Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 275
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:02
Lúc ở thư phòng, anh đã biết bố bị mất cái gì. Trớ trêu thay, thứ bị mất lại chính là bộ tem đỏ đó. Anh vốn định nói thật, rằng bộ tem ấy là do anh đề xuất, đồng chí Lâm quyết định tặng cho vợ. Nhưng bố anh lại một mực khẳng định là bị nhóm người đến lục soát lấy mất, còn giận dữ lắm cơ.
Thấy bố nói chắc như đinh đóng cột, lại còn đầy vẻ phẫn nộ, lời đến miệng của Chu Tri Bạch đành phải nuốt ngược vào bụng.
"Vợ ơi, cái này em phải cất kỹ vào nhé." Chu Tri Bạch chỉ vào bộ tem đỏ bên tay Thẩm Hạ, nhắc nhở.
"Anh không nói thì em cũng cất kỹ rồi." Cái này là bảo bối giúp cô phát tài trong tương lai, nếu phải mất một thứ, mất Chu Tri Bạch cũng không được mất nó đâu!
"Em cất mấy thứ này ở đâu bây giờ?"
Chu Tri Bạch: "..."
"Hồi trước em cất mấy thứ này ở đâu thế?"
Thẩm Hạ: "Sau núi."
Chu Tri Bạch: "..."
"Hay là cất trong tủ?"
Thẩm Hạ: "Em thấy không an toàn cho lắm."
Chu Tri Bạch: "..."
Thẩm Hạ lấy củ nhân sâm ra, mấy thứ còn lại cho vào một cái hộp lớn, sau đó xuống giường tìm chỗ giấu đồ.
Tìm một vòng, chỗ nào cũng thấy không an toàn.
Thẩm Hạ: "..."
Cô quyết định đợi lát nữa, chờ Chu Tri Bạch ngủ rồi sẽ ra ngoài tìm chỗ cất cho chắc ăn hơn.
Thẩm Hạ đúng là chờ đến mức gần như t.r.a t.ấ.n kẻ thù, đợi mãi đến khi Chu Tri Bạch ngủ say, cô mới ôm lấy "tương lai hạnh phúc" của mình, lén ra ngoài. Trong nhà tối om như mực, đi lại cũng phải lần mò từng bước. Sợ đ.á.n.h thức người khác, cô thậm chí còn không dám bật đèn pin.
May mà cô thuộc dạng có định hướng tốt, ban ngày đã để ý kỹ bố cục trong nhà, nên rất nhanh đã mò được đến chỗ cửa. Ngoài sân, ánh trăng treo cao, trời quang mây tạnh, đúng là thời cơ tuyệt vời để... g.i.ế.c người cướp của, khụ, không phải, là để chôn báu vật.
Thẩm Hạ đi dạo một vòng quanh sân, cuối cùng ở gần bồn hoa thì tìm được một cái xẻng sắt, không biết là ai để quên ở đó.
Tiện quá còn gì!
Cô loanh quanh ở góc vườn sau, chọn được một "long mạch địa bảo", rồi xắn tay áo, cầm xẻng hì hục đào nửa buổi, cuối cùng cũng an bài xong mấy món "bảo bối" của mình.
Trước khi quay lại phòng, cô còn cẩn thận nhìn quanh một lượt. Thấy xung quanh vẫn yên ắng, không có gì bất thường, cô mới đặt lại cái xẻng vào chỗ cũ, nhẹ nhàng quay vào nhà.
Trong phòng, Chu Tri Bạch ngủ say đến mức ngáy khe khẽ, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh giấc.
Một đêm cũng coi như ngủ ngon. Sáng sớm hôm sau, tầm năm giờ, Thẩm Hạ bị đứa nhỏ trong bụng đ.á.n.h thức. Đúng là không thể để bụng đói được một chút nào, cứ đúng giờ là nó lại bắt đầu quậy phá, náo loạn đến nóng cả ruột gan.
Thẩm Hạ từng là cô gái thép có thể đ.á.n.h ngất cả lợn rừng, vậy mà cũng bị đứa nhỏ trong bụng hành cho không còn chút khí thế nào. Đụng phải đứa con ăn khỏe thế này thì biết làm sao? Chỉ có thể nhận số phận, ngoan ngoãn mà cho ăn thôi.
