Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 304
Cập nhật lúc: 28/03/2026 02:08
Ông cụ Hàn cũng lộ rõ vẻ khó xử. Ông ta vốn định nói "thôi vậy", nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt mong đợi của cháu trai thì lòng lại mềm nhũn. Thế là phải đành thở dài một tiếng, quyết định hôm nay liều luôn cái mặt già này vậy.
"Lão ca à, tôi cũng đâu muốn phiền cháu dâu, nhưng cái tính thằng nhóc nhà tôi ông cũng biết rồi đấy, nó mà đã muốn làm gì thì tám con trâu kéo cũng không nổi. Hôm nay tôi mặt dày đến đây là muốn xin cháu dâu chỉ bảo cho nó một chút.
Không cần phải vất vả gì đâu, chỉ cần hướng dẫn cơ bản là được rồi. Tất nhiên, nhà họ Hàn tụi tôi sẽ không để cháu dâu giúp không đâu."
Nghe đến đây, ông cụ mới tỏ ra hài lòng.
Ông gật gù tỏ ý hiểu, rồi quay sang nói: "Lão đệ, tôi hiểu tâm ý của ông, nhưng chuyện này tôi vẫn phải hỏi qua ý cháu dâu tôi một tiếng đã."
Dứt lời, ông cụ liền quay sang hỏi Thẩm Hạ: "Cháu dâu, ý cháu thế nào?"
Thẩm Hạ liếc nhìn ông nội rồi lại nhìn ông Hàn, cuối cùng là quay sang nhìn Hàn Hiểu Quân, vẻ mặt đầy khó xử.
"Ông ơi, cháu chỉ là một cô gái nhỏ nhà quê, lấy đâu ra bản lĩnh gì mà đi chỉ dạy đồng chí Hàn được."
Hàn Hiểu Quân nghe vậy thì cuống lên: "Sao lại không có bản lĩnh? Chị khỏe thế, còn biết cả tuyệt chiêu nữa, tối qua Thẩm Thu thắng được Hàn Hiểu Dân chẳng phải nhờ chị chỉ dẫn sao?"
Thẩm Hạ: "..." Không thể không thừa nhận, thằng nhóc này đúng là quá thật thà.
Thật thà đến mức khiến cô chẳng muốn giả vờ khiêm tốn nữa, suýt nữa thì định gật đầu cái rụp cho xong. Nghĩ lại thì, sau này có một học trò ngốc nghếch thế này theo bên cạnh, chắc chắn đời sống sẽ không nhàm chán.
Ông Hàn nhìn thấy cháu trai mình sốt sắng như vậy, trực giác mách bảo ông là không nên nhìn tiếp nữa. Nhưng ông vẫn phải tiếp tục đẩy thuyền.
"Vợ Tiểu Bạch à, đừng khiêm tốn nữa. Coi như vất vả chút, giúp ông Hàn chỉ bảo thằng ranh này đi."
Hiếm khi gặp được một cô gái khiến thằng cháu hỗn hào nhà ông chịu nghe lời như vậy. Chỉ tiếc là, cô gái ấy lại không thuộc về nhà họ Hàn.
Ông cụ đứng bên cũng góp lời: "Cháu dâu, hay là cháu giúp ông Hàn một lần đi?"
Lúc này Thẩm Hạ mới khẽ gật đầu: "Vậy thì nghe theo ông nội vậy. Nhưng ông Hàn ạ, thật lòng cháu cũng chỉ là sức khỏe có hơn người ta chút, tự nghĩ ra mấy cách vặt vãnh thôi. Nếu dạy không nổi đồng chí Hàn, mong ông cũng đừng trách cháu."
Lời xấu phải nói trước, kẻo sau này Hàn Hiểu Quân chẳng học được gì, ông Hàn lại quay ra đòi học phí thì toi.
"Vợ Tiểu Bạch cứ yên tâm, học được hay không là bản lĩnh của thằng cháu ông, ông Hàn sẽ không trách cháu đâu."
Thật ra ông Hàn cũng chẳng kỳ vọng gì lớn lao ở Thẩm Hạ. Chẳng qua là bị Hàn Hiểu Quân nài nỉ đến phát mệt, lại nghe nó khen Thẩm Hạ hết lời cho nên trong lòng nảy sinh hứng thú, muốn xem xem cô gái này rốt cuộc có bản lĩnh gì.
