Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 260

Cập nhật lúc: 26/03/2026 09:02

Tiểu Vương thấy vậy cũng không nói nữa. Nửa tiếng sau, chiếc xe jeep xanh quân đội dừng trước ga xe lửa Đế Đô. Bố Chu xuống xe đi một vòng quanh, chẳng mấy chốc lại quay lại xe.

Vừa xuống được một lát, ông đã bị người qua đường chỉ trỏ bàn tán, phần lớn là mấy cô gái. Không quen bị người ta nhìn chằm chằm, ông vội vàng trốn lên xe lại.

Trong xe ngồi suốt một tiếng rưỡi, đến chín giờ rưỡi Bố Chu mới xuống xe. Vừa xuống, ông đã xách nồi cháo trong tay, mắt dán c.h.ặ.t vào cổng ra của nhà ga rồi đứng im không nhúc nhích. Cả những tiếng bàn tán xung quanh, ông cũng chẳng còn tâm trí để ý nữa.

Còn nửa tiếng nữa tàu mới đến ga, mà tâm trạng phấn khởi ban đầu của Chu Tri Bạch đã bị sự nôn nóng thay thế. Anh kéo chiếc vali đã sắp xếp gọn gàng từ tầng giữa xuống, lại đưa cái túi đựng đồ ăn vốn đặt bên cạnh Thẩm Thu vào tay cô.

Đồ ăn trong túi ba người đã xử sạch đến mức không còn sót lại một hạt thịt vụn nào. Giờ trong túi chỉ còn lại mấy món đặc sản quê do các thím trong làng tặng.

Thật ra, lúc chuẩn bị đồ ăn, Chu Tri Bạch đã ước lượng kỹ khẩu phần của ba người, thậm chí còn cố tình chuẩn bị dư ra một chút.

Kết quả là đồ ăn vẫn không đủ. Anh đ.á.n.h giá thấp sức ăn của vợ mình. Phải nói, hơn một nửa số đồ ăn trong túi là do vợ anh "xử lý" hết. Ấy thế mà giờ cô vẫn đói đến mức gần như sắp nghén lại.

Đúng là chuyện lạ, chỉ cần vừa đói một chút, chứng nghén vốn đã biến mất lại lập tức quay về. Giờ đây, cô gái vốn dĩ gan dạ đến mức dám vung d.a.o c.h.ặ.t heo rừng, lại đang yếu ớt nằm dài trên giường tầng, hai tay đặt lên chiếc bụng hơi nhô, khuôn mặt chẳng còn chút sức sống.

Chu Tri Bạch nhìn gương mặt tái nhợt của vợ, rồi lại lo lắng liếc về phía cửa toa.

Trong lòng anh như có lửa đốt.

"Vợ à, em cố chịu một chút, chúng ta sắp đến nơi rồi."

Thẩm Hạ khó chịu đến mức không muốn nhúc nhích, ngay cả gật đầu cũng lười.

Không biết đứa nhỏ trong bụng có phải là "thánh ăn" không, mà chỉ cần đói một chút là chịu không nổi.

May mà nhà họ cũng khá giả, cơm áo chẳng thiếu, chứ giờ nhìn cảnh này.

Chu Tri Bạch nhét tay vào các khe trong túi áo, mò một vòng rồi bỗng chạm phải vật gì đó. Mắt anh sáng lên, rút ra nhìn thì thấy là một hạt lạc nhỏ. Anh như tìm được báu vật, lập tức đưa ra trước mặt vợ:

"Vợ ơi, em xem này, lạc nè."

Lúc này, trong mắt Chu Tri Bạch, hạt lạc ấy không chỉ là một món ăn mà là thần d.ư.ợ.c cứu mạng, có thể giúp vợ anh đỡ khó chịu. Anh bị dáng vẻ yếu ớt của cô dọa sợ đến mức mất hết lý trí, đặt hy vọng vào một hạt lạc sót lại.

Ừ, đúng là ngốc đến đáng thương. Ngay cả Thẩm Thu ngồi đối diện cũng không nhịn được mà quay đi.

Thẩm Hạ khẽ mở mắt, liếc nhìn hạt lạc còn nhỏ hơn ngón út của mình, rồi lại mệt mỏi nhắm mắt. Không biết anh đào đâu ra trong cái góc kẹt nào, nhưng thứ đó thật sự không cứu nổi cô lúc này.