Cô khều khều người bên cạnh, giọng yếu xìu:
"Chu Tri Bạch, em đói rồi."
Chu Tri Bạch mơ mơ màng màng trở mình ngồi dậy, một lèo xuống giường, mang dép, đi ra cửa, đến lúc tay đặt lên nắm cửa mới chợt nhớ ra, hôm qua họ đã về thành phố rồi, bây giờ không còn ở quê nữa.
Anh ngần ngừ hai giây, rồi vẫn mở cửa bước ra. Trời đất to lớn, vợ là lớn nhất. Cái bụng của vợ lại càng lớn hơn!
Người khác nghĩ gì anh mặc kệ, trước hết phải lo cho vợ ăn cái đã. Giờ này trong nhà vẫn còn im ắng, chỉ có tiếng d.a.o thớt "lách cách" vang lên từ bếp.
Người nhà họ Chu đều có giờ giấc sinh hoạt cố định, nên giữa lúc đáng ra còn đang ngủ, bất chợt nghe thấy âm thanh ấy, ai nấy đều giật mình tỉnh dậy. Người nào có bạn nằm cùng thì nhìn nhau, thì thầm hỏi:
"Dì Lưu hôm nay đến sớm vậy?"
Dì Lưu là người giúp việc trong nhà, nhưng không ngủ lại. Mỗi ngày bà đều đến lúc bảy giờ sáng và rời đi đúng bảy giờ tối.
Bây giờ chắc chắn chưa đến bảy giờ rồi nhỉ?
Bố Chu cả đêm mất ngủ, tinh thần đã uể oải sẵn, lại nghe tiếng lách cách vang lên đột ngột từ tầng dưới, liền giật b.ắ.n người, tỉnh táo ngay lập tức. Ông với tay lấy đồng hồ trên táp đầu giường, nhìn một cái rồi nói:
"Năm giờ mười phút."
Mẹ Chu: "..."
"Nhà mình... có trộm sao?"
Bố Chu: "..."
"Vợ ơi, đây là khu tập thể quân đội đấy!" Có tên trộm nào ngu đến mức mò vào đây chôm chỉa chứ!
Mẹ Chu nói: "Hay ông ra ngoài xem thử đi?"
Bố Chu ngoan ngoãn xuống giường xỏ giày, mẹ Chu cũng sốt ruột ngồi dậy theo, cùng xỏ giày đi ra ngoài. Hai người vừa mở cửa phòng đã chạm mặt ông cụ Chu.
Ông cụ liếc hai người một cái, rồi lập tức bước chân đi xuống lầu trước. Dưới nhà, đèn bếp sáng trưng, một bóng người đứng thẳng đang bận rộn trong gian bếp.
Bước chân ông cụ khựng lại giữa cầu thang, lần đầu tiên trong đời, trên mặt ông hiện ra biểu cảm kiểu "rớt cả cằm". Người đang bận rộn trong bếp kia chẳng phải là đứa cháu trai vốn quen sống sung sướng, chưa bao giờ bước chân vào bếp của ông cụ sao?
Ông cụ chớp chớp mắt, sợ mình nhìn nhầm. Nhìn kỹ lại một lần nữa, mới chắc chắn là mình không hoa mắt. Trái tim ông cụ lúc này ngổn ngang trăm mối, có chua xót, có xót xa, xen cả chút đau lòng.
Ngay sau đó, bố Chu và mẹ Chu cũng bước xuống, đứng đơ người tại chỗ. Mẹ Chu vốn cảm tính, lập tức rơm rớm nước mắt. Chắc chắn thằng con trai nhà bà đã khổ sở không ít dưới quê.
Chu Tri Bạch vừa đập trứng vào chảo xong thì nghe thấy tiếng động trên cầu thang, quay đầu lại nhìn, dưới ánh đèn bếp sáng trưng liền thấy ba người đang đứng trên cầu thang ngây người như tượng.
Anh thản nhiên quay lại, dùng xẻng lật mặt bánh trứng trong chảo, sau đó ngoảnh đầu hỏi:
"Ông ơi, con đang làm bánh trứng, mọi người có ăn không?"
Ông cụ lập tức hoàn hồn, gật đầu liên tục: "Ăn! Ăn chứ!"
