Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 243
Cập nhật lúc: 26/03/2026 03:20
Đội trưởng hít sâu một hơi, mặt lạnh như tiền, nghiến răng nói từng chữ: "Vừa nãy cô nói là Lý trí thức xúi giục Hoàng trí thức lên núi, rốt cuộc là chuyện gì?" Ông đây nói rồi mà, lợn rừng không tự dưng xuống núi, hóa ra là có người đi chọc vào ổ nó!
Mẹ nó, đám trí thức trẻ này đúng là hỏng bét!
Ngày nào cũng lôi thôi, chuyên môn gây chuyện!
Sau núi là chỗ muốn lên là lên chắc?
Nghe đội trưởng hỏi, mắt Thẩm Xuân đảo lia lịa, lập tức đổi mặt nhanh như diễn tuồng Tứ Xuyên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng đầy mặt, vừa khóc vừa đổ gục vào lòng một bà thím đang giữ cô ta.
Nhưng khóc là một chuyện, trả lời thì vẫn phải trả lời. Không những trả lời, mà còn phải trả lời cho thật khéo.
"Chú ơi, chú phải làm chủ cho cháu với! Nhà cháu, Cường t.ử nhà con đang yên đang lành ở nhà cơ mà, tự dưng Lý trí thức xông vào, nói là muốn lên núi săn ít thịt rừng, để đám cưới có cái mà đãi dân làng. Cường t.ử nhà cháu vốn không muốn đi, cháu cũng khuyên rồi, sau núi rất nguy hiểm. Nhưng Lý trí thức không nghe, cứ kéo nhà cháu lên núi cho bằng được. Giờ nhà cháu sống c.h.ế.t chưa rõ, cháu biết sống sao đây?" Vài câu nhẹ nhàng đã đẩy toàn bộ trách nhiệm sang đầu Lý Quân.
Hoàng Cường trong chớp mắt biến thành kẻ tội nghiệp bị Lý Quân lôi kéo, Thẩm Xuân cũng hoá thành nạn nhân đau khổ. Thẩm Hạ đứng ngoài xem mà suýt cạn lời, Thẩm Xuân lúc đầu óc hoạt động tốt thế này đúng là hiếm.
"Vợ à, con nhỏ xấu xí Thẩm Xuân này cuối cùng cũng thông minh được một lần." Chu Tri Bạch đ.á.n.h giá.
Thẩm Hạ gật đầu đồng tình: "Con gái mà hết mê trai thì não quay về hoạt động bình thường. Bộ não yêu của Thẩm Xuân cuối cùng cũng được chữa khỏi rồi."
Chắc là ngay khoảnh khắc cô ta tát Lý Quân, đầu óc đã tỉnh táo lại.
"Vợ ơi, 'não yêu' là gì thế?" Với mấy từ mới lạ cứ thỉnh thoảng tuôn ra từ miệng vợ, Chu Tri Bạch luôn đầy hứng thú.
Vì mấy cách ví von của vợ anh lúc nào cũng hợp lý cực kỳ.
Thẩm Hạ liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh đang chớp mắt to tròn, tò mò đến mức muốn phát sáng cả người, cô dừng lại một chút rồi mới nói:
"Về nhà em sẽ giải thích cho anh." May mà chồng mình dễ dỗ, cô bịa đại lý do nào cũng được.
Chứ nếu bắt cô giải thích ngay bây giờ thì thật sự có hơi khó đỡ. Chu Tri Bạch cười tít mắt gật đầu, ánh mắt lại chuyển sang nhóm người phía trước.
Lý Quân nghe thấy Thẩm Xuân đẩy hết trách nhiệm lên đầu mình thì tức đến mức bật dậy khỏi mặt đất. Đúng là hắn có gọi Hoàng Cường đi sau núi thật, nhưng tuyệt đối không có chuyện ép buộc như Thẩm Xuân nói. Nghe tin hắn muốn đi, Hoàng Cường còn chạy nhanh hơn thỏ, chủ động hơn cả hắn.
Có điểm nào giống bị ép buộc không?
"Đội trưởng, tôi không hề ép đồng chí Hoàng đi sau núi, là cậu ta tự nguyện đi. Còn đồng chí Thẩm Xuân cũng không hề cảnh báo rằng trên núi nguy hiểm. Khi đó cô ta còn hối thúc chúng tôi đi sớm nữa cơ!"
