Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 258
Cập nhật lúc: 26/03/2026 09:02
Gã râu quai nón bị nói đến mức mặt tái xanh, nghẹn lời. Hắn với bà ta chẳng thân chẳng quen, mắc gì phải bỏ tiền mua vé khác cho bà?
Bà Vương thấy tình hình không ổn thì liền đảo mắt một cái, bắt đầu giở trò.
"Ôi chao, tôi đau đầu quá... không xong rồi... tôi phải nằm nghỉ một lát."
Vừa nói, bà ta đã nửa nằm nửa ngồi trên giường, giả vờ yếu ớt.
Chu Tri Bạch nghiến răng, nói với Thẩm Thu:
"Em sang chỗ chị em ngồi tạm, anh đi tìm nhân viên tàu."
Anh không tin hôm nay lại không trị nổi cái bà già này. Thẩm Thu ngoan ngoãn đứng dậy, đi sang bên giường của Thẩm Hạ.
Bà ta nghe vậy thì lại lớn tiếng kêu lên:
"Cậu trai, đổi chỗ cho bà đi mà. Bà đau đầu lắm, động tí là choáng, có gọi nhân viên đến họ cũng sẽ bắt cậu đổi thôi!"
Bà ta từng gặp chuyện tương tự, biết gọi người đến cũng chẳng ích gì. Người trong toa lại đồng thanh phụ họa:
"Bà ấy nói đúng đấy, đồng chí, cậu đổi chỗ cho bà đi, có gì to tát đâu."
"Phải đó, bà ấy nói đau đầu, động một cái là ch.óng mặt, bắt bà leo lên trên chẳng phải cố tình làm khó sao."
"..."
Ừ, xác định rồi, toàn một đám "thánh nhân rởm".
Chu Tri Bạch mặc kệ hết thảy lời buộc tội, anh quay người, sải bước định đi ra ngoài toa. Bà Vương thấy vậy thì "vèo" một tiếng bật dậy khỏi giường, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay của Chu Tri Bạch.
"Cậu thanh niên, sao cậu lại cứng lòng như thế? Dì đã nói rồi mà, dì ch.óng mặt không thể leo lên được, mới xin đổi chỗ giường với cậu thôi. Cậu không thể thông cảm cho dì một chút à?"
Chu Tri Bạch lạnh nhạt đáp:
"Tôi thông cảm cho bà, vậy ai thông cảm cho tôi? Tôi từ nhỏ đã yếu người, không làm nổi việc nặng, chịu không được kích thích, còn sợ độ cao. Bà bắt tôi nằm giường trên, nhỡ tôi sợ độ cao rơi xuống gãy xương, thì ai chịu trách nhiệm?"
Bà Vương khựng lại, trong lòng thầm khinh bỉ, nhìn mặt mũi hồng hào, cãi người ta còn dữ hơn cả tôi, có chỗ nào giống người ốm yếu chứ.
Bà ta biết rõ Chu Tri Bạch chỉ đang viện cớ, cho nên liền c.h.ặ.t t.a.y đang nắm lấy Chu Tri Bạch, người khẽ loạng choạng, định ngã xuống đất. Nhưng chưa kịp chạm đất, cổ áo sau đã bị ai đó kéo giật lại.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:
"Bà ơi, khoan hãy ngất đã. Trước khi ngất thì làm ơn dọn hết đồ của bà khỏi giường bọn tôi đi."
Thẩm Hạ vừa bị đ.á.n.h thức, tính tình vốn đã nóng nảy, bàn tay đang túm lấy cổ áo sau của bà Vương siết càng c.h.ặ.t. Đến mức bà Vương bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, hai chân lơ lửng giữa không trung.
Bà Vương giãy giụa, cố gắng chạm chân xuống đất, thì Thẩm Hạ lại nhấc tay cao hơn chút nữa.
"Ao!" một tiếng kêu t.h.ả.m, bà Vương bắt đầu vừa khóc vừa kêu la:
"Cô gái, buông tôi ra đi, tôi ch.óng mặt lắm rồi."
Cả khoang tàu ồn ào, người trong toa bắt đầu phẫn nộ, từng người đứng dậy bênh vực bà Vương. Thẩm Hạ liếc qua, chọn ngay một gã đàn ông có vẻ chính nghĩa dâng trào, giọng to nhất, khí thế mạnh nhất.