Tất nhiên, ông không phải đồng ý vô điều kiện. Ông đã đặt ra điều kiện với Hàn Hiểu Quân là trong vòng một tháng, nếu vẫn không có tiến bộ thì phải ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của ông.
Hàn Hiểu Quân thì lại tin tưởng Thẩm Hạ một cách khó hiểu, nên đã đồng ý luôn với điều kiện đó.
Nhờ phúc của Hàn Hiểu Quân, Thẩm Hạ cuối cùng cũng có công việc đầu tiên sau khi trở lại thành phố. Tạm thời cứ gọi là công việc đi, trong mắt Thẩm Hạ, chỉ cần có tiền thì việc gì cũng có thể coi là công việc.
Ông cụ Hàn vừa về đến nhà đã sai Hàn Hiểu Quân mang học phí đến nhà họ Chu. Ông đã ra tay thì học phí đương nhiên không ít.
Ba tờ "đại đoàn kết" cộng thêm hai tờ phiếu ngoại tệ, giá trị tương đương với lương cả tháng của một công nhân chính thức. Hàn Hiểu Quân nói rõ, đây chỉ là học phí tháng đầu, những tháng sau sẽ đều đặn mang đến.
Hàn Hiểu Quân thì không hiểu dụng ý của ông Hàn, nhưng Thẩm Hạ và ông cụ Chu thì nhìn thấu cả rồi.
Nhưng cũng dễ hiểu thôi, tiền ai mà chẳng là mồ hôi nước mắt.
Nếu Thẩm Hạ thật sự không có bản lĩnh, thì ông Hàn sao dám giao đứa cháu trai mà ông xem trọng cho cô dạy dỗ bừa bãi. Lại còn đưa tiền đưa phiếu cho cô?
Một tháng là thời hạn đủ rồi.
Thẩm Hạ nhận lấy học phí, dặn Hàn Hiểu Quân sáng mai tám giờ có mặt ở sân huấn luyện sau đó tiễn người về. Cầm tiền của ông cụ Hàn, cô tất nhiên phải xứng đáng với số tiền đó. Không chỉ vậy, cô còn nghĩ xa hơn nhiều. Cô muốn thu được nhiều học phí hơn nữa. Thế nên, học trò như Hàn Hiểu Quân, cô nhất định phải dạy ra trò.
Ông cụ Chu sợ cô bị áp lực cho nên liền an ủi: "Cháu dâu, đừng lo lắng quá. Dạy thằng nhóc nhà họ Hàn thực ra rất đơn giản, ông có thể truyền chút kinh nghiệm cho cháu."
Kinh nghiệm của ông cụ thì nhiều vô kể, toàn là thứ rút ra từ chiến trường.
Thẩm Hạ rất sẵn lòng lắng nghe. Ông cụ liền kể lại một số kinh nghiệm thực tế cho cô.
Thẩm Hạ nghe mà thấy thỏa mãn, học được không ít điều.
Về đến phòng, cô lập tức kết hợp kinh nghiệm vừa học được từ ông cụ với những gì kiếp trước mình từng tích lũy, soạn ra một bộ giáo án huấn luyện riêng cho Hàn Hiểu Quân.
Tối đó, việc đầu tiên Chu Tri Bạch làm sau khi tan sở là hỏi Thẩm Hạ có nhận lời dạy cho Hàn Hiểu Quân không. Thẩm Hạ liền rút trong túi ra ba tờ đại đoàn kết cùng hai tờ phiếu ngoại tệ vẫn còn ấm tay, đưa ra trước mặt anh rồi lắc lắc.
Chu Tri Bạch bĩu môi: "Ông Hàn sao keo vậy, học phí chỉ có ngần này."
Trong mắt anh, vợ mình giỏi như thế mà chịu nhận dạy cái cục mịch như Hàn Hiểu Quân, ba mươi đồng đúng là quá bèo. Còn không bằng lương tháng của anh nữa là.
Anh quay sang hỏi ông cụ đang ngồi trên sofa: "Ông nội, ông không phải nói sẽ chống lưng cho vợ con sao?"
Ông cụ bị anh hỏi đến mức râu cũng dựng cả lên. Nếu ông không chống lưng cho cháu dâu thì lão già nhà họ Hàn có chịu bỏ ra hai tờ phiếu ngoại tệ sao?