Miệng đâu phải chỉ có mỗi Thẩm Xuân mới có, muốn đổ hết tội cho anh ta ư? Nằm mơ đi!
Đã thế thì ai cũng đừng sống yên ổn, xuống nước hết đi, xem ai bơi giỏi hơn!
Thẩm Xuân không ngờ Lý Quân lại lật mặt nhanh đến vậy, đến mức quên luôn cả khóc, vùng vẫy định lao vào đ.á.n.h hắn.
"Anh nói láo! Rõ ràng là anh ép Cường t.ử lên núi!"
"Đồng chí Hoàng là người trưởng thành, hơn nữa còn là một người đàn ông đã có gia đình. Chuyện cậu ta không muốn làm, tôi ép nổi sao?" Lý Quân bật cười mỉa mai.
Với kiểu hề như Thẩm Xuân, nói thật, hắn chả thèm coi ra gì.
"Tôi đ.á.n.h cho anh rụng hết răng bây giờ, để xem anh còn dám nói bậy nữa không!" Thẩm Xuân bị hai bác gái giữ c.h.ặ.t lấy, vung nắm đ.ấ.m loạn xạ như gà mẹ nổi điên, nhưng lại chẳng chạm được vào người Lý Quân.
Chỉ là, màn phát điên ấy lại càng khiến cô ta trông giống kiểu "có tật giật mình". Những người dân làng vốn đang nghiêng về phía lời cô ta nói bắt đầu do dự lại.
Đúng thật, đồng chí Hoàng là người trưởng thành, chuyện không muốn làm thì Lý Quân làm sao ép được?
Huống hồ bình thường đồng chí Hoàng cứ như cái đuôi dính sau lưng Lý Quân, cái gì cũng "dạ dạ vâng vâng", nói là bị ép đi núi, nghe kiểu gì cũng thấy gượng gạo.
Thế là, màn "chó c.ắ.n ch.ó" càng thêm náo nhiệt.
Cuối cùng, chính bác sĩ Lý thở hồng hộc chạy tới thì mới kết thúc cái màn tranh cãi đổ lỗi lẫn nhau này.
Vừa kiểm tra xong, sắc mặt bác sĩ Lý lập tức nghiêm túc hẳn lên. Gương mặt ngày thường luôn cười tươi giờ phủ đầy vẻ trầm trọng, ông thấp giọng nói với đội trưởng:
"Tình hình của đồng chí Hoàng không ổn chút nào, phải nhanh ch.óng đưa về trạm y tế." Ông chạy vội nên không mang theo túi t.h.u.ố.c. Mà với tình trạng hiện tại của Hoàng Cường, có mang cũng chẳng chữa được tại chỗ.
Đội trưởng run người, lập tức gọi hai anh trai lực lưỡng trong thôn đến khiêng Hoàng Cường đang nằm thoi thóp thở.
Còn Thẩm Xuân thì ngay lúc bác sĩ Lý vừa nói xong thì đã lăn đùng ra ngất. Lúc này đang mềm oặt trong tay bác gái, chẳng khác nào bãi bùn nhão.
Một người cũng phải khiêng, hai người cũng thế.
Hoàng Cường, Lý Quân, Thẩm Xuân, cả ba đều bị khiêng thẳng về trạm y tế. Chỉ trong chốc lát, nơi vừa náo nhiệt ầm ĩ giờ chỉ còn lại gia đình ba người nhà Thẩm Hạ.
"Về nhà!" Thẩm Hạ vung tay ra lệnh, gọi hai người đàn ông vẫn còn đang tiếc nuối chưa xem đã đời trở về. Cô còn việc lớn cần xử lý ở nhà nữa!
Vừa về đến nhà, Thẩm Hạ đi thẳng ra sân sau.
"Vợ ơi, em định xử lý hai con quái vật này thế nào đây?" Nhìn hai con lợn rừng nằm dài trên đất, Chu Tri Bạch vẫn còn chút bàng hoàng.
Cả đời này, nỗi sợ lợn rừng chắc là không phai được. Lần bị rượt ở sau núi để lại cho anh một ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, nếu không có lần suýt c.h.ế.t ấy, chắc giờ anh vẫn chưa có được vợ.
