Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 268
Cập nhật lúc: 26/03/2026 13:02
Mấy lời đạo lý Bố Chu còn chưa kịp nói ra, liền bị nghẹn ngay tại cổ họng. Gương mặt trắng trẻo lập tức nhuốm đầy vẻ không thể tin nổi. Con cái nhà ai mà lại hỗn láo đến thế này?
Đòn bất ngờ của Hàn Hiểu Quân không chỉ làm Chu Tri Bạch sững người, mà cả nhóm người đang đi tới cũng ngạc nhiên đứng hình. Chu Tri Bạch đảo mắt nhìn về phía trước, đột nhiên ấm ức gọi to: "Vợ ơi!"
Một tiếng gọi ấy lập tức kéo tâm trí của Thẩm Hạ và mọi người trở về thực tại. Tay Thẩm Hạ bị mẹ chồng giữ c.h.ặ.t, muốn lao tới cũng không được.
Cô giơ chân lên, tháo giày ra, ngắm chuẩn ngay gáy Hàn Hiểu Quân rồi ném thẳng tới. Một chiếc giày nặng tay, phóng thẳng, chuẩn xác đập trúng ngay chính giữa sau đầu Hàn Hiểu Quân.
"Bốp!" cùng với tiếng giày rơi xuống đất, phía sau đầu Hàn Hiểu Quân như thể vừa bị ai vả một phát, đau điếng. Gã theo phản xạ ôm lấy gáy, cúi đầu nhìn xuống đất, khi thấy gót chân mình nằm một chiếc giày vải nữ màu đen, cả người khựng lại.
Sao lại có giày vô duyên vô cớ rơi trúng đầu gã? Mà lại còn là giày của phụ nữ!
Hàn Hiểu Quân cúi người nhặt chiếc giày đen dưới đất, đưa lên trước mặt soi tới soi lui, sau đó còn đặt vào lòng bàn tay ướm thử kích cỡ.
Chu Tri Bạch thấy Hàn Hiểu Quân như thằng biến thái cầm giày của vợ mình ngắm nghía, liền lao tới giật lại chiếc giày, tức đến mức không nhịn được mà c.h.ử.i thẳng: "Mày bị thần kinh à?"
Chỉ một chiếc giày thôi mà nhìn như đang nghiên cứu thứ quý hiếm lắm vậy!
Hàn Hiểu Quân bừng tỉnh, giơ nắm đ.ấ.m về phía Chu Tri Bạch, gằn giọng: "Trả giày lại cho tôi!"
Gã còn chưa điều tra ra chủ nhân của chiếc giày này là ai, sao có thể để tên mặt trắng Chu Tri Bạch này cướp mất được!
Chu Tri Bạch tức đến đau cả quai hàm, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bất lực trước cái đầu óc chậm tiêu của Hàn Hiểu Quân. Anh giấu chiếc giày ra sau lưng, nghiến răng mắng: "Hàn Hiểu Quân, mày hết biết xấu hổ rồi à? Giày của vợ tao mà mày dòm ngó cái gì hả?"
Mẹ kiếp, đúng là đồ biến thái, không chỉ nhìn mà còn đem ra ướm tay đo kích cỡ nữa cơ đấy!
"Giày vợ anh?" Hàn Hiểu Quân trợn mắt hét lên, đồng thời quay đầu nhìn ra phía sau.
Gã nhớ ra rồi, lúc nãy tên mặt trắng Chu Tri Bạch hình như vừa quay đầu gọi "vợ ơi" gì đó. Chuyện Chu Tri Bạch cưới một cô vợ nhà quê, gã biết rõ. Chị gái gã có nhắc trong thư gửi về nhà.
Cách gã chừng mười mét, đang có mấy người đứng đó, một là mẹ của Chu Tri Bạch, một là chị gái, còn lại hai người, một đứa chân ngắn chạy nhanh như chớp, một người thì gã không quen.
Ánh mắt Hàn Hiểu Quân hạ xuống, liền thấy Thẩm Hạ đang đứng chân trần một bên, dịch mắt sang phải, liền thấy chân kia của cô vẫn đang đi chiếc giày vải đen giống hệt chiếc giày vừa đập vào đầu gã.
Hàn Hiểu Quân: "..." Cuối cùng cũng tìm ra hung thủ rồi!
