàn khốc hơn chiến tranh không?"
Chu Hoài An dừng giây lát, bất chấp thân hình lảo đảo của Ông cụ Lý, mà tiếp tục:
"Là sự phản bội của đồng đội!"
Ông cụ Lý nghe xong "phịch" một tiếng ngồi bệt xuống đất. Lần này Chu Hoài An không do dự, mà giậm chân rời đi.
Ở Đế đô xảy ra chuyện, người dân làng Đại Liễu Thụ hoàn toàn không hay biết. Sáng hôm sau, Chu Tri Bạch dậy sớm một cách bất thường. Thẩm Hạ còn chưa tỉnh, thì anh đã mở mắt.
Anh cũng không đ.á.n.h thức vợ, mà tự mình ra bếp chuẩn bị bữa sáng.
Khi Thẩm Hạ tỉnh dậy, bữa sáng đã sẵn sàng, ngoài mùi thơm ngon của đồ ăn, cô còn được Chu Tri Bạch phục vụ chu đáo.
Dâng áo, xỏ giày, rót nước rửa mặt, bóp kem đ.á.n.h răng... cả loạt hành động làm Thẩm Hạ vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu.
Nhưng cô không từ chối.
Cho đến khi ăn cơm, Thẩm Hạ mới hỏi:
"Sao hôm nay anh vui thế? Cái bộ răng trắng kia chẳng ngớt cười gì cả."
Chu Tri Bạch vừa gắp thức ăn cho cô vừa trả lời trong tâm trạng phấn chấn:
"Bởi vì hôm nay anh có việc lớn phải làm mà."
Kể từ đêm qua anh đã phấn khích đến mất ngủ.
Thẩm Hạ: "..."
"Vậy thì anh để tới khi mặt trời mọc rồi hãy ngất, nhớ diễn tự nhiên chút."
Chu Tri Bạch hãnh diện vỗ n.g.ự.c: "Vợ yên tâm, diễn xuất của anh đã được kiểm chứng, đảm bảo khiến đội trưởng tự nguyện cho nghỉ."
Thẩm Hạ: "..."
Thẩm Thu: "Anh rể, sao anh lại định ngất?"
Thẩm Hạ, Chu Tri Bạch: "Trẻ con đừng tò mò."
Thẩm Thu: "..."
"Tiểu Thu à, chị thấy mấy ngày nay em gầy đi rồi, chị cho em quả trứng này."
"Đúng đúng, của anh rể cũng cho em ăn nhé."
Thẩm Thu lập tức quên mất chuyện Chu Tri Bạch sẽ ngất, mắt đỏ hoe nhìn Thẩm Hạ và Chu Tri Bạch.
Thẩm Hạ và Chu Tri Bạch trao nhau một cái nhìn rồi cùng mỉm cười.
Vì cứ bận tâm chuyện phải ra trấn gửi thư, nên hôm nay Chu Tri Bạch làm việc chẳng có chút tập trung nào.
Trước khi mặt trời lên, anh gần như chỉ toàn mò cá.
Thẩm Hạ: "..."
Anh vui là được rồi, dù sao cũng chẳng trông cậy gì vào anh để nuôi cả nhà. Nhưng bên cạnh, Tống Dương và Diệp Tĩnh lại chất chứa cả trăm ngàn thắc mắc trong lòng.
Tống Dương bị Diệp Tĩnh thúc mấy lần, đến nỗi cánh tay in cả dấu ngón tay, mới miễn cưỡng bước lại gần Chu Tri Bạch.
"Đồng chí Chu, anh bị ốm à?"
Chứ không thì sao? Bình thường tầm này anh đã làm đủ để tính một công điểm rồi, sao hôm nay vẫn đứng yên một chỗ?
Nếu không biết rõ Chu Tri Bạch chẳng biết y thuật, Tống Dương còn tưởng anh đang... bắt mạch cho cây lúa ấy chứ. Tay anh đặt trên bó lúa cả mấy phút không rời, y như đang lắng nghe "mạch sống" của nó vậy.
