Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 306
Cập nhật lúc: 28/03/2026 02:08
"Tiểu Bạch, cậu bảo tôi đi đâu tìm một cô gái mà tôi thích đây?"
Trong khu đại viện thì con gái không thiếu, nhưng người cậu ta thích thì lại không thèm để mắt đến cậu, mà người để ý đến cậu ta thì đến giờ vẫn chưa thấy ai.
Là bạn thân của Ngụy Tiểu Béo, Chu Tri Bạch dĩ nhiên hiểu rõ tình hình của cậu ta. Nói thật thì việc Ngụy Tiểu Béo không có ai thích, một phần cũng là do anh mà ra. Trước khi xuống nông thôn, người thân nhất với anh chính là Ngụy Tiểu Béo, hai người cứ hễ rảnh là tụ tập với nhau.
Không ít lần có cô gái chủ động tới bắt chuyện với anh, nhưng bị anh mắng cho chạy mất dép, mà lúc đó Ngụy Tiểu Béo lại đang ngồi cạnh. Những cô gái bị anh mắng không dám đổ lỗi lên đầu anh, lại không nuốt nổi cục tức, mà còn bị Ngụy Tiểu Béo chứng kiến cảnh xấu hổ đó.
Không có chỗ trút giận, họ bèn đổ hết mọi bực tức lên đầu Ngụy Tiểu Béo.
Tất nhiên, họ cũng không đến mức gây chuyện vô cớ với cậu ấy, nhưng cái miệng dưới mũi của họ thì không biết kiêng dè điều gì. Rõ ràng Ngụy Tiểu Béo chỉ đi cùng Chu Tri Bạch chứ có làm gì sai đâu, vậy mà danh tiếng cũng tệ chẳng kém gì anh.
Nếu nói Chu Tri Bạch là người có tiếng xấu nhất trong đại viện, thì Ngụy Tiểu Béo chắc chắn là người thứ hai. Mà đã "tai tiếng" như vậy thì khỏi nói, chẳng cô gái nào muốn để mắt, càng không có nhà nào muốn gả con gái cho cậu ta.
Nói tóm lại, chuyện Ngụy Tiểu Béo bao năm không có ai thích, Chu Tri Bạch đúng là có phần trách nhiệm trực tiếp. Với chút áy náy trong lòng, Chu Tri Bạch tích cực lên kế hoạch: "Tiểu Béo, trong mấy cô chưa chồng ở đại viện, có ai cậu thích không?"
Nếu có thật, anh thề sẽ không ngại kéo cả cái thể diện của ông cụ nhà mình ra để làm mối cho bằng được. Ngụy Tiểu Béo suy nghĩ nghiêm túc, cuối cùng lại lắc đầu: "Không có."
Trước đây thì có thích một người, nhưng người ta chẳng bao giờ nhìn cậu ta bằng ánh mắt khác ngoài kiểu em trai hàng xóm.
Cậu ta tự biết mình không xứng, nên đã sớm dẹp mộng từ lâu rồi. Chu Tri Bạch nghe xong mà thấy khó xử quá. Nếu Ngụy Tiểu Béo có người trong lòng thì anh còn có thể giúp bắc cầu.
"Vậy cậu thích kiểu con gái như nào?" Có tiêu chí thì vẫn đỡ hơn, anh còn biết đường nhờ người dò hỏi xem có ai phù hợp không.
Ngụy Tiểu Béo xoa cằm ra vẻ trầm ngâm, bỗng dưng ánh mắt lại liếc về phía Thẩm Hạ.
Chu Tri Bạch thấy thế, tim nhảy dựng lên, lập tức nghiêng người chắn trước mặt vợ rồi nghiêm mặt nhìn Ngụy Tiểu Béo, nói như ra lệnh: "Tiểu Béo, cậu đừng có suy nghĩ linh tinh!"
Ngụy Tiểu Béo sững sờ, rồi ngay lập tức nhìn Chu Tri Bạch bằng ánh mắt đầy sợ hãi: "Tiểu Bạch, cậu... cậu không nghĩ là tôi có ý gì với vợ cậu đấy chứ?"
Dù có là cầm thú thì cũng không đến mức để mắt đến vợ của bạn thân!