Huống chi lão già nhà họ Hàn đâu có ngốc như cái thằng cháu to xác kia, nếu chưa thấy kết quả thì có cho ba mươi đồng học phí trước à?
"Vậy cậu thấy nhà họ Hàn nên trả bao nhiêu mới hợp lý?" Ông cụ cười lạnh, muốn xem thằng cháu mình sẽ đòi giá thế nào.
Chu Tri Bạch hùng hồn nói: "Ít nhất cũng không thể thấp hơn lương tháng của con chứ?" Hiện tại lương tháng của anh cũng hơn bốn mươi, vợ anh còn giỏi hơn anh, sao có thể nhận ít hơn.
Ông cụ bị chọc đến bật cười. Công việc ở viện nghiên cứu sao có thể so với việc cháu dâu đang làm?
Ừ thì, công việc của Thẩm Hạ bây giờ tuy chưa phải "bát sắt", cũng chẳng ai chính thức công nhận chuyện cô dạy Hàn Hiểu Quân là việc nghiêm túc. Nhưng cô có thu nhập. Trong mắt ông cụ, vậy là tạm tính là một công việc rồi.
Ông cụ tức tối nói: "Ông đây có mỗi chút bản lĩnh đó thôi, nếu cháu không vừa ý thì tự đi nói với nhà họ Hàn đi."
Chu Tri Bạch nhìn ông cụ đang tức đến phát cáu, hơi khó hiểu sao đang nói chuyện lại bỗng nổi giận thế này?
Thẩm Hạ kéo nhẹ tay áo Chu Tri Bạch, ngăn anh nói mấy câu buột miệng chẳng suy nghĩ.
"Nhà họ Hàn thành ý như vậy là quá đủ rồi, em rất hài lòng, ông cũng hài lòng, anh đừng bắt bẻ thêm nữa."
Kẻo lại phá hỏng công việc đầu tiên của cô thì toi. Nghe vợ nói hài lòng, Chu Tri Bạch cũng không dám có ý kiến gì thêm. Anh lập tức nở nụ cười, chen tới ngồi cạnh ông cụ, bắt đầu dỗ dành.
"Ông ơi, là cháu sai rồi, ông đừng giận cháu nữa nha."
Ông cụ sao thật sự giận cho được, chỉ hừ lạnh một tiếng, không định dễ dàng tha thứ.
Chu Tri Bạch lại rúc sát thêm một chút, còn đưa tay lắc lắc cánh tay ông cụ, giọng điệu dẻo quẹo khiến ông cụ nghe mà thấy khó chịu.
"Ông ơi, người rộng lượng độ lượng, tha thứ cho cháu lần này đi mà. Sáng mai cháu nấu bữa sáng cho ông ăn nhé?"
Ông cụ vốn định tiếp tục giữ giá nhưng cái bụng đói chưa ăn tối của ông lại không chịu hợp tác, đúng lúc réo lên khi nghe thấy lời dụ dỗ "bữa sáng". Một tia ngượng ngùng lướt qua mặt ông cụ, gương mặt đang cố gồng lên cũng không gồng nổi nữa thì miễn cưỡng gật đầu một cái.
Đúng lúc đó, dì Lưu cũng nấu xong bữa tối, Thẩm Thu, mẹ Chu và Chu Tri Ninh cũng vừa về. Trên bàn ăn, mẹ Chu nhìn chiếc ghế trống mấy hôm nay cạnh mình thì quay sang hỏi Chu Tri Bạch: "Tiểu Bạch, mấy ngày nay con ở viện nghiên cứu có gặp bố con không?"
Chu Tri Bạch lắc đầu: "Không ạ."
Nghe mấy tiền bối trong viện nói, dự án mà bố Chu phụ trách trước đó gặp trục trặc, cả nhóm phụ trách đang ngày đêm tìm nguyên nhân. Nhắc đến bố Chu, ai trong viện cũng không tiếc lời khen ngợi. Danh tiếng của giáo sư Chu ở viện nghiên cứu không thua gì viện trưởng.
Vì ông dựa vào thực lực thật sự. Tuy nhiên, trong viện ngoài viện trưởng ra thì không ai biết mối quan hệ cha con giữa Chu Tri Bạch và bố Chu. Chu Tri Bạch cũng không muốn dựa hơi bố, nên chưa từng nói ra thân phận thật. Thậm chí còn sợ bị lộ, cố ý không đi hỏi han chuyện liên quan đến bố mình.