Lợn rừng xem như là bà mai ông mối của anh và vợ đi, chỉ là bà mai này... hơi quá dữ dằn.
"Dĩ nhiên là đưa chúng về đúng nơi nên thuộc về." Trong mắt Thẩm Hạ, mấy con lợn nằm dài dưới đất kia không phải lợn, mà là tiền, là cả xấp tiền dày cộp!
"Anh với Thẩm Thu cứ ở nhà, em ra ngoài chút." Vừa nói xong, Thẩm Hạ đã nhấc chân, định bước ra khỏi sân. Giờ vẫn chưa muộn, cô đi nhanh một chút thì tối nay là có thể biến hai con này thành tiền mặt.
Không có gì chắc chắn bằng việc có tiền thật nằm trong túi!
"Vợ ơi, để anh đi cùng em nhé." Vợ đang mang thai, để cô đi một mình thì Chu Tri Bạch sao yên tâm nổi.
"Không cần, anh với Thẩm Thu khóa cổng lại ở nhà đợi em là được." Chân chưa dừng, lời vừa dứt, Thẩm Hạ đã biến mất sau cánh cổng, còn chu đáo kéo cửa lại cho anh.
Chu Tri Bạch: "..."
"Chị em có phải sợ anh đi theo cản trở không?" Nhìn cánh cổng đóng c.h.ặ.t trước mặt, Chu Tri Bạch quay đầu hỏi Thẩm Thu. Anh cứ thấy vợ có vẻ sợ anh làm vướng chân, nên cố tình bỏ rơi anh chạy trước.
Thẩm Thu há miệng, nhưng chữ "phải" vừa tới cổ họng thì nghẹn lại, không thốt ra được. Nó khẽ nhón chân, vỗ vỗ vai Chu Tri Bạch, thở dài một hơi.
Chu Tri Bạch: "..."
Cả Thẩm Thu cũng chê mình rồi sao?
Sau khi ra khỏi nhà, Thẩm Hạ liền đi tìm Cát Nhị Ngưu. Từ lần trước nhận cái hộp gỗ thì cô chưa từng gặp lại. Tính ra cũng gần hai tháng rồi.
Lần gặp lại này, Cát Nhị Ngưu vẫn nhiệt tình như thường lệ.
"Em gái, sao em lại đến đây?" Vừa thấy Thẩm Hạ, mặt Cát Nhị Ngưu sáng rực như gặp thần tài, miệng cười ngoác tận mang tai.
Thẩm Hạ không nhiều lời, bỏ qua luôn mấy câu chào hỏi.
"Anh Cát, em có hai con lợn rừng, anh tìm cái xe kéo, theo em về nhà một chuyến." Giọng nhẹ như không, như thể thứ cô đang nói đến chỉ là hai cành củi khô chứ không phải hai con lợn rừng.
Cát Nhị Ngưu c.h.ế.t sững, miệng hé ra, mắt tròn xoe nhìn cô, cả nửa ngày không phản ứng. Vừa rồi hắn không nghe nhầm đấy chứ? Em gái nói có hai con lợn rừng? Không phải một mà là hai?
Hắn bị tin vui to bự này đập vào đầu đến choáng váng.
"Anh Cát?" Thẩm Hạ thấy hắn ngơ ngác như mất hồn thì đưa tay vẫy trước mặt hắn một cái.
Cát Nhị Ngưu hoàn hồn lại, lập tức cười toe toét, lắp bắp: "A... anh... anh về nhà kéo xe ngay, em... em đợi anh chút, anh quay lại liền!"
Dù nói năng không mạch lạc, nhưng bước chân lại vô cùng dứt khoát, hắn đã quay người chạy biến, như thể phía sau có ch.ó đuổi, chỉ chớp mắt là mất hút khỏi tầm mắt.
Chẳng bao lâu, Cát Nhị Ngưu đã quay lại, đẩy theo cái xe kéo. Cùng đi với hắn còn có một gã đàn ông trông hao hao giống hắn.
Cát Nhị Ngưu giới thiệu người đi cùng: "Em gái, đây là em trai anh, Cát Tam Ngưu, nó tới để giúp anh."
Hai con lợn rừng mà một mình hắn phải chở lên trấn đúng là hơi quá sức, nên đành phải nhờ thêm người hỗ trợ.