Gã bị vợ nhà quê của Chu Tri Bạch đ.á.n.h trúng đầu à? Lại còn là đ.á.n.h thẳng gáy nữa chứ. Thù mới cộng thù cũ, Hàn Hiểu Quân giận đùng đùng lao về phía Thẩm Hạ.
Dám dùng chiếc giày thúi đó phang vào đầu gã, mặc kệ cô ta là nữ giới hay vợ của Chu Tri Bạch, đã đ.á.n.h gã thì nhất định phải cho cô biết vì sao hoa lại đỏ.
Một con nhỏ nhà quê mà cũng dám động tay động chân với gã, đúng là trời sập rồi còn gì.
Mẹ Chu thấy Hàn Hiểu Quân mặt mũi đầy sát khí đang bước về phía mình thì liền nhíu mày, bước lên một bước chắn trước mặt Thẩm Hạ. Tên cháu trai nhà họ Hàn này đầu óc có vấn đề, ai gã cũng dám động tay, không phân biệt già trẻ lớn bé gì cả. Con dâu bà vừa mới dùng giày phang vào gáy nó, thằng này tuyệt đối không bỏ qua đâu.
Thẩm Hạ nhìn mẹ chồng đứng chắn trước mặt mình, khóe môi cong cong. Lúc quan trọng mới biết lòng người, bà mẹ chồng này có vẻ cũng không tệ lắm.
"Mẹ, mẹ tránh ra một chút, kẻo lát nữa bị vạ lây."
Mẹ Chu ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Còn chưa kịp quay sang hỏi rõ Thẩm Hạ, Hàn Hiểu Quân đã lao đến, cách Thẩm Hạ chưa đầy một mét. Gã đúng kiểu đàn ông thô lỗ, vừa giơ nắm đ.ấ.m lên đã định đ.ấ.m thẳng vào người Thẩm Hạ.
Mẹ Chu hoảng sợ hét toáng lên: "Hiểu Quân, cháu đừng làm bậy! Con dâu bác."
Chưa kịp nói hết câu thì đã thấy cô con dâu với tay chân mảnh mai ấy nhấc chân đang đi giày lên, quét một cái trước mặt Hàn Hiểu Quân, gã liền đổ rầm xuống đất, còn phát ra tiếng rên nặng nề.
Mẹ Chu: "..." Nhất định là bà hoa mắt rồi! Bà nhìn thấy con dâu mình một người trông dịu dàng, tay chân nhỏ xíu nhưng chỉ nhẹ một cú đá đã quật ngã cháu trai nhà họ Hàn?
Không thể nào, chắc chắn bà nhìn nhầm. Cùng suy nghĩ với mẹ Chu còn có cả bố Chu.
Ông liếc nhìn Hàn Hiểu Quân đang nằm lăn dưới đất không xa, lại nhìn sang cậu con trai đang phấn khích của mình, môi mấp máy mấy lần mới thở phào lên tiếng: "Tiểu Bạch, vừa nãy... vừa nãy là con dâu đá ngã thằng to xác kia thật sao?"
Nếu thật sự mắt ông không hoa, không nhìn nhầm, thì ông đại khái, có thể, chắc chắn đã hiểu lý do vì sao thằng con trai sau khi từ quê về lại thay đổi nhiều đến vậy rồi. Hóa ra là lấy được một cô vợ dữ dằn, kiểu vợ mà chỉ cần không nghe lời là động tay luôn!
Chu Tri Bạch hai mắt sáng rực như có sao, ánh nhìn dán c.h.ặ.t lên người vợ không rời nổi, tự hào "ừm" một tiếng, rồi cầm đôi giày của vợ đi tìm cô. Chu Tri Ninh lúc đầu bị cú đá bất ngờ của Thẩm Hạ làm cho đơ cả người, sau đó là không kìm được mà phấn khích đến phát sáng. Cô ấy nhìn chằm chằm Thẩm Hạ bằng đôi mắt long lanh, y như fan girl lần đầu gặp thần tượng vậy. Người duy nhất còn giữ được bình tĩnh tại hiện trường, chỉ có Thẩm Thu.
Nó nhìn Hàn Hiểu Quân nằm đất mãi chưa dậy nổi, ánh mắt đầy cảm thông, lắc đầu thở dài. Nó biết mà, ai đụng vào anh rể cậu thì chẳng có kết cục tốt đẹp cả.
