Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 231
Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:03
Chỉ vì con ngốc Thẩm Xuân kia mà giờ ra đường gã còn phải che mặt. Vài hôm trước đi ngoài đường gặp mấy gã đàn ông trong thôn, ai cũng cười nhạo nói gã bị đội cái "mũ xanh lè" trên đầu.
Gã giận đến mức về nhà đập cho Thẩm Xuân một trận tơi bời. Cái mặt cô ta đã xấu đến thế rồi mà còn dám mơ tưởng đến anh Quân vừa anh tuấn lại oai phong của anh, đúng là gan to bằng trời!
Lý Quân mặt đen như đ.í.t nồi, quăng bức thư trong tay ra trước mặt Hoàng Cường: "Tôi với Giai Giai đến đưa thư cho cậu."
Còn mấy bà thím hóng chuyện kia thì ai biết tụ tập tới làm gì.
Hoàng Cường không bận tâm đến thái độ của Lý Quân, gã cười hì hì nhận thư, miệng còn không quên khách sáo: "Làm phiền anh Quân vất vả đi một chuyến."
Lý Quân chỉ muốn đọc thư ngay, chẳng thèm để tâm đến mấy lời nịnh bợ của Hoàng Cường, còn nháy mắt ra hiệu cho anh nghĩ cách đuổi bọn thím nhiều chuyện đi. Ai ngờ Hoàng Cường lại hiểu sai, lập tức hồ hởi gọi mấy bà thím vào nhà.
"Các thím, vào nhà uống chén nước đi?"
Nước thì không cần, nhưng vào nhà thì được!
Mấy bà thím vừa nghe liền "vèo" một tiếng chen nhau ùa vào sân.
Lý Quân tức đến suýt bay thẳng lên trời.
Đúng là loại nồi nào úp vung nấy, kẻ đầu óc có vấn đề như Hoàng Cường thì cũng chỉ xứng với loại đàn bà mất nết như Thẩm Xuân thôi. Quý Giai Giai cũng cạn lời với mức độ "tiêu hóa" vấn đề của Hoàng Cường, nhưng ít ra cô ta vẫn biết giữ thể diện cho người ta.
Cô ta kéo nhẹ tay áo Lý Quân, nhẹ giọng nói:
"Anh Quân, mình cũng vào đi, Hoàng trí thức chắc là có ý tốt thôi." Chỉ là đầu óc hơi đơn giản tí.
Lý Quân dù không muốn đến đâu, cũng đành bước vào sân. Vừa mới vào, mấy bà thím đã vào trước thì lập tức nhao nhao lên.
"Hoàng trí thức, thư nhà cậu viết gì thế, có muốn đọc cho mọi người cùng nghe không?" Bình thường các bà cũng không vô duyên đến vậy, chỉ là hôm nay trùng hợp quá, ai cũng tò mò muốn xem thư của người thành phố viết thế nào thôi.
Hoàng Cường thoáng lúng túng, nếu là ngày thường thì cho các bà xem cũng chẳng sao. Nhưng mà, gã đưa mắt cầu cứu nhìn về phía Lý Quân.
Sắc mặt Lý Quân u ám, khí áp nặng nề như có giông bão sắp ập đến, nghiến răng ken két: "Thế thì Hoàng Cường, cậu lấy ra cho mọi người xem đi." Mấy bà này đến đếm từ còn không nổi, xem được cái gì chứ!
Hoàng Cường thở phào nhẹ nhõm, làm bộ làm tịch mở phong thư ra.
Theo bản năng gã định đưa thư cho Lý Quân, may mà Quý Giai Giai ho nhẹ một tiếng, gã mới lập tức "chữa cháy", vờ như nhớ ra rồi chuyển hướng, đưa thư lên trước mặt mình để đọc.
Diễn xuất phải gọi là trọn bộ luôn, nhìn phát là biết bị nội dung trong thư dọa cho mất vía.
"Anh... anh Quân, nhà anh xảy ra chuyện rồi!" Một câu hoảng loạn buột ra khiến đám các bà đang hóng chuyện càng thêm xôn xao, còn lòng dạ vốn đã thấp thỏm của Lý Quân thì như đóng băng lại.
