Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 279
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:03
Sợ nếu mình không mở miệng thì ông ta lại tiếp tục nói ra mấy câu gây sốc và trái lương tâm, ông Chu liền vẫy tay gọi:
"Cháu dâu qua đây ngồi đi, đói bụng thì bảo dì Lưu nấu gì cho ăn."
Thẩm Hạ ngoan ngoãn đáp lời, gật đầu với ông Hàn, được Chu Tri Bạch ân cần đỡ tay, từ từ đi đến ngồi xuống sofa bên cạnh ông.
Trong lòng ông Hàn thì chấn động không thôi, chấn động vì thái độ của ông cụ nhà họ Chu đối với Thẩm Hạ.
Đây là chấp nhận đứa cháu dâu quê mùa này rồi? Nghe giọng điệu của lão cáo già kia, còn có vẻ rất hài lòng nữa kìa. Ông Hàn âm thầm toát mồ hôi trong lòng, cảm thấy may mà sáng sớm nay đã qua nhà họ Chu nhận lỗi rồi.
Trong lòng rối như tơ vò, thấy việc cũng coi như xong xuôi, ông Hàn quay sang nói với ông cụ Chu:
"Lão ca, tôi xin phép đi trước, hôm khác lại đến uống trà với ông."
Ông cụ khách sáo vài câu, rồi cũng đứng dậy định tiễn ông ra cửa. Ông Hàn cười ha hả quay người, liền đối diện ngay với vẻ mặt cười hớn hở của Hàn Hiểu Quân, mắt hí thành một đường, nhìn chằm chằm về phía đối diện.
Ông Hàn liền nhìn theo hướng ánh mắt của cháu mình, thấy Chu Tri Bạch đang rót trà rót nước, chăm sóc cô vợ nhà quê của mình từng chút một.
Ông Hàn: "..."
Nếu đây là cháu ông, thì ông đã giơ tay lên đ.ấ.m cho một trận ra trò rồi.
Mất hết thể diện đàn ông! Nhà ai mà đàn ông cứ ngoan ngoãn, khúm núm trước mặt vợ thế kia chứ?
Nhưng mà cháu nhà mình đang nhìn cái gì? Vẫn giữ nguyên cái vẻ mặt hí hửng đó?
Ông Hàn nghi hoặc liếc cháu trai từ trên xuống dưới, vẫn không hiểu nổi nó đang nghĩ gì.
Nhíu mày, ông quát:
"Thằng ranh, còn không mau về nhà đóng cửa suy nghĩ đi!"
Hàn Hiểu Quân chẳng thèm liếc lấy ông nội một cái, chỉ phẩy tay qua loa:
"Ông về trước đi, cháu còn muốn nói chuyện với anh tiểu Bạch chút đã."
Ông Hàn trợn tròn mắt, suýt nữa tưởng cháu mình hôm qua bị Chu Tri Bạch đ.á.n.h hỏng não luôn rồi. Không thì sao hôm nay lại tự dưng chạy đến l.i.ế.m mặt tìm thân thiết với thằng cháu nhà họ Chu thế?
Nhìn là biết bên đó chẳng muốn dính dáng gì với thằng cháu khờ khạo này của ông, từ cách nói chuyện hôm qua là đủ rõ rồi. Cháu ông tuy có chậm hiểu, nhưng lời người ta nói tốt hay xấu thì vẫn phân biệt được.
Không cần biết thằng cháu này định giở trò gì, ông Hàn cũng không dám để nó ở lại nhà họ Chu một mình.
Mặt sầm xuống, ông quát lớn:
"Không thấy anh tiểu Bạch nhà người ta đang bận à? Ở đây làm loạn cái gì? Mau về với ông!"
Cái thằng cháu ngốc này đúng là khiến người ta tức hộc m.á.u, hôm qua vừa mới đắc tội người ta xong, hôm nay đã định quay lại kết thân?
Nhưng Hàn Hiểu Quân hôm nay lại rất kiên quyết, lắc đầu nói:
"Ông về trước đi, cháu thật sự có chuyện muốn nói với anh tiểu Bạch, nói xong cháu về ngay."
Ông Hàn suýt nữa bị cái đầu cứng như đá của Hàn Hiểu Quân làm cho tức c.h.ế.t.