Anh rể chính là vảy ngược của chị cậu, trừ chị ra, ai mà dám động vào? Hừ, đừng mơ!
Thẩm Hạ liếc nhìn Chu Tri Bạch, rồi chỉ vào Hàn Hiểu Quân đang nằm dưới đất, đôi môi đỏ khẽ nhả ra vài chữ: "Vẫn là công thức cũ."
Chu Tri Bạch hiểu ý ngay, anh đứng bật dậy, nửa bên mặt vẫn sưng đỏ, tay bắt đầu siết lại như chuẩn bị vào trận, cười gian đi về phía Hàn Hiểu Quân.
Hàn Hiểu Quân nhìn Chu Tri Bạch mặt mày gian tà tiến lại gần, tự dưng trong lòng dâng lên một cảm giác nguy hiểm rõ rệt.
Gã ôm bụng, từ từ chống tay ngồi dậy. Ngay lúc Chu Tri Bạch vung nắm đ.ấ.m định đập vào mặt gã thì Hàn Hiểu Quân liền đưa tay chộp lấy được cú đ.ấ.m đó.
Thẩm Hạ thấy vậy, bước lên một bước dài, chẳng cần đá, vung tay tát thẳng một phát.
Hàn Hiểu Quân đầu óc ong ong ngã gục xuống đất, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nắm đ.ấ.m của Chu Tri Bạch như mưa liền giáng lên mặt, lên người, lên chân gã. Nếu không phải gã còn đang đi giày, thì có khi cả hai bàn chân cũng bị ăn đòn luôn rồi.
Nằm sõng soài dưới đất không phản kháng nổi, Hàn Hiểu Quân giờ đây thật sự đã hiểu vì sao hoa lại đỏ như thế!
Chu Tri Bạch vừa nện cho gã một trận tơi bời, vừa tận tình giảng dạy bài học làm người:
"Lần sau gặp tôi với vợ tôi thì phải làm gì, biết chưa hả?"
Hàn Hiểu Quân gật đầu như gà mổ thóc.
"Còn dám ra tay với tôi nữa không?"
Lắc đầu nguầy nguậy.
Những gì có thể dạy đều dạy hết rồi, Chu Tri Bạch mới dừng tay, cơn giận trong lòng cũng tiêu tan sạch sẽ. Hàn Hiểu Quân nằm thở dốc dưới đất.
Trời ơi, sau này gã có c.h.ế.t cũng không dám chọc vào tên tiểu bá vương nhà họ Chu nữa đâu. Anh thì chẳng có gì ghê gớm, nhưng người ta có một cô vợ cực kỳ lợi hại đấy thôi?
Nếu giờ gã nhận sai, xin lỗi, liệu cô có bỏ qua cho gã rồi nói thêm chút bí kíp võ thuật để thoả mãn sự tò mò của gã không?
Dù ăn một trận đòn no nê, nhưng Hàn Hiểu Quân lại chẳng hề oán trách gì Chu Tri Bạch, mà trái lại, ánh mắt nhìn Thẩm Hạ còn sáng rực hơn.
Cả nhà họ Chu, bao gồm cả ông cụ mới vừa chen vào được giữa đám đông, cùng Chu Tri Ý, rốt cuộc cũng tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Hàn Hiểu Quân bị đ.á.n.h.
Ngay cả ông cụ vốn nổi tiếng là kiểu người "núi Thái Sơn đổ trước mặt cũng không đổi sắc" mà lúc này cũng sững sờ, trừng mắt ngạc nhiên.
Không phải vì sốc khi thấy cháu đích tôn nhà mình đ.á.n.h người. Dù sao thì hồi chưa xuống quê, thằng nhóc này cũng đã không ít lần gây chuyện khắp nơi, đ.á.n.h nhau ẩu đả chẳng phải chuyện lạ.
Chỉ có điều phần lớn thời gian là nó bị người ta đ.á.n.h mới đúng. Ai bảo từ nhỏ thể trạng đã yếu ớt làm chi.
Điều khiến ông cụ trợn tròn mắt chính là cô cháu dâu mới vừa về thành phố hôm nay. Người phụ nữ chỉ với một cái tát nhẹ tênh đã đập ngã được thằng cháu trai nhà họ Hàn cao to lực lưỡng như bê con ấy lại chính là cháu dâu của ông?