Ngụy Tiểu Béo thấy mình bị bạn thân hiểu lầm như vậy, thật sự thấy tổn thương trong lòng lắm rồi. Chu Tri Bạch đương nhiên biết Ngụy Tiểu béo không có ý gì với vợ mình, chỉ là vừa rồi nóng ruột quá nên mới vô thức phản ứng như vậy, buột miệng nói ra thôi.
Anh xoa mũi, hơi ngại ngùng cười với Ngụy Tiểu béo, giọng có chút ngậm ngùi: "Tôi cũng chỉ vì quá lo cho vợ tớ thôi mà. Tiểu béo à, cậu không hiểu được cái cảm giác có một người vợ quá xuất sắc đâu." Cái cảm giác lúc nào cũng lo sợ vợ bị người khác cướp mất ấy.
Ngụy Tiểu béo: "..." Cậu đúng là không hiểu, mà cũng chẳng muốn hiểu làm gì.
Vừa bị nhét cho một đống "cẩu lương", Ngụy Tiểu béo lại càng thấy gấp gáp muốn tìm người yêu, cưới vợ. Tốt nhất là tìm được người giống Thẩm Hạ, có thể bảo vệ mình như Thẩm Hạ bảo vệ Chu Tri Bạch vậy.
Đấy cũng là lý do mắt cậu ta hay dán lên người Thẩm Hạ.
"Tiểu Bạch, vợ cậu có chị gái hay em gái gì không?"
Thẩm Hạ từ phía sau Chu Tri Bạch bước ra, mỉm cười đáp: "Chị ruột thì không có, em gái ruột cũng không, nhưng họ hàng thì có một chị họ và một em họ."
Nói ra mới thấy, đã lâu không có tin tức gì từ Thẩm Xuân và Triệu Lệ Lệ rồi. Hy vọng Diệp Tĩnh sớm nhận được thư của cô và hồi âm nhanh.
Nghe vậy, mắt Ngụy Tiểu béo sáng rực lên, giọng mang theo vẻ phấn khích kỳ lạ: "Họ kết hôn chưa?"
Ngụy Tiểu béo nghĩ, không phải chị em ruột cũng không sao, là họ hàng cũng được, Thẩm Hạ giỏi như vậy thì chị em họ của cô chắc cũng không tệ.
"Chị họ thì cưới rồi, gả cho cái tên họ Hoàng chuyên đi nịnh nọt trong khu này ấy. Em họ thì chắc cậu cũng quen rồi, dì của cái tên giả tạo Lý Quân không phải có một đứa con gái nuôi à, chính là cái cô cậu từng gặp rồi, người mà cậu chê là xấu ấy, Triệu Lệ Lệ. Còn cưới hay chưa thì bọn tôi cũng không rõ. Ngụy Tiểu béo, cậu đừng nói là cậu có gu tệ đến mức để ý đến loại như Triệu Lệ Lệ đấy nhé?" Nếu thật là vậy, tình bạn này anh cũng nên cân nhắc lại.
Vừa nghe đến cái tên Triệu Lệ Lệ, Ngụy Tiểu béo lắc đầu như trống bỏi, mặt mày hoảng loạn: "Tiểu Bạch, chúng ta là bạn tốt, đừng đùa kiểu đó."
Đùa à, cậu là Ngụy Bình An có sắc vóc, có công việc đàng hoàng, nói chung trừ cặp bố mẹ không đáng tin ra thì cậu ta chẳng thua kém ai.
"Thế rốt cuộc cậu thích kiểu con gái thế nào?"
Chu Tri Bạch đã hỏi vậy rồi, Ngụy Tiểu béo cũng chẳng ngại gì mà giấu giếm nữa, đều là đàn ông cả, có gì mà xấu hổ.
Ngụy Tiểu béo giơ tay đếm từng ngón: "Tôi thích kiểu xinh đẹp một chút, có chính kiến, tính cách mạnh mẽ một tí, tốt nhất là có sức lực nữa."
Yêu cầu cũng không tính là cao, nhưng Chu Tri Bạch thì không quen biết nhiều nữ thanh niên, anh muốn Ngụy Tiểu béo nói rõ hơn chút.
"Về ngoại hình, tính cách thì tốt nhất giống hai chị gái của cậu." Hai chị của Chu Tri Bạch, nhan sắc thuộc hàng top trong khu, tính thì nổi tiếng là dữ dằn.
Ngụy Tiểu béo đúng là có mắt chọn người.