Nhưng dạ dày vẫn quặn đau khó chịu.

"Giúp em bóc vỏ đi." Muỗi nhỏ cũng là thịt mà.

Khoảnh khắc ấy, người vốn chẳng dễ xúc động như Thẩm Hạ bỗng thấy cay mắt.

Ai mà ngờ được, có ngày cô lại t.h.ả.m đến mức không bỏ qua nổi một hạt lạc nhỏ xíu bằng ngón tay cái.

Đúng là bi kịch. Chuyện này mà nói ra chắc chẳng ai tin nổi.

Khi hạt lạc bé tí ấy được bóc vỏ, đưa lên miệng, Thẩm Hạ khẽ há môi.

Hạt lạc chưa kịp nhai đã trượt xuống cổ họng. Cô thậm chí chưa kịp cảm nhận mùi vị.

Thẩm Hạ: "..."

"Vợ ơi, em thấy đỡ chưa?"

Thẩm Hạ thật sự không nhịn nổi nữa, giơ tay đẩy phắt khuôn mặt to tướng đang dí sát vào trước mặt mình sang một bên. Dù gì cũng là nhân tài trí thức được Viện Nghiên cứu Đế Đô mời về làm việc, trí thông minh của anh đâu rồi?

Chỉ có mỗi một hạt đậu phộng bé tí, anh còn tưởng đó là tiên đan cứu mạng chắc?

Nhưng mà tức xong, đứa nhỏ trong bụng lại ngoan ngoãn hơn hẳn, dạ dày cũng bớt cồn cào đi nhiều. Cô chậm rãi ngồi dậy, định cúi người đi lấy giày. Còn chưa kịp khom xuống, người đàn ông vừa bị cô hất sang kia đã nhanh nhẹn giành lấy đôi giày trong tay cô, giọng đầy lấy lòng:

"Vợ ơi, em ngồi đi, để anh xỏ giày cho."

Thẩm Hạ hừ lạnh một tiếng: "Trí khôn bỏ nhà đi đã về rồi à?"

Chu Tri Bạch hơi đỏ mặt, cười ngượng, lí nhí thanh minh:

"Anh... anh chỉ lo cho em thôi mà."

"Đến ga rồi, cầm đồ chuẩn bị xuống xe đi."

Chu Tri Bạch vội giữ c.h.ặ.t t.a.y vợ, không dám buông, cúi người nhấc chiếc vali dưới đất lên, rồi gọi Thẩm Thu cùng đi về phía cửa toa. Ga Đế Đô là trạm cuối, lúc này trong toa nằm đã chẳng còn mấy người. Những hành khách lên cùng chuyến từ điểm xuất phát đều đã xuống dọc đường. Giờ trong toa toàn là những khuôn mặt xa lạ, mới lên ở các ga sau.

Có lẽ thấy sắc mặt Thẩm Hạ trắng bệch, đi đứng cũng cần người dìu, nên mọi người rất tinh ý nhường lối, để ba người họ đi trước. Tàu cuối cùng cũng tiến vào ga, chậm rãi lăn bánh thêm mấy phút rồi dừng hẳn.

Vừa xuống tàu, Chu Tri Bạch lập tức hơi khom người, nói:

"Vợ ơi, lên đi, anh cõng em."

Thấy vợ đi mà run run, anh sợ chưa kịp ra khỏi nhà ga thì cô đã ngất mất rồi. Thẩm Hạ biết rõ tình hình của mình, lần này cô đói đến mức chân mềm nhũn, toàn thân chẳng còn chút sức. Cô ngoan ngoãn leo lên lưng anh, hai tay vòng qua cổ anh.

Chu Tri Bạch một tay xách vali, một tay giữ lấy chân cô, sợ đụng vào bụng nên không dám đứng thẳng, chỉ hơi khom người bước đi.

Anh vừa cẩn thận vừa thấp giọng dặn Thẩm Thu đi sát theo sau, rồi cõng vợ hướng ra cổng ga.

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Hạ bỗng thấy lòng mình đầy an yên. Thì ra người đàn ông thường ngày cứ hay vụng về, nhõng nhẽo kia, lúc cần đến lại có thể khiến cô hoàn toàn tin cậy.