Cả đời ông chưa từng nghĩ có một ngày sẽ được ăn bánh trứng do chính cháu trai mình làm. Chưa cần ăn, chỉ nhìn thôi nước miếng ông cụ đã muốn trào ra rồi. Bao nhiêu cảm xúc chua xót, xót xa ban nãy lập tức bay sạch.
Ông cụ sải chân bước xuống cầu thang, không vào phòng khách ngồi, cũng chẳng ra sân tập thể d.ụ.c như thường lệ, mà đi thẳng vào bếp, đứng ở cửa bếp, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ y như lãnh đạo đi thị sát, mắt không rời khỏi Chu Tri Bạch đang chiên bánh trứng.
Ông cụ là người luôn giữ phong thái điềm đạm, lúc này bị kỹ thuật chiên bánh thuần thục của Chu Tri Bạch làm cho trợn tròn mắt, há miệng kinh ngạc.
"Tiểu Bạch, lúc ở quê con thường xuyên nấu ăn à?"
Chu Tri Bạch điềm tĩnh vừa làm việc vừa đáp lời:
"Ba bữa cơm mỗi ngày trong nhà đều do con nấu."
Một câu nhẹ bâng, nhưng ông Chu nghe ra rõ ràng là đang khoe khoang, là tự hào. Ông cụ bĩu môi, làm cơm thôi mà, có cần vênh váo vậy không.
"Con nấu thì vợ con làm gì?"
Chu Tri Bạch lập tức ưỡn thẳng lưng, lần này khoe rõ ràng không thèm giấu diếm:
"Cô ấy phải ra đồng làm việc lấy công điểm, bận kiếm tiền nuôi gia đình."
Ông cụ suýt nữa bị chặn họng, nghẹn thở. Nếu trước mặt ông không phải là đứa cháu ruột, chắc ông đã giảng dạy một trận rồi. Nếu có cây gậy trong tay, chắc chắn đã gõ cho mấy phát!
Một người đàn ông đàng hoàng lại mở miệng nói chuyện để vợ nuôi mình mà mặt không đổi sắc, lại còn đầy vẻ đắc ý không biết xấu hổ là gì à?
Nhưng mà, ông cụ cũng hiểu, cháu trai ông còn lâu mới gọi là "đàn ông đỉnh thiên lập địa", cho nên dù lời lẽ có chối tai thì ông cũng chẳng tìm được lý do phản bác. Nhưng được tận tai nghe cháu mình nói chuyện ăn bám mà đàng hoàng tự tin thế này, ông vẫn thấy vô cùng khó chịu.
"Con là đàn ông mà cũng nói ra được câu đó, con không thấy xấu hổ à?"
Chu Tri Bạch gân cổ phản bác: "Cái này thì có gì đáng xấu hổ? Vợ con còn không thấy xấu hổ, người ngoài ai dám ý kiến!"
Ông cụ tức đến suýt nổ phổi, muốn quay người bỏ đi, nhưng lại tiếc cái bánh trứng trong chảo. Chu Tri Bạch mặt dày nói ra những lời ấy không chỉ khiến ông cụ kinh ngạc, mà bố Chu và mẹ Chu đứng phía sau cũng sững người.
Nhưng, mẹ Chu luôn là người có khả năng thích nghi mạnh nhất nhà, đặc biệt là khi nhìn thấy con trai đang đứng rửa nồi nấu nướng một cách đảm đang, bà lại cảm thấy thằng bé nói chẳng sai chút nào.
Người ta nói đàn ông ra ngoài kiếm tiền, phụ nữ lo việc nhà, cũng nói nam nữ bình đẳng, vậy thì ngược lại cũng đâu có gì sai?
Mẹ Chu bước tới, dịu giọng an ủi ông cụ: "Bố à, con thấy Tiểu Bạch nói cũng có lý mà. Lãnh đạo còn nói nam nữ bình đẳng, thì đàn ông làm được gì, phụ nữ cũng làm được. Ngược lại, phụ nữ làm được gì, đàn ông cũng có thể làm.
Tiểu Bạch với Hạ Hạ là trường hợp đặc biệt, Hạ Hạ hợp với mấy chuyện ngoài xã hội hơn, còn Tiểu Bạch... lo việc nhà cũng là chuyện nên làm thôi. Hai đứa nó không ý kiến gì, người ngoài có tư cách gì mà ý kiến."