Chu Tri Bạch nghe vậy, ánh mắt lập tức đổi hướng, đ.á.n.h giá lại Ngụy Tiểu béo từ đầu tới chân.
Mà Ngụy Tiểu béo vẫn tiếp tục nói: "Còn sức lực thì tốt nhất giống vợ cậu, kém một chút cũng được. Chỉ cần mấy tiêu chí này thôi. Tiểu Bạch, cậu xem có biết cô gái nào như thế không?"
Chu Tri Bạch chỉ muốn tháo đôi giày size 41 của mình xuống, nện thẳng vào mặt Ngụy Tiểu béo.
"Tối về ngủ sớm đi, trong mơ cái gì cũng có."
Anh nghi ngờ nghiêm trọng là thằng nhãi này muốn thành thông gia với mình, định làm anh rể nhà anh rồi đấy!
Vẻ mặt Ngụy Tiểu Béo đầy ngơ ngác. Không phải chính cậu bảo tôi nói cụ thể hơn một chút sao?
"Tiểu Bạch, cậu giận cái gì vậy?"
Nhìn bộ mặt ngu ngơ của Ngụy Tiểu Béo, Chu Tri Bạch tức nghẹn l.ồ.ng n.g.ự.c.
Anh đưa tay chỉ thẳng vào mặt cậu, giận sôi sùng sục chất vấn:
"Ngụy Tiểu Béo, cậu còn mặt mũi hỏi tôi vì sao tôi tức à? Khai thật đi, có phải cậu đang muốn làm anh rể tôi đúng không?"
Anh xem cậu là huynh đệ tốt nhất, cái gì cũng nói, không giấu gì nhau. Vậy mà cậu ta thì sao?
Lại muốn làm anh rể anh?
Chu Tri Bạch vừa dứt lời, Thẩm Hạ lập tức ngửi được mùi "dưa bở cực to", hai mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào người Ngụy Tiểu Béo như tia X-quang quét hình.
Không ngờ nhé, thật không ngờ, đồng chí Ngụy Tiểu Béo lại có ý định làm anh rể Chu Tri Bạch, muốn thành rể nhà họ Chu!
Nói một cách khách quan thì Chu Tri Ý và Chu Tri Ninh, dù là ngoại hình hay gia thế đều thuộc hàng cực phẩm. Đàn ông bình thường còn chưa chắc đủ tầm với tới hai chị em họ. Tất nhiên, Thẩm Hạ chỉ đang phân tích một cách lý trí thôi. Cô đưa ánh mắt chứa đầy ánh sáng "hóng hớt" rà đi rà lại trên người Ngụy Tiểu Béo, đ.á.n.h giá tỉ mỉ một lượt.
Mà cũng phải nói, nhìn kỹ thì thanh niên đúng là trông cũng ổn. Tuy không đẹp bằng Chu Tri Bạch nhà cô, nhưng cũng là dạng đẹp trai kiểu "ai gặp cũng thích".
Chiều cao cỡ khoảng một mét tám ba, dáng người chuẩn, nhớ lại cảnh hút t.h.u.ố.c trước đó, lại còn mang chút vẻ "bad boy" lãng t.ử, nói về ngoại hình thì cũng xứng với hai chị em nhà họ Chu đấy chứ.
Chỉ là không biết cậu ta nhắm đến chị cả Chu Tri Ý hay nhắm đến chị hai Chu Tri Ninh nữa.
Ngụy Tiểu Béo vốn đã bị câu nói như sét đ.á.n.h ngang tai của Chu Tri Bạch làm chấn động, giờ lại bị ánh mắt soi mói của Thẩm Hạ làm cho càng thêm bối rối. Toàn thân như con tôm luộc, mặt đỏ bừng, lắp bắp phản bác:
"Tiểu... Tiểu Bạch, sao cậu có thể nói tôi như vậy được? Tôi... chúng ta không phải là bạn thân nhất sao?"
Giọng điệu ấp úng, càng nghe càng giống kiểu chột dạ không thể chối cãi.
Nếu không có ý gì, thì sao phải lắp bắp?
Rõ ràng là chột dạ!
Chu Tri Bạch trừng mắt nhìn cậu, nghiêm mặt nói:
"Nếu cậu không có ý gì với một trong hai chị gái tôi, thì tại sao cậu chưa bao giờ gọi tôi là 'anh'? Tôi nhớ rõ là tôi lớn hơn cậu hai tháng đấy nhé."