Cô tựa má vào tấm lưng ấm áp, nghe tiếng thở gấp nhè nhẹ của anh, lòng bỗng bình yên lạ thường.

Thẩm Thu biết chị gái đang khó chịu, tay xách mấy túi đặc sản mấy bà thím gửi theo, mắt không dám nhìn linh tinh, chỉ chăm chăm bám sát phía sau Chu Tri Bạch, thỉnh thoảng còn liếc xem chị gái trên lưng anh có ổn không.

Bên ngoài, bố Chu đứng ở khu vực đón khách, mắt dán c.h.ặ.t vào cổng ra, trong lòng vừa hồi hộp vừa háo hức. Người người lục tục kéo ra, ai cũng xách theo bao lớn bao nhỏ, nhưng vẫn chưa thấy bóng con trai mình đâu.

Ông sốt ruột đến mức cổ sắp dài ra như hươu rồi mà vẫn chẳng thấy. Thậm chí còn muốn xông vào trong ga tìm.

Bất chợt, Tiểu Vương bên cạnh reo lên vui mừng:

"Giáo sư Chu, đồng chí Tiểu Chu! Tiểu Chu ra rồi kìa!"

Bố Chu vội theo hướng Tiểu Vương chỉ nhìn sang,

Chỉ thấy con trai mình đang cõng một người trên lưng, tay lại kéo theo một chiếc vali to, bước chân loạng choạng đi ra ngoài.

Trái tim vừa kích động vừa lo lắng của bố Chu bỗng chốc nhảy lên tận cổ. Ông bước một bước dài, lao thẳng tới trước mặt Chu Tri Bạch.

"Tiểu Bạch, con... con làm sao thế này?" Bố Chu run giọng hỏi, tay chỉ vào Thẩm Hạ đang nằm trên lưng con trai.

Ông rất nhanh đã đoán ra thân phận cô gái ấy, người có thể được con trai ông cõng, chắc chắn chính là con dâu rồi. Nhưng giờ con dâu lại mềm nhũn nằm bất động trên lưng con trai, khiến ông vừa sợ vừa hoảng.

Con dâu là phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà.

Thế này là sao đây?

Một giọng nói quen thuộc mà xa lạ đột nhiên vang lên từ phía trên, Chu Tri Bạch khựng người trong giây lát, chiếc vali trong tay rơi "bộp" xuống đất.

Anh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt đầy lo âu của bố mình thì theo phản xạ thốt ra:

"Sao bố lại ở đây?"

Thật đúng là "ca không hợp điệu", quá sai nhịp rồi!

Người năm này qua năm khác coi Viện nghiên cứu là nhà, một năm 365 ngày thì 300 ngày chẳng thấy bóng dáng, vị Giáo sư Chu đại danh đỉnh đỉnh ấy lại xuất hiện ngay ở ga tàu.

Anh từng nghĩ, nếu có ai trong nhà đến đón, chắc là bất cứ ai cũng được, thậm chí là ông nội. Chỉ duy nhất không ngờ lại là bố Chu.

Với bố mình, Chu Tri Bạch vẫn có oán khí trong lòng. Từ nhỏ đến lớn, hình ảnh "người cha" trong ký ức anh gần như trống rỗng.

Nhưng anh lại hiểu. Giữa "gia đình" và "đất nước", có khi không thể toàn vẹn cả hai, nhất là trong giai đoạn đặc biệt như thế này.

Hiểu thì hiểu, nhưng cơn giận ấy mãi chẳng tan. Mà bố Chu, lúc này tâm trí đều dồn hết lên người con dâu, chẳng nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của con trai.

"Bố tới đón hai đứa về nhà. Tiểu Bạch, vợ con làm sao thế? Có cần đến bệnh viện không?"

Nghe cuộc đối thoại giữa hai bố con, Thẩm Hạ liền đoán người đến chắc là người nhà anh rồi. Giờ cô đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt, đến cả ngẩng đầu cũng khó. Dù vậy vì phép lịch sự, cô vẫn cố gắng ngẩng đầu, nhoẻn một nụ cười yếu ớt với bố Chu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 260: Chương 260 | MonkeyD