Cô xách cổ áo bà Vương đi đến giường của gã rồi đặt bà ta xuống.
Rất tốt, còn là giường dưới.
"Anh đã có tinh thần chính nghĩa như vậy, thì phiền anh chăm sóc bà ấy cho tốt, coi như chăm mẹ ruột anh đi."
Người đàn ông sững sờ, trố mắt không nói được câu nào. Chưa kịp mở miệng, thì cổ áo sau của gã đã bị túm lại.
Thẩm Hạ vừa kéo gã về chỗ mình vừa nói:
"Đi thôi, qua lấy hành lý của mẹ ruột anh."
Người đàn ông vùng vẫy liều mạng, nhưng hoảng hốt nhận ra, mọi nỗ lực đều vô ích. Dù gã có dùng bao nhiêu sức thì trong tay người phụ nữ này vẫn chẳng khác gì con gà con.
Giờ phút này, gã mới thấy hối hận, chỉ là hối hận đã quá muộn rồi.
Dưới sự giám sát của Thẩm Hạ, người đàn ông đành ngoan ngoãn chuyển toàn bộ hành lý của bà Vương sang giường mình.
Đến lúc này cô mới thu ánh mắt lại.
Tiếng bênh vực cho bà Vương trong toa biến mất hoàn toàn. Ai nấy đều cúi đầu, giả vờ bận rộn với việc của mình.
Chu Tri Bạch giơ ngón tay cái lên với vợ:
"Vợ ơi, em đúng là lợi hại."
Thẩm Hạ cố ý nâng giọng, nghiêm mặt dạy bảo Chu Tri Bạch và Thẩm Thu:
"Sau này nếu gặp mấy người ngang ngược, định giở trò như vừa rồi, cứ làm như em làm, hiểu chưa?"
Hai người ngoan ngoãn gật đầu, đồng thanh đáp:
"Biết rồi."
Thẩm Hạ đảo mắt nhìn quanh toa, hừ lạnh:
"Đừng ai mơ dùng đạo đức để trói buộc bọn tôi, cái đó chúng tôi không có."
Bà Vương sợ đến mức không dám nhúc nhích, nằm trên giường người đàn ông kia mà nước mắt chảy dài. Bà ta biết lần này mình đụng phải người cứng thật rồi, đúng là quá khinh địch.
Còn người đàn ông bị chiếm giường thì: "..."
Đêm nay gã phải ngủ ở đâu đây?
Cái chỗ của bà Vương thì gã thật sự không dám quay lại. Có một "nữ sát thần" ở đó, ai mà dám bén mảng tới chứ.
Trong khoang tàu cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, yên đến mức nếu có một cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy được.
Thẩm Hạ hài lòng.
Chu Tri Bạch vui ra mặt.
Còn Thẩm Thu thì phấn chấn hẳn lên.
Trái tim bé nhỏ vừa bị bà Vương t.ử dọa cho suýt ngừng đập của nó giờ lại nhảy nhót tưng bừng.
Nó ưỡn n.g.ự.c, ngẩng cao đầu như một chú gà con vừa chiến thắng, đi thẳng đến chỗ giường mình, vỗ mạnh vào mấy dấu chân mà bà Vương để lại trên đó. Ánh mắt còn liếc ngang qua chỗ bà ta, hừ một tiếng đầy kiêu ngạo.
Cái dáng vẻ phổng phao đắc ý ấy, chẳng còn chút dấu vết nào của cậu bé vừa nãy còn bị dọa đến tái mét mặt.
Kiêu ngạo chẳng kém là Chu Tri Bạch, anh ngẩng cao đầu, để lộ chiếc cổ trắng dài như cổ thiên nga, chỉ hận không thể công khai với cả toa tàu rằng, người phụ nữ mạnh mẽ như thế chính là vợ anh. Thẩm Hạ chỉ cảm thấy hai người này thật sự không dám nhìn nổi, đúng là được thể lại càng đắc chí.
Nhưng mà, sau một hồi ồn ào, cô lại thấy bụng réo ùng ục.
"Em đói rồi." Cô đột nhiên nói với Chu Tri Bạch đang ưỡn n.g.ự.c tự hào bên cạnh.