Giờ phút này, Lý Quân cũng không thèm quan tâm người ngoài nghĩ gì nữa. Hắn lao lên trước, giật bức thư trong tay Hoàng Cường, vừa xem xong thì "Rầm" một tiếng, cả người ngã ngửa ra sau, ngã thẳng đơ xuống đất. Cú ngã này dọa tất cả mọi người có mặt hoảng hồn.
Các bác gái đồng loạt lùi về sau một bước, sợ bị Lý Quân đổ vạ. Trời đất chứng giám, họ đứng cách gã những tám trăm mét, đến vạt áo còn chưa chạm vào, đừng có mà lôi họ vào!
Người phản ứng nhanh nhất chính là Quý Giai Giai đang đứng gần Lý Quân nhất. Cô ta nhào lên, sà đến trước mặt Lý Quân, lắc người hắn rồi bắt đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết gọi hồn:
"Anh Quân, anh... sao vậy? Đừng dọa em mà! Anh có nghe thấy em nói gì không?"
Giọt nước mắt to như hạt đậu lăn xuống như chuỗi ngọc đứt dây, rơi lã chã. Mỹ nhân rơi lệ, khóc nức nở, quả thực có một hương vị rất riêng. Chỉ tiếc là lúc này không ai có tâm trạng để thưởng thức nét đẹp ấy cả.
Người duy nhất có thể cảm nhận, thì giờ đang nằm thẳng cứng dưới đất như một cái cây héo úa, không khác gì người thực vật không thể tự lo cho bản thân. Mắt Lý Quân trợn trừng, nhìn trông khá đáng sợ nhưng lại không hề phản ứng gì, cũng không đáp lại.
Quý Giai Giai hoảng đến mức giọng nói cũng méo đi: "Anh... anh Quân, đừng dọa em, em... em sợ lắm..."
Lúc này Hoàng Cường mới kịp phản ứng lại. May mà đầu óc còn tỉnh táo, liền bảo Thẩm Xuân đi gọi bác sĩ Lý ở trạm y tế, còn mình thì ngồi xổm xuống giúp Lý Quân điều khí.
Còn bức thư trong tay Lý Quân lúc này đã bị gió thổi bay đến bên chân một bác gái.
Bác gái ấy tò mò quá, nhặt lá thư lên nhìn. Chỉ có điều bà ấy không biết chữ, đọc không hiểu gì nhưng lại cực kỳ hiếu kỳ. Đôi mắt đảo một vòng, dừng lại ở một bác gái khác trong làng là người duy nhất học được mấy chữ.
Bà ấy cũng muốn thể hiện một chút trước mặt đám chị em nên không từ chối, cầm lấy thư, hắng giọng, y như đang đọc diễn văn khẩu hiệu, rồi bắt đầu giọng vang vang đọc to:
Lần đọc này, chẳng khác nào đọc cho "người thực vật" Lý Quân tỉnh lại. Chỉ thấy Lý Quân bật dậy như xác sống, hai chân cứng ngắc lao tới giật lại bức thư trong tay bác gái.
Bà ấy không để ý, cho nên lá thư thật sự bị Lý Quân giật mất rồi.
Có điều nội dung bên trong thì bà đã đọc gần hết rồi. Mấy bác gái liếc nhau, hiểu ý, cười tủm tỉm rủ nhau chuồn thẳng khỏi sân nhà Hoàng Cường.
Trước chân các bà vừa ra khỏi nhà, thì sau chân tin tức "nhà của trí thức Lý kia xảy ra chuyện rồi" đã lan khắp cả thôn.
Lý Quân vừa mới gắng gượng ngồi dậy, chưa kịp hoàn hồn thì lại gục xuống đất. Lần này thì là bị mấy bác gái làm cho tức đến phát ngất. Đợi đến khi bác sĩ Lý từ trạm y tế chạy tới thì người vẫn còn nằm sóng soài dưới đất.
Bác sĩ Lý vừa kiểm tra, liền la lên: "Tức giận công tâm rồi, trí thức Lý tức đến nội thương luôn rồi đây này!"