Ông hạ thấp giọng, trầm giọng quát: "Có gì để mai nói, bây giờ theo ông về nhà."
Hàn Hiểu Quân khó khăn lắm mới gặp lại được Thẩm Hạ, đến giờ gã vẫn chưa hiểu cú đá hôm qua cô tung ra là kiểu gì, cái tát giáng xuống mặt hắn là chiêu thức nào, sao có thể bỏ đi được?
Gã giống như một kẻ si mê võ học vừa gặp được cao nhân ẩn thế, làm sao chịu rời đi dễ dàng. Cho nên liền lắc đầu, đáp: "Con chưa muốn về."
Ông Hàn bị cái tính không biết điều của cháu mình làm cho tức đến siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Nếu không phải đang đứng trong nhà người ta, chắc ông đã vung tay từ lâu rồi. Cố kìm nén cơn giận, ông hỏi: "Mày còn muốn nói gì với Tiểu Bạch?"
Hàn Hiểu Quân ngập ngừng, trên cái mặt bầm dập kia thoáng hiện một chút ngượng ngùng, tuy nhìn không rõ, nhưng với ông Hàn, người quá hiểu cháu mình thì vẫn nhận ra được.
Ông Hàn: "..." Không cần biết là vì lý do gì, lúc này ông chỉ muốn đ.ấ.m c.h.ế.t cái đứa cháu vô dụng này!
Ông nghiến răng nén giận quát khẽ: "Nói nhanh đi, nói xong theo ông về nhà!" Giọng ông đã chẳng còn kiên nhẫn, rõ ràng đang ở rìa ranh giới bùng nổ.
Hàn Hiểu Quân cũng nghe ra sự tức giận kìm nén trong giọng ông mình, dù gã chẳng hiểu vì sao lại bị mắng nhưng cũng không dám lề mề nữa.
Gã nhắm mắt, c.ắ.n răng, quay sang Chu Tri Bạch hỏi: "Tiểu Bạch, anh cho em hỏi cú đá hôm qua vợ anh tung ra học từ đâu vậy?" Tốc độ đó chắc chắn là được cao nhân chỉ dạy!
Phòng khách lập tức rơi vào mấy giây yên lặng.
Người bị hỏi là đồng chí Thẩm Hạ thì mặt đầy biểu cảm "muốn nói lại thôi", lúc này cô đã hoàn toàn xác định, tên to xác này đầu óc có vấn đề thật.
Chu Tri Bạch thì kiêu ngạo ngẩng đầu, vợ anh hôm qua chỉ mới thể hiện nhẹ nhàng một chiêu, không những chinh phục được cả nhà anh, mà đến cả tên ngốc này cũng phải bái phục.
Vậy thì giấc mơ cùng vợ thống trị cả khu đại viện chẳng còn xa nữa?
Nghĩ thôi mà thấy phấn khích!
Xét thấy ánh mắt của Hàn Hiểu Quân cũng không tệ, có thể nhìn ra vợ anh là viên ngọc quý, Chu Tri Bạch quyết định không so đo chuyện gã ba hoa nữa. Anh nhấc m.ô.n.g khỏi sofa, định bụng giảng giải tường tận cho Hàn Hiểu Quân về cú đá thần kỳ ấy, miệng vừa hé ra thì một tiếng quát như sấm rền chặn ngang:
"Thằng oắt ranh, tao thấy mày đúng là hết t.h.u.ố.c chữa rồi! Mau theo tao về nhà, đừng có ở đây bôi tro trát trấu mặt mũi tổ tiên nữa!"
Nắm đ.ấ.m mà ông Hàn nhịn mãi cuối cùng cũng giáng thẳng xuống người Hàn Hiểu Quân. Có thể thấy ông tức đến mức nào, cú đ.ấ.m đó lực không nhẹ, khiến Hàn Hiểu Quân lùi hẳn về sau hai bước. Nhân lúc gã còn chưa kịp phản ứng, ông túm lấy cổ áo sau lưng gã rồi xách thẳng ra khỏi cửa.
Không nói một lời chào.
Chu Tri Bạch bĩu môi đầy tiếc nuối.
Ông Hàn cũng gấp quá rồi, ít ra cũng phải để anh giảng nốt cú đá huyền thoại ấy cho Hàn Hiểu Quân nghe đã chứ.