Chu Tri Bạch lập tức cúi đầu, đỡ vợ ngồi xuống giường, vừa khẩn trương vừa nịnh nọt:
"Vợ à, em ngồi nghỉ trước, anh lấy đồ ăn cho."
Anh lấy chiếc túi đựng đồ ăn từ tầng giữa xuống, trước tiên rút ra một tờ giấy dầu to, loại giấy mà cửa hàng cung tiêu thường dùng để gói bánh ngọt. Anh trải giấy ra trên giường Thẩm Hạ, rồi lần lượt lấy đồ ăn trong túi ra.
Trứng luộc, bánh chiên dầu, tương thịt... từng món được bày ngay ngắn trên giấy dầu.
Cuối cùng, anh lấy ra một chiếc bình nước màu xanh lính, nói:
"Em đói thì ăn trước đi, anh với Thẩm Thu đi lấy thêm ít nước nóng."
Nước trong bình là lúc sáng rời nhà mang theo, giờ đã nguội mất rồi. Anh định lấy thêm nước sôi hòa vào, vừa vặn cho vợ uống lúc này. Thẩm Thu cũng xách bình nước nhỏ của mình, lon ton đi theo Chu Tri Bạch ra chỗ lấy nước.
Đi ngang qua chỗ bà Vương, nó còn cố tình "hừ" một tiếng đầy đắc ý. Bà ta sợ đến mức không dám nói câu nào, thậm chí không dám ngẩng đầu lên.
Thẩm Hạ đói lắm rồi, chẳng buồn đợi hai người kia quay lại, cô tự mình bắt đầu ăn. Trước tiên, cô bóc một quả trứng luộc ăn lót dạ rồi xắn tay áo lên, bắt đầu "chiến đấu" thật sự.
Cô xé đôi chiếc bánh chiên, phết lớp tương thịt đặc chế lên, c.ắ.n một miếng, hương thơm béo ngậy đến mức như muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi.
Mọi người trong khoang tàu đều nhìn rõ mồn một cảnh Thẩm Hạ ăn liền ba chiếc bánh chiên. Có người vốn đã đói, vừa nhìn vừa nuốt nước bọt ừng ực. Người không đói thì giờ cũng bắt đầu khẽ nuốt khan theo. Không chỉ vì cách Thẩm Hạ ăn quá ngon miệng khiến ai cũng thèm, mà quan trọng nhất chính là mùi tương thịt đậm đà kia.
Vừa mở nắp lọ, hương cay nồng đã lan khắp khoang tàu, xộc thẳng vào mũi, khiến những người vốn không dám ngẩng đầu đều phải lén liếc nhìn về phía Thẩm Hạ.
Còn Thẩm Hạ thì như chẳng thấy gì cả, cứ ung dung ăn bánh của mình. Không lâu sau, trong toa tàu vang lên tiếng trẻ con nức nở.
"Hu hu, con muốn ăn bánh chiên..."
Ngay sau đó là giọng người phụ nữ nhỏ nhẹ dỗ dành:
"Thạch Đầu ngoan, mẹ lấy bánh bột trắng cho con ăn nhé."
Khi nói đến "bánh bột trắng", giọng cô ta còn cố ý nhấn mạnh, dù sao thì vào thời buổi này, bánh làm từ bột trắng đâu phải nhà nào cũng có mà ăn. Đứa bé tên là Thạch Đầu chẳng chịu nghe lời, trong mắt nó giờ chỉ có chiếc bánh dầu thơm phức mà Thẩm Hạ đang ăn.
Nó ngồi phịch xuống đất, vừa lăn lộn vừa gào khóc: "Con không muốn ăn bánh bột trắng, con chỉ muốn ăn bánh dầu thôi!"
Vừa khóc vừa thỉnh thoảng liếc trộm về phía Thẩm Hạ. Người phụ nữ đi cùng nó cũng nhìn theo hướng ấy. Thẩm Hạ làm như không nghe thấy tiếng khóc ầm ĩ trong toa, vẫn thản nhiên nhai bánh dầu ngon lành.
Hừ, có phải con cô đâu. Khóc hay la gì kệ chứ, ai sinh thì người đó lo. Cô chỉ cần lo cho đứa con trong bụng mình không bị đói là đủ rồi.