Trong mắt bác sĩ Lý, ngất kiểu này là dễ chữa nhất, tiêm một mũi, bất kể có ngất sâu thế nào, cũng sẽ tỉnh lại. Lý Quân chậm rãi tỉnh lại thì bật khóc như một đứa trẻ vừa mất đi người thân.
Dọa cho Quý Giai Giai và Hoàng Cường hết hồn hết vía. Trong khi đó, Chu Tri Bạch và Thẩm Hạ chỉ đang ngồi yên trong nhà, thì tin vui từ trên trời rơi xuống.
Nghe tin Lý Quân tức đến ngất xỉu, Chu Tri Bạch nhảy dựng lên cao cả mét, suýt nữa thì lao ngay sang nhà Hoàng Cường để tận mắt chứng kiến.
Báo ứng rồi, đúng là báo ứng thật rồi!
Bình thường Lý Quân cái bộ mặt quân t.ử giả của hắn kênh kiệu đến tận trời, mỗi lần nhìn thấy là chỉ muốn dùng đuôi mắt sắc như d.a.o kia của hắn mà bóp c.h.ế.t người ta. Bây giờ thì hay rồi, ông trời cuối cùng cũng có mắt, khiến cái đồ khốn ấy ngất luôn tại chỗ.
Chỉ là anh có chút tiếc nuối, một màn đặc sắc như thế mà anh lại không được tận mắt chứng kiến.
Trong lòng đúng là hơi hụt hẫng thật!
"Vợ ơi, em nói xem bên nhà họ Lý rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà lại khiến cái tên quân t.ử giả kia tức đến mức xỉu luôn thế chứ?" Với hiểu biết của anh về Lý Quân, mấy chuyện lặt vặt thì đâu có đủ sức khiến hắn ngất được.
Thẩm Hạ thì biết quái gì bên nhà họ Lý xảy ra chuyện gì!
Nhưng suy nghĩ của cô cũng giống hệt Chu Tri Bạch, có thể khiến một thằng đàn ông cao to lực lưỡng tức đến xỉu, chắc chắn không phải chuyện nhỏ, kiểu gì cũng là đại sự, cái loại đại sự kiểu như lần trước Lý Quân tưởng nhà họ Chu sụp đổ ấy.
Phải nói là, bị Chu Tri Bạch kích động như vậy, Thẩm Hạ cũng bắt đầu tò mò thật rồi.
"Hay là chúng ta đi hỏi thăm xem sao?" Dù gì cũng đang rảnh, chi bằng tìm chút chuyện vui để giải trí.
Khụ, sống với chồng mình một thời gian, độ hóng chuyện của cô cũng tăng vọt không kiểm soát. Cũng có thể là do bầu bí nhàn rỗi quá mà sinh nông nổi. Dù là vì lý do gì đi nữa thì khi tò mò đã nổi lên mà không giải tỏa, chắc tối nay Chu Tri Bạch cũng mất ngủ.
Nghe vợ nói xong, đôi mắt của Chu Tri Bạch cong hẳn lên vì cười. Bảo sao người ta nói hai vợ chồng là một cặp, chuyện này mà cũng nghĩ giống nhau thế chứ!
Anh còn đang âm thầm tính toán thì vợ đã lên tiếng trước rồi.
"Vợ ơi, mình nên hỏi ai bây giờ?" Trong làng thì chẳng ai biết cụ thể nhà họ Lý xảy ra chuyện gì.
Ngay cả mấy bà thím dù có đọc được lá thư kia thì cũng chỉ thấy ghi là nhà họ Lý tiêu đời rồi, chứ cụ thể tiêu kiểu gì, xảy ra chuyện gì thì cũng không nói rõ. Nghĩ chắc bên nhà họ Hoàng giờ này đang loạn cả lên, làm gì có thời gian viết thư kể lể chi tiết cho Hoàng Cường được.
Thẩm Hạ cau mày nghĩ ngợi một lúc, người biết rõ chuyện bên nhà họ Lý chắc chỉ có đám người ở Đế Đô thôi. Có khi ngay cả Lý Quân cũng chưa biết cụ thể nhà mình xảy ra chuyện gì ấy chứ.