"Xem ra Hàn Hiểu Quân đúng là không có 'phúc tai' rồi."
Thẩm Hạ: "..." Phúc cái đầu anh! Cô bây giờ chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.
Ngay cả ông Chu cũng bắt đầu tò mò về "thực lực" của cháu dâu, cũng muốn được tận mắt chứng kiến một lần. Dù sao tai nghe không bằng mắt thấy. Chỉ có Thẩm Thu là vẫn ngơ ngác, hết nhìn người này lại nhìn người kia, đôi mắt to tròn đầy nghi hoặc.
Đúng lúc này, dì Lưu bưng ra một đĩa táo. Ông Chu không thích ăn thứ này, răng ông yếu. Chu Tri Bạch liền lấy một quả táo to màu xanh lá đưa cho vợ. Thẩm Hạ theo thói quen nhận lấy, rồi dùng một tay bẻ đôi quả táo. Đây là trò chơi hồi trước cô và Chu Tri Bạch thường chơi.
Lúc còn ở quê, mẹ Chu từng gửi cho họ một túi táo xanh, Chu Tri Bạch muốn kiểm tra xem cô khỏe cỡ nào, liền đưa một quả táo cho cô, bảo cô bẻ đôi bằng một tay.
Kết quả? Tất nhiên là cô dùng một tay bóp vỡ quả táo. Từ đó về sau, Thẩm Hạ ăn táo cứ thích dùng một tay bẻ là vì thế. Vừa rồi được chồng dúi cho một quả, cô thuận tay một cái, lại bẻ đôi.
Ông Chu tròn mắt nhìn Thẩm Hạ một tay bẻ đôi quả táo: "..."
Thẩm Hạ phản ứng lại: "..."
Hai miếng táo trong tay Thẩm Hạ bỗng chốc như củ khoai lang nóng bỏng, nóng đến mức không biết nên ăn hay không, ăn thì ngại, không ăn thì kỳ. Hôm nay coi như cô đã tự bóc trần hết mọi bí mật của bản thân, đúng nghĩa là tự mình lật tung lên.
Bầu không khí lúc này có hơi chút gượng gạo, tất nhiên cái "gượng gạo" ở đây là giữa Thẩm Hạ với ông cụ. Còn Chu Tri Bạch và Thẩm Thu thì chẳng khác gì hai con ngố đang vui cười hớn hở, chẳng thèm để ý tới sự thay đổi vi diệu giữa cô và ông nội.
Chu Tri Bạch đang cười toe toét, hàm răng trắng bóng suýt nữa phát sáng, chỉ thiếu điều đứng dậy vỗ tay cổ vũ vợ.
"Vợ ơi, em giỏi thật đấy! Sao anh thấy lực tay của em lại khỏe hơn nữa rồi nhỉ?" Rõ ràng lần trước bẻ táo còn phải đổi tay hai lần, thế mà lần này một phát dứt khoát, chẳng cần đổi tay.
Thẩm Thu ở bên cũng gật đầu đồng tình: "Em cũng thấy chị càng lúc càng khỏe."
Thẩm Hạ suýt thì tức đến nghẹt thở, cái lúc này mà còn khen được là sao? Không thấy vẻ mặt "muốn nói mà không biết nói gì" của ông nội bên cạnh à?
Lần đầu tiên, trong đầu Thẩm Hạ nảy ra ý nghĩ vừa muốn đập c.h.ế.t thằng đàn ông nhà mình, lại vừa muốn đập c.h.ế.t đứa em trai. Cô thật sự muốn nhét luôn hai miếng táo này vào mồm mỗi đứa một nửa, công bằng tuyệt đối.
Đã nghĩ thế, tay cô liền làm y như vậy.
Chu Tri Bạch: "..."
Thẩm Thu: "..."
Không biết có phải ảo giác của Chu Tri Bạch không, mà anh cảm giác ánh mắt vợ mình nhìn mình như có sát khí. Thẩm Thu đứng bên cũng có cảm giác tương tự. Hai người không hẹn mà cùng liếc nhau, rồi rất có ăn ý mà quay đầu nhìn về phía ông nội ngồi ở ghế trên.